xiù shī yán jì li xíng xiū guàn yuán yīng nǚ zhū xiǎn hóu jì tú
秀师言记李行修灌园婴女朱显侯继图
xiù shī yán jì
秀师言记
táng cuī wù li rén jūn èr rén zhōng wài dì xiōng cuī nián zhǎng yú li
唐崔晤、李仁钧二人中外弟兄,崔年长于李。
zài jiàn zhōng mò xié lái jīng shī diào jí
在建中末,偕来京师调集。
shí jiàn fú sì yǒu sēng shén xiù xiǎo yīn yáng shù de gòng fèng jìn zhōng
时荐福寺有僧神秀,晓阴阳术,得供奉禁中。
huì yī rì cuī li tóng yì xiù shī
会一日,崔李同诣秀师。
shī fàn xù hán wēn ér yǐ gèng bù kāi yī yǔ
师泛叙寒温而已,更不开一语。
bié yī li yú mén shàn hòu yuē jiǔ láng néng huì rán dú cì yī xiǔ fǒu
别揖李于门扇后曰:“九郎能惠然独赐一宿否?
xiǎo sēng yǒu qíng qū yù chén lù zuǒ yòu
小僧有情曲欲陈露左右。
li yuē wěi wěi
”李曰:“唯唯。
hòu li tè fù sù yuē
”后李特赴宿约。
zhuàn qiě fēng jié lǐ shén jǐn jìng
馔且丰洁,礼甚谨敬。
jí yè bàn shī yuē jiǔ láng jīn hé xuǎn de jiāng nán xiàn lìng shén chēng yì
及夜半,师曰:“九郎今合选得江南县令,甚称意。
cóng cǐ hòu gèng liù nián shè běn fǔ jiǔ cáo
从此后更六年,摄本府乣曹。
sī nǎi xiǎo sēng jiù xíng zhī rì jiān xíng guān rén jí jiǔ láng ěr
斯乃小僧就刑之日,监刑官人即九郎耳。
xiǎo sēng shì wú ér kù hǎo wǎ guān sì hòu sōng lín zhōng yī duàn de zuì gāo chang chù
小僧是吴儿,酷好瓦棺寺后松林中一段地,最高敞处。
shàng yuán jiā jìng jǐn zài qí jiān
上元佳境,尽在其间。
sǐ hòu qǐ jiǔ láng zuò zǎi dǔ pō fàn yǔ fú tú yú cǐ wèi xiǎo shī cáng hái gǔ zhī suǒ
死后乞九郎作宰堵坡(梵语浮图)于此,为小师藏骸骨之所。
li xú yuē sī yán bù miù wéi zhī rú jiǎo rì
”李徐曰:“斯言不谬,违之如皎日。
xiù xuàn rán liú tì zhě liáng jiǔ
”秀泫然流涕者良久。
yòu wèi li yuē wèi yú jì xiè cuī jiā láng jūn qiě cuī zhǐ yǒu cǐ yī zhèng guān jiā shì líng luò piāo yù jiāng jiǎo
又谓李曰:“为余寄谢崔家郎君,且崔只有此一政官,家事零落,飘寓江徼。
cuī zhī gū zhōng de jiǔ láng shū lì
崔之孤,终得九郎殊力。
jiǔ láng zhōng wèi cuī jiā nǚ xù
九郎终为崔家女婿。
mì zhī mì zhī
秘之秘之。
li jié dàn guī lǚ shě jiàn cuī wéi shuō xiù shī yún mǒu shuō zhōng wèi xiōng zhī nǚ xù
”李诘旦归旅舍,见崔,唯说秀师云,某说终为兄之女婿。
cuī yuē wǒ nǚ zòng bó mìng sǐ qiě hé néng jià yǔ tián shè lǎo wēng zuò fù
崔曰:“我女纵薄命死,且何能嫁与田舍老翁作妇?
li yuē bǐ zhāo jūn chū jiàng chán yú yóu shì shēng huó
”李曰:“比昭君出降单于,犹是生活。
èr rén xiāng gù dà xiào
”二人相顾大笑。
hòu li bǔ nán chāng lìng dào guān yǒu néng chēng
后李补南昌令,到官有能称。
ba shè běn fǔ jiǔ cáo
罢摄本府乣曹。
yǒu yì dì liú rén zhì zhōu zuò xiè gōng nèi mì shì zhě
有驿递流人至州,坐泄宫内密事者。
chí míng xuān zhào shū yi fù fǔ chī sǐ
迟明宣诏书,宜付府笞死。
liú rén jiě yī jiù xíng cì shú shì jiān xíng guān guǒ li jiǔ yě
流人解衣就刑次,熟视监刑官,果李乣也。
liú rén jí shén xiù yě
流人即神秀也。
dà hū yuē wǎ guān sōng lín zhī qǐng zi wù shí yán
大呼曰:“瓦棺松林之请,子勿食言。
xiù jì sǐ nǎi yǎn qì qǐng gào juān fèng lìn piān zhōu zé gàn shì xiǎo lì sòng shī jiù yú shàng wú xiàn
”秀既死,乃掩泣请告,捐俸赁扁舟,择干事小吏,送尸柩于上无县。
mǎi wǎ guān sì sōng lín zhōng dì lěi fú tú yǐ zàng zhī
买瓦棺寺松林中地,垒浮图以葬之。
shí cuī lìng jí qì shì yǐ shù nián yǐ
时崔令即弃世已数年矣。
cuī zhī yì mǔ dì yè xié gū yòu lái yú gāo ān
崔之异母弟晔,携孤幼来于高安。
yè luò tuò zhě hǎo lǚ yóu
晔落拓者,好旅游。
wéi xiǎo qī yīn shì dú zài yīn shì hào tài chéng yòu hào jiǔ tiān xian yě jiù xué qín zhēng yú cháng shǒu jiān jǐn chuán qí miào
惟小妻殷氏独在(殷氏号太乘,又号九天仙也)就学秦筝于常守坚,尽传其妙。
huò shí gū nǚ shén yǒu ēn yì
获食孤女,甚有恩意。
huì nán chāng jūn líng néng zhēng zhě qiú gài gāo ān yì shǒu jiān zhī dì zǐ gù yīn de jiàn zhī
会南昌军伶能筝者,求丐高安,亦守坚之弟子,故殷得见之。
wèi jūn líng yuē cuī jiā xiǎo niáng zǐ róng dé wú bǐ
谓军伶曰:“崔家小娘子,容德无比。
nián yǐ jí jī gòng fèng yǔ tā tā yuán zuò bǎ jù míng chāo běn gǎi qǔ jiā zhuàng
年已及笄,供奉与他(“他”原作“把”,据明抄本改)取家状。
dào fǔ rì qiú qín jìn zhī pǐ kě hu
到府日,求秦晋之匹可乎?
jūn líng yī qí qǐng
”军伶依其请。
zhì fǔ yǐ jiā zhuàng lì dǐ shì rén mén céng wú yǐng xiǎng
至府,以家状历抵士人门,曾无影响。
hòu yīn yè yán tiě li shì yù jí li rén jūn yě chū jiā zhuàng yú huái xiù zhōng pū zhāng jī àn shàng
后因谒盐铁李侍御(即李仁钧也),出家状于怀袖中,铺张几案上。
li mǐn rán yuē yú yǒu qī sàng yǐ dà qī yǐ
李悯然曰:“余有妻丧,已大期矣。
shì yú jī bǎo hán yù zhě wán tóng lǎo ǎo ér yǐ
侍余饥饱寒燠者,顽童老媪而已。
tú zēng yú gū shēng bàn sǐ zhī hèn zǎo yè wǎng lái yú xīn
徒增余孤生半死之恨,蚤夜往来于心。
shěn cuī zhī gū nǚ shí yú zhī biǎo zhí nǚ yě
矧崔之孤女,实余之表侄女也。
yú shì zhī děng yú nǚ dì yǐ
余视之,等于女弟矣。
bǐ yì shì yú yóu xiōng yān
彼亦视余犹兄焉。
zhēng nǎng xiù shī zhī yán xìn rú fú qì
征曩秀师之言,信如符契。
nà wèi jì shì yú gù cuī xiōng zhī sù juàn yě
纳为继室,余固崔兄之夙眷也。
suì dìng hūn cuī shì
”遂定婚崔氏。
chū yì wén lù
(出《异闻录》)
li xíng xiū
李行修
gù jiàn yì dài fū li xíng xiū qǔ jiāng xī lián shǐ wáng zhòng shū nǚ
故谏议大夫李行修娶江西廉使王仲舒女。
zhēn yì xián shū xíng xiū jìng zhī rú bīn
贞懿贤淑,行修敬之如宾。
wáng shì yǒu yòu mèi cháng qiè yǐ zì suí
王氏有幼妹,尝挈以自随。
xíng xiū yì shēn suǒ jū ài rú jǐ zhī tóng qì
行修亦深所鞠爱,如己之同气。
yuán hé zhōng yǒu míng gōng yǔ huái nán jié dù li gōng yōng lùn qīn zhū zú rén zài luò xià
元和中,有名公与淮南节度李公鄘论亲,诸族人在洛下。
shí xíng xiū ba xuān zhōu cóng shì yù jū dōng luò
时行修罢宣州从事,寓居东洛。
lǐ jiā jí qī yǒu rì gù qǐng xíng xiū wéi bīn
李家吉期有日,固请行修为傧。
shì yè lǐ jìng xíng xiū hūn rán ér mèi
是夜礼竟,行修昏然而寐。
mèng jǐ zhī zài qǔ qí fù jí wáng shì zhī yòu mèi
梦己之再娶,其妇即王氏之幼妹。
xíng xiū jīng jué shén è zhī
行修惊觉,甚恶之。
jù mìng jià ér guī
遽命驾而归。
rù mén jiàn wáng shì chén xīng yōng xī ér qì
入门,见王氏晨兴,拥膝而泣。
xíng xiū jiā yǒu jiù shǐ cāng tóu xìng pō xiōng hèng wǎng wǎng wǔ wáng shì yì
行修家有旧使苍头,性颇凶横,往往忤王氏意。
qí shí xíng xiū yì wáng shì wèi cāng tóu suǒ wǔ nǎi mà yuē hái shì cǐ lǎo nú
其时行修意王氏为苍头所忤,乃骂曰:“还是此老奴。
yù zhàng zhī xún jiū qí yóu jiā rén jiē yuē lǎo nú yú chú zhōng zì shuō wǔ gēng zuò mèng
”欲杖之,寻究其由,家人皆曰:“老奴于厨中自说,五更作梦。
mèng ā láng zài qǔ wáng jiā xiǎo niáng zǐ
梦阿郎再娶王家小娘子。
xíng xiū yǐ fú jǐ zhī mèng yóu è qí shì nǎi qiáng yù wáng shì yuē cǐ lǎo nú mèng ān zú xìn
”行修以符己之梦,尤恶其事,乃强喻王氏曰:“此老奴梦,安足信?
wú hé wáng shì guǒ yǐ jí zhōng
”无何,王氏果以疾终。
shí zhòng shū chū mù wú xīng jí xiōng wèn zhì wáng gōng bēi tòng qiě jí
时仲舒出牧吴兴,及凶问至,王公悲恸且极。
suì yǒu shū jù yì tuō xíng xiū xù qīn
遂有书躆,意托行修续亲。
xíng xiū shāng dào wèi wàng gù zǔ wáng gōng zhī qǐng
行修伤悼未忘,固阻王公之请。
yǒu mì shū wèi suí zhě jí gù jiāng líng yǐn bó yù zhī zǐ yǒu zhī rén zhī jiàn yán shì lǚ zhōng
有秘书卫随者,即故江陵尹伯玉之子,有知人之鉴,言事屡中。
hū wèi xíng xiū yuē shì yù hé huái wáng fū rén zhī shēn hu
忽谓行修曰:“侍御何怀亡夫人之深乎?
rú shì yù yào jiàn fū rén xī bù wèn chóu sāng wáng lǎo
如侍御要见夫人,奚不问稠桑王老。
hòu èr sān nián wáng gōng lǚ fěng xíng xiū tuō yǐ xiǎo nǚ xíng xiū jiān bù nà
”后二三年,王公屡讽行修,托以小女,行修坚不纳。
jí xíng xiū chú dōng tái yù shǐ shì suì biàn rén li jiè zhú qí shuài zhào zhēng xú sì bīng tǎo zhī
及行修除东台御史,是岁,汴人李介逐其帅,诏征徐泗兵讨之。
dào lù shǐ zhě xīng chí yòu dà lüè mǎ
道路使者星驰,又大掠马。
xíng xiū huǎn pèi chū guān chéng cì chóu sāng yì
行修缓辔出关,程次稠桑驿。
yǐ wén chì shǐ shù rén xiān zhì suì qǔ chóu sāng diàn sù
已闻敕使数人先至,遂取稠桑店宿。
zhì shì rì dài xūn míng wǎng nì lǚ jiān yǒu lǎo rén zì dōng ér guò
至是日迨曛暝,往逆旅间,有老人自东而过。
diàn zhī nán běi zhēng qiān yī qǐng zhù
店之南北,争牵衣请驻。
xíng xiū xùn qí yóu diàn rén yuē wáng lǎo shàn lù mìng shū wèi xiāng lǐ suǒ jìng
行修讯其由,店人曰:“王老善录命书,为乡里所敬。
xíng xiū hū wù wèi mì shū zhī yán mì lìng zhào zhī suì shuō suǒ huái zhī shì
”行修忽悟卫秘书之言,密令召之,遂说所怀之事。
lǎo rén yuē shí yī láng yù jiàn wáng fū rén jīn yè kě yě
老人曰:“十一郎欲见亡夫人,今夜可也。
nǎi yǐn xíng xiū shǐ qù zuǒ yòu
”乃引行修,使去左右。
xǐ jù yóu yī jìng rù tǔ shān zhōng
屣屦,由一径入土山中。
yòu dǒu yī pō jìn shù rèn pō cè yǐn yǐn ruò jiàn cóng lín
又陡一坡,近数仞,坡侧隐隐若见丛林。
lǎo rén zhǐ yú lù yú
老人止于路隅。
wèi xíng xiū yuē shí yī láng dàn yú lín xià hū miào zi bì yǒu rén yīng
谓行修曰:“十一郎但于林下呼妙子,必有人应。
yīng jí dá yún chuán yǔ jiǔ niáng zi jīn yè zàn jiāng miào zi tóng kàn wáng qī
应即答云,‘传语九娘子,今夜暂将妙子同看亡妻’。
xíng xiū rú wáng lǎo jiào hū yú lín jiān
”行修如王老教,呼于林间。
guǒ yǒu rén yīng réng yǐ lǎo rén yǔ chuán rén
果有人应,仍以老人语传人。
yǒu qǐng yī nǚ zǐ chū xíng nián shí wǔ biàn yún jiǔ niáng zi qiǎn suí shí yī láng qù
有顷,一女子出,行年十五,便云:“九娘子遣随十一郎去。
qí nǚ zǐ yán qì biàn zhé zhú yī zhī kuà yān
”其女子言讫,便折竹一枝跨焉。
xíng xiū guān zhī xùn jí rú mǎ
行修观之,迅疾如马。
xū yú yǔ xíng xiū zhé yī zhú zhī yì lìng xíng xiū kuà yǔ nǚ zǐ bìng chí yī yī rú dǐ
须臾,与行修折一竹枝,亦令行修跨,与女子并驰,依依如抵。
xī nán xíng yuē shù shí lǐ hū dào yī chù
西南行约数十里,忽到一处。
chéng què zhuàng lì qián jīng yī dà gōng gōng yǒu mén
城阙壮丽,前经一大宫,宫有门。
réng yún dàn xún xi láng zhí běi cóng nán dì èr yuàn zé xián fū rén suǒ jū
仍云:“但循西廊直北,从南第二院,则贤夫人所居。
nèi yǒu suǒ dǔ bì qū ér guò shèn wù guài
内有所睹,必趋而过,慎勿怪。
xíng xiū xīn jì zhī
”行修心记之。
xún xi láng jiàn zhū lǐ tí mù xià dēng míng qí nèi yǒu héng móu cùn yú shù bǎi
循西廊,见朱里缇幕下灯明,其内有横眸寸余数百。
xíng xiū yī rú nǚ zǐ zhī yán qū zhì běi láng
行修一如女子之言,趋至北廊。
jí yuàn guǒ jiàn xíng xiū shí shù nián qián wáng zhě yī qīng yī chū yān yíng xíng xiū qián bài nǎi lài yī tà yún shí yī láng qiě zuò niáng zǐ xù chū
及院,果见行修十数年前亡者一青衣出焉,迎行修前拜,乃赉一榻云:“十一郎且坐,娘子续出。
xíng xiū bǐ kǔ fèi jí wáng shì cháng yǔ xíng xiū bèi zhì jí zào jiá zi tāng
”行修比苦肺疾,王氏尝与行修备治疾皂荚子汤。
zì wáng shì zhī wáng yě cǐ tāng shǎo de
自王氏之亡也,此汤少得。
zhì shì qīng yī chí tāng lìng xíng xiū chuò yān jí wǎn shì wáng shì shǒu jiān zhī wèi
至是青衣持汤,令行修啜焉,即宛是王氏手煎之味。
yán wèi jìng fū rén jù chū tì qì xiāng jiàn
言未竟,夫人遽出,涕泣相见。
xíng xiū fāng yù shēn lí hèn zhī jiǔ wáng shì gù zhǐ zhī yuē jīn yǔ jūn yōu xiǎn yì tú shēn bù yuàn rú cǐ yí mǒu zhī huàn
行修方欲申离恨之久,王氏固止之曰:“今与君幽显异途,深不愿如此,贻某之患。
gǒu bù wàng píng shēng dàn de nà xiǎo mèi jū yǎng jí yú mǒu zhī dào jǐn yǐ
如果忘不了我,就请你娶了小妹照顾她一生,就算对我尽了心了。
suǒ yào xiāng jiàn fèng tuō rú cǐ
所要相见,奉托如此。
yán qì yǐ wén mén wài nǚ zǐ jiào li shí yī láng sù chū
”言讫,已闻门外女子叫:“李十一郎速出!
shēng shén qiè xíng xiū shí zú ér chū
”声甚切,行修食卒而出。
qí nǚ zǐ qiě nù qiě zé cuò dà bù bié tóu nǎo yi sù fǎn
其女子且怒且责:“措大不别头脑,宜速返。
yī qián kuà zhú zhī tóng háng
”依前跨竹枝同行。
yǒu qǐng què zhì jiù suǒ lǎo rén zhěn kuài ér mèi
有顷,却至旧所,老人枕块而寐。
wén xíng xiū zhì jù qǐ yún qǐ bù rú yì hu
闻行修至,遽起云:“岂不如意乎?
xíng xiū dá yuē rán
”行修答曰:“然。
lǎo rén yuē xū xiè jiǔ niáng zi qiǎn rén xiāng sòng
”老人曰:“须谢九娘子,遣人相送。
xíng xiū yì rú qí jiào
”行修亦如其教。
xíng xiū kùn bèi shén yīn wèn lǎo rén yuē cǐ děng hé zāi
行修困惫甚,因问老人曰:“此等何哉?
lǎo rén yuē cǐ yuán shàng yǒu líng yìng jiǔ zǐ mǔ cí ěr
”老人曰:“此原上有灵应九子母祠耳。
lǎo rén xíng yǐn xíng xiū què zhì nì lǚ bì gāng yíng yíng lì mǎ dàn chú rú gù
”老人行,引行修却至逆旅,壁釭荧荧,枥马啖刍如故。
pú fū děng hūn bèi shú mèi
仆夫等昏惫熟寐。
lǎo rén yīn cí ér qù
老人因辞而去。
xíng xiū xīn fèn rán yī ǒu suǒ yǐn zào jiá zi tāng chū yān
行修心愤然一呕,所饮皂荚子汤出焉。
shí wáng gōng wáng yí zhèn jiāng xī yǐ
时王公亡,移镇江西矣。
cóng shì xíng xiū xù wáng shì zhī hūn hòu guān zhì jiàn yì dài fū
从是行修续王氏之婚,后官至谏议大夫。
chū xù dìng mìng lù
(出《续定命录》)
guàn yuán yīng nǚ
灌园婴女
qǐng yǒu yī xiù cái nián jí ruò guàn qiè yú hūn qǔ
顷有一秀才,年及弱冠,切于婚娶。
jīng shù shí chù tuō méi shì qiú jiàn jìng wèi xié ǒu
经数十处,托媒氏求间,竟未谐偶。
nǎi yì shàn yì zhě yǐ jué zhī bǔ rén yuē kàng lì zhī dào yì xì sù yuán
乃诣善易者以决之,卜人曰:“伉俪之道,亦系宿缘。
jūn zhī shì shǐ shēng èr suì yǐ
君之室,始生二岁矣。
yòu wèn dāng zài hé zhōu xiàn
”又问当在何州县?
shì hé xìng shì
是何姓氏?
bǔ rén yuē zài huá zhōu guō zhī nán mǒu xìng mǒu shì
卜人曰:“在滑州郭之南,某姓某氏。
fù mǔ jiàn guàn yuán wèi yè zhǐ shēng yī nǚ dāng wèi jūn jiā ǒu
父母见灌园为业,只生一女,当为君嘉偶。
zhì zé yú huá guō zhī nán xún fǎng guǒ yǒu yī shū pǔ
至则于滑郭之南寻访,果有一蔬圃。
wèn lǎo pǔ xìng shì yǔ bǔ rén tóng
问老圃姓氏,与卜人同。
yòu wèn yǒu xī fǒu
又问有息否?
zé yuē shēng yī nǚ shǐ èr suì yǐ
则曰:“生一女,始二岁矣。
xiù cái yù bù lè
”秀才愈不乐。
yī rì cì qí nǚ yīng fù mǔ wài chū suì jiù qí jiā yòu yǐn nǚ yīng shǐ qián jí yǐ xì zhēn nèi yú wěi zhōng ér qù
一日,伺其女婴父母外出,遂就其家,诱引女婴使前,即以细针内于𬱟中而去。
xún lí huá tái wèi qí nǚ yīng zhī sǐ yǐ
寻离滑台,谓其女婴之死矣。
shì shí nǚ yīng suī yù qí kù jìng zhì wú yàng
是时,女婴虽遇其酷,竟至无恙。
shēng wǔ liù suì fù mǔ jù sàng
生五六岁,父母俱丧。
běn xiāng xiàn yǐ gū nǚ wú zhǔ shēn bào lián shǐ
本乡县以孤女无主,申报廉使。
lián shǐ jí yǎng yù zhī
廉使即养育之。
yī èr nián jiān lián shǐ lián qí xiá huì yù wèi jǐ nǚ ēn ài bèi zhì
一二年间,廉使怜其黠慧,育为己女,恩爱备至。
lián shǐ yí zhèn tā zhōu nǚ yì chéng zhǎng
廉使移镇他州,女亦成长。
qí wèn bǔ xiù cái yǐ dēng kē dì jiān lì bù guān
其问卜秀才,已登科第,兼历簿官。
yǔ lián shǐ sù bù xiāng jiē yīn xíng lǐ jīng yóu tóu cì yè lián shǐ
与廉使素不相接,因行李经由,投刺谒廉使。
yī jiàn mù qí fēng cǎi shén jiā lǐ yù
一见慕其风采,甚加礼遇。
wèn jí hūn qǔ dá yǐ wèi hūn
问及婚娶,答以未婚。
lián shǐ zhī qí yì guān zǐ dì qiě mù qí wéi rén nǎi yǐ yòu nǚ qī zhī
廉使知其衣冠子弟,且慕其为人,乃以幼女妻之。
qián lìng dào dá qí yì xiù cái xīn rán xǔ zhī
潜令道达其意,秀才欣然许之。
wèi jǐ chéng hūn lián shǐ zī sòng shén hòu qí nǚ yì yǒu shū sè
未几成婚,廉使资送甚厚,其女亦有殊色。
xiù cái shēn guò suǒ wàng qiě yì bǔ zhě zhī yán pō yǒu zé qí miù wàng ěr
秀才深过所望,且忆卜者之言,颇有责其谬妄耳。
qí hòu měi yīn tiān qì yīn huì qí qī zhé huàn tóu tòng shù nián bù zhǐ
其后每因天气阴晦,其妻辄患头痛,数年不止。
wèi fǎng míng yī
为访名医。
yī zhě yuē bìng zài dǐng nǎo jiān
医者曰:“病在顶脑间。
jí yǐ yào fēng nǎo shàng
”即以药封脑上。
yǒu qǐng nèi kuì chū yī zhēn qí jí suì yù
有顷,内溃出一针,其疾遂愈。
yīn qián fǎng lián shǐ zhī qīn jiù wèn nǚ zǐ zhī suǒ chū fāng zhī pǔ zhě zhī nǚ
因潜访廉使之亲旧,问女子之所出,方知圃者之女。
xìn bǔ rén zhī bù miù yě
信卜人之不谬也。
xiāng zhōu cóng shì lù xiàn cháng huà cǐ shì
襄州从事陆宪尝话此事。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
zhū xiǎn
朱显
shè hóng bù zhū xiǎn qǐng yù hūn pí xiàn lìng dù jí nǚ
射洪簿朱显,顷欲婚郫县令杜集女。
zhēn dìng hòu zhí qián shǔ xuǎn rù gōng zhōng
甄定后,值前蜀选入宫中。
hòu xián kāng guī mìng xiǎn zuò yuàn péng zhōu sàn qiú hūn gòu de wáng shì zhī sūn yì gōng zhōng jiù rén
后咸康归命,显作掾彭州,散求婚媾,得王氏之孙,亦宫中旧人。
zhū yīn yǔ huà xī yù hūn dù shì cháng jì de yǒu tōng hūn huí shū yún
朱因与话,昔欲婚杜氏,尝记得有通婚回书云。
dàn cán nán ruǎn zhī pín hé chēng dōng chuáng zhī měi
但惭南阮之贫,曷称东床之美。
wáng shì sūn nǎi cháng tàn yuē mǒu jí dù shì wáng shì mào chēng
王氏孙乃长叹曰:“某即杜氏,王氏冒称。
zì gōng zhōng chū hòu wú suǒ tuō suì de wáng shì shōu jí
自宫中出后,无所托,遂得王氏收集。
zhū xiǎn bēi xǐ fū qī qíng yì zhuǎn zhòng yě
”朱显悲喜,夫妻情义转重也。
chū yù xī biān shì
(出《玉溪编事》)
hóu jì tú
侯继图
hóu jì tú shàng shū běn rú sù zhī jiā shǒu bù shì juàn kǒu bù tíng yín
侯继图尚书本儒素之家,手不释卷,口不停吟。
qiū fēng sì qǐ fāng yǐ kǎn yú dà cí sì lóu
秋风四起,方倚槛于大慈寺楼。
hū yǒu mù yè piāo rán ér zhuì shàng yǒu shī yuē shì cuì liǎn shuāng é wèi yù xīn zhōng shì
忽有木叶飘然而坠,上有诗曰:“试翠敛双蛾,为郁心中事。
nuò guǎn xià tíng qiū shū chéng xiāng sī zì
搦管下庭秋,书成相思字。
cǐ zì bù shū shí cǐ zì bù shū zhǐ
此字不书石,此字不书纸。
shū xiàng qiū yè shàng yuàn zhú qiū fēng qǐ
书向秋叶上,愿逐秋风起。
tiān xià fù xīn rén jǐn jiě xiāng sī sǐ
天下负心人,尽解相思死。
hòu zhù jīn qiè fán wǔ liù nián
”后贮巾箧,凡五六年。
xuán yǔ rèn shì wèi hūn cháng niàn cǐ shī
旋与任氏为婚,尝念此诗。
rèn shì yuē cǐ shì shū yè shī
任氏曰:“此是书叶诗。
shí zài zuǒ mián shū zhēng de zhì cǐ
时在左绵书,争得至此?
hóu yǐ jīn shū biàn yàn yǔ yè shàng wú yì yě
”侯以今书辨验,与叶上无异也。
chū yù xī biān shì
(出《玉溪编事》)