sòng zǐ xián hú sēng zǔ zhēn jiǎn yè dào shì hé nán yāo zhǔ liáng zhōu yāo zhǔ míng chóng yǎn liú jìng qī dǐng shī li cí dé yè fǎ shàn luō gōng yuǎn běi shān dào zhě dōng míng guān dào shì dōng yán sì sēng jīng shù shì fàn sēng nán tuó tài bái lǎo sēng
宋子贤胡僧祖珍俭叶道士河南妖主梁州妖主明崇俨刘靖妻鼎师李慈德叶法善罗公远北山道者东明观道士东岩寺僧荆术士梵僧难陀太白老僧
sòng zǐ xián
宋子贤
suí yáng dì dà yè jiǔ nián táng xiàn rén sòng zǐ xián shàn wèi huàn shù
隋炀帝大业九年,唐县人宋子贤善为幻术。
měi yè lóu shàng yǒu guāng míng néng biàn zuò fú xíng zì chēng mí lè fó chū shì
每夜楼上有光明,能变作佛形,自称弥勒佛出世。
yòu xuán jìng yú táng zhōng bì shàng jǐn wèi shòu xíng
又悬镜于堂中,壁上尽为兽形。
yǒu rén lái lǐ yè zhě zhuǎn qí jìng qiǎn guān lái shēng xiàng huò zuò shé shòu xíng
有人来礼谒者,转其镜,遣观来生像,或作蛇兽形。
zi xián zhé gào zhī zuì yè
子贤辄告之罪业。
dāng gèng lǐ niàn nǎi zhuǎn rén xíng shì zhī
当更礼念,乃转人形示之。
yuǎn jìn huò xìn jù shù qiān bǎi rén suì qián zuò luàn
远近惑信,聚数千百人,遂潜作乱。
shì xiè
事泄。
guān bǔ zhī
官捕之。
yè zhì rào qí suǒ jū
夜至,绕其所居。
dàn jiàn huǒ kēng bīng bù gǎn jìn
但见火坑,兵不敢进。
qí jiāng yuē cǐ dì sù wú kēng zhǐ yāo wàng ěr
其将曰:此地素无坑,止妖妄耳。
jí jìn fù wú huǒ suì qín zhǎn zhī
及进,复无火,遂擒斩之。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
hú sēng
胡僧
táng zhēn guàn zhōng xī yù xiàn hú sēng
唐贞观中,西域献胡僧。
zhòu shù néng sǐ rén néng shēng rén
咒术能死人,能生人。
tài zōng lìng yú fēi qí zhōng qǔ zhuàng yǒng zhě shì zhī
太宗令于飞骑中取壮勇者试之。
rú yán ér sǐ rú yán ér shēng
如言而死,如言而生。
dì yǐ gào tài cháng shǎo qīng fu yì
帝以告太常少卿傅奕。
yì yuē cǐ xié fǎ yě
奕曰:此邪法也。
chén wén xié bù fàn zhèng ruò biàn zhòu chén bì bù néng xíng
臣闻邪不犯正,若便咒臣,必不能行。
dì zhào sēng zhòu yì yì duì zhī wú suǒ jué
帝召僧咒奕,奕对之无所觉。
xū yú hú sēng hū rán zì dào ruò wéi suǒ jī biàn bù fù sū yǐ
须臾,胡僧忽然自倒,若为所击,便不复苏矣。
chū guó cháo zá jì
(出《国朝杂记》)
zǔ zhēn jiǎn
祖珍俭
táng xián hēng zhōng zhào zhōu zǔ zhēn jiǎn yǒu yāo shù
唐咸亨中,赵州祖珍俭有妖术。
xuán shuǐ wèng yú liáng shàng yǐ dāo kǎn zhī shéng duàn ér wèng bù là
悬水瓮于梁上,以刀砍之,绳断而瓮不落。
yòu yú kōng fáng nèi mì bì mén zhì yī wèng shuǐ héng dāo qí shàng
又于空房内密闭门,置一瓮水,横刀其上。
rén liáng jiǔ rù kàn jiàn jiǎn zhī jiě wǔ duàn shuǐ wèng jiē shì xuè
人良久入看,见俭支解五段,水瓮皆是血。
rén qù zhī hòu píng fù rú chū
人去之后,平复如初。
dōng yuè jí hán
冬月极寒。
shí jiù bīng dòng zhòu zhī bá chū
石臼冰冻,咒之拔出。
mài bǔ yú xìn dōu shì rì qǔ bǎi qián gài jūn píng zhī fǎ yě
卖卜于信都市,日取百钱,盖君平之法也。
hòu bèi rén jiū gào yǐn xiàng shì zhǎn zhī yán sè zì ruò liǎo wú jù mìng zhǐ bǐ zuò cí jīng cǎi bù náo
后被人纠告,引向市斩之,颜色自若,了无惧,命纸笔作词,精彩不挠。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
yè dào shì
叶道士
táng líng kōng guān yè dào shì zhòu dāo
唐陵空观叶道士,咒刀。
jìn lì zhǎn bìng rén dù héng táo liǔ yú fù shàng táo liǔ duàn ér ròu bù shāng
尽力斩病人肚,横桃柳于腹上,桃柳断而肉不伤。
hòu jiāng shuāng dāo kǎn yī nǚ zǐ yìng shǒu liǎng duàn xuè liú biàn dì
后将双刀砍一女子,应手两段,血流遍地。
jiā rén dà kū
家人大哭。
dào shì qǔ xù zhī pēn shuǐ ér zhòu
道士取续之,喷水而咒。
xū yú píng fù rú gù
须臾,平复如故。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hé nán yāo zhǔ
河南妖主
táng hé nán fǔ lì dé fang jí nán fāng xi fang jiē yǒu hú yāo shén miào
唐河南府立德坊及南方西坊,皆有胡妖神庙。
měi suì shāng hú qí fú pēng zhū shā yáng pí pá gǔ miáo hān gē zuì wǔ
每岁,商胡祈福,烹猪杀羊,琵琶鼓苗,酣歌醉舞。
chóu shén zhī hòu mù yī hú wéi yāo zhǔ
酬神之后,募一胡为妖主。
kàn zhě shī qián bìng yǔ zhī
看者施钱并与之。
qí yāo zhǔ qǔ yī héng dāo lì tóng shuāng xuě chuī máo bù guò
其妖主取一横刀,利同霜雪,吹毛不过。
yǐ dāo cì fù rèn chū yú bèi réng luàn rǎo cháng dù liú xiě
以刀刺腹,刃出于背,仍乱扰肠肚流血。
shí qǐng pēn shuǐ zhòu zhī píng fù rú gù
食顷,喷水咒之,平复如故。
cǐ gài xī yù zhī huàn fǎ yě
此盖西域之幻法也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
liáng zhōu yāo zhǔ
梁州妖主
táng liáng zhōu yāo shén cí
唐梁州妖神祠。
zhì qí dǎo rì yāo zhǔ yǐ lì tiě cóng é shàng dīng zhī zhí dòng yè xià jí chū mén
至祈祷日,妖主以利铁,从额上钉之,直洞腋下,即出门。
shēn qīng ruò fēi xū yú shù bǎi lǐ
身轻若飞,须臾数百里。
zhì xi yāo shén qián wǔ yī qǔ jí què zhì jiù yāo suǒ nǎi bá dīng yī wú suǒ sǔn
至西妖神前,舞一曲,即却至旧妖所,乃拔钉,一无所损。
wò shí yú rì píng fù rú chū
卧十余日,平复如初。
mò zhī qí suǒ yǐ rán yě
莫知其所以然也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
míng chóng yǎn
明崇俨
táng míng chóng yǎn yǒu shù fǎ
唐明崇俨有术法。
dà dà yuán zuò wén
大(大原作文。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
dì shì zhī wéi dì jiào qiǎn jì zòu yuè
)帝试之,为地窖,遣妓奏乐。
yǐn yǎn zhì wèi yuē cǐ dì cháng wén xián guǎn shì hé xiáng yě
引俨至,谓曰:此地常闻弦管,是何祥也?
qīng néng zhǐ zhī
卿能止之?
yǎn yuē nuò
俨曰:诺。
suì shū èr táo fú yú qí shàng dīng zhī qí shēng jì rán
遂书二桃符,于其上钉之,其声寂然。
shàng xiào huàn jì rén wèn yún jiàn èr lóng tóu zhāng kǒu xiàng xià xià yuán zuò shàng
上笑,唤妓人问,云:见二龙头,张口向下,(下原作上。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
suì bù jù bù gǎn zòu yuè yě
)遂怖俱不敢奏乐也。
shàng dà yuè
上大悦。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
liú jìng qī
刘靖妻
táng shǔ xiàn lìng liú jìng qī huàn
唐蜀县令刘靖妻患。
zhèng jiàn dài fū míng chóng yǎn zhěn zhī yuē xū de shēng lóng gān shí zhī bì yù
正谏大夫明崇俨诊之曰:须得生龙肝,食之必愈。
jìng yǐ wéi bù kě de
靖以为不可得。
yǎn nǎi shū fú chéng fēng fàng zhī shàng tiān
俨乃书符,乘风放之上天。
xū yú yǒu lóng xià rù wèng shuǐ zhōng tī qǔ gān shí zhī ér chà
须臾有龙下,入瓮水中,剔取肝,食之而差。
dà dà yuán zuò wén
大(大原作文。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
dì shèng xià xū xuě jí pí pá lóng yǎn zi
)帝盛夏须雪及枇杷、龙眼子。
yǎn zuò qǐng jiān wǎng yīn shān qǔ xuě zhì lǐng qǔ guǒ zǐ bìng dào
俨坐顷间,往阴山取雪,至岭取果子,并到。
shí zhī wú bié
食之无别。
shí guā wèi shú shàng sī zhī yǎn suǒ bǎi qián jiāng qù
时瓜未熟,上思之,俨索百钱将去。
xū yú dé yī dà guā
须臾,得一大瓜。
yún gōu shì lǎo rén yuán nèi de zhī
云:缑氏老人园内得之。
shàng zhuī lǎo rén zhì wèn zhī
上追老人至,问之;
yún tǔ mái yī guā nǐ jìn
云:土埋一瓜,拟进。
shì kàn kàn yuán zuò mài
适看,(看原作卖。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
wéi de bǎi qián ěr
)唯得百钱耳。
yǎn dú wò táng zhōng yè bèi cì sǐ dāo zi réng zài xīn shàng
俨独卧堂中,夜被刺死,刀子仍在心上。
chì qiú zéi shén jí jìng wú zōng xù
敕求贼甚急,竟无踪绪。
huò yǐ wéi yǎn yì guǐ láo dòng bèi guǐ shā zhī
或以为俨役鬼劳动,被鬼杀之。
kǒng zǐ yuē gōng hu yì duān sī hài yě yǐ
孔子曰:攻乎异端,斯害也已。
xìn zāi
确实如此啊!
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
dǐng shī
鼎师
táng zé tiān cháo yǒu dǐng shī zhě yíng bó yě rén yǒu jī xíng
唐则天朝,有鼎师者,瀛博野人,有奇行。
tài píng gōng zhǔ jìn zé tiān shì zhī
太平公主进,则天试之。
yǐ yín wèng shèng jiǔ sān dòu yī jǔ ér yǐn jǐn
以银瓮盛酒三斗,一举而饮尽。
yòu yuē chén néng shí jiàng
又曰:臣能食酱。
jí lìng yǐ yín wèng shèng jiàng yī dòu dǐng shī yǐ shi chāo zhī xū yú jí jié
即令以银瓮盛酱一斗,鼎师以匙抄之,须臾即竭。
zé tiān yù yǔ guān
则天欲与官。
dǐng yuē qíng yuàn chū jiā
鼎曰:情愿出家。
jí yǔ tì tóu
即与剃头。
hòu zé tiān zhī fù bì yě
后则天之复辟也。
dǐng yuē rú lái luó jì pú sà bǎo shǒu
鼎曰:如来螺髻,菩萨宝首。
ruò néng xiū dào hé bì tì chú
若能修道,何必剃除。
suì zhǎng fā shǐ zhāng qián jué yī bǎi
遂长发,使张潜决一百。
bù fèi xíng dòng yì wú chuāng yí shí rén mò cè
不废行动,亦无疮痍,时人莫测。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
li cí dé
李慈德
táng dà zú nián zhōng yǒu yāo wàng rén li cí dé zì yún néng xíng fú shū yàn
唐大足年中,有妖妄人李慈德,自云能行符书厌。
zé tiān yú nèi ān zhì
则天于内安置。
bù dòu chéng bīng mǎ huà dì wèi jiāng hé
布豆成兵马,画地为江河。
yǔ gěi shǐ xiāng zhī xuē zhú wèi qiāng chán bèi wèi jiǎ sān gēng yú nèi fǎn
与给使相知,削竹为枪,缠被为甲,三更于内反。
gōng rén rǎo luàn xiāng tóu zhě shí èr sān
宫人扰乱,相投者十二三。
yǔ lín jiāng jūn yáng xuán jī wén nèi lǐ shēng jiào lǐng bīng zhǎn guān ér rù shā cí dé yān shù shù shí rén
羽林将军杨玄基闻内里声叫,领兵斩关而入,杀慈德阉竖数十人。
xī zāi cí dé yǐ yàn wéi róng yǐ yàn ér sàng
惜哉,慈德以厌为容,以厌而丧。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
yè fǎ shàn
叶法善
táng xiào hé dì lìng nèi dào chǎng sēng yǔ dào shì gè shù suǒ néng jiǔ ér bù jué
唐孝和帝,令内道场僧与道士,各述所能,久而不决。
xuán dōu guān yè fǎ shàn qǔ hú táo èr shēng bìng ké shí zhī bìng jǐn
玄都观叶法善,取胡桃二升,并壳食之并尽。
sēng réng bù fú
僧仍不伏。
fǎ shàn shāo yī tiě bō hè chì liǎng shǒu yù hé lǎo sēng tóu shàng
法善烧一铁钵赫赤,两手欲合老僧头上。
sēng chàng zéi jiā shā yǎn tóu ér zǒu
僧唱贼,袈裟掩头而走。
xiào hé fǔ zhǎng dà xiào
孝和抚掌大笑。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
luō gōng yuǎn
罗公远
táng dào shì luō gōng yuǎn yòu shí bù huì
唐道士罗公远,幼时不慧。
suì rù liáng shān shù nián hū yǒu yì jiàn yán shì jiē zhōng
遂入梁山数年,忽有异见,言事皆中。
chì zhuī rù jīng
敕追入京。
xiān tiān zhōng huáng tài zǐ shè zhāi yuǎn cóng tài zǐ qǐ jīn yín qì wù tài zǐ jìn gù bù yǔ
先天中,皇太子设斋,远从太子乞金银器物,太子靳固不与。
yuǎn yuē shǎo shí zì qǔ
远曰:少时自取。
tài zǐ zì fēng shǔ fáng mén
太子自封署房门。
xū yú kāi shì qì wù yī wú suǒ jiàn
须臾开视,器物一无所见。
dōng fáng jiàn fēng bì wǎng shì zhī qì wù bìng zài qí zhōng
东房见封闭,往视之,器物并在其中。
yòu jiè tài zǐ suǒ chéng mǎ tài zǐ nù bù yǔ
又借太子所乘马,太子怒,不与。
yuǎn yuē yǐ qǔ de lái jiàn yú hòu yuán zhōng fàng zài
远曰:已取得来,见于后园中放在。
tài zǐ jí wǎng lì shàng jiǎn kàn mǎ zài rú gù
太子急往枥上检看,马在如故。
shì yù shǐ yuán shǒu yī jiāng shí qì shù méi jiù luō gōng yuǎn kàn nián mìng nú qíng yī fu zài mén wài
侍御史袁守一,将食器数枚,就罗公远看年命,奴擎衣袱在门外。
bù jué xū yú zài yuǎn gōng yī xiāng zhōng
不觉须臾,在远公衣箱中。
zhū rén dà jīng mò zhī qí rán
诸人大惊,莫知其然。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
běi shān dào zhě
北山道者
táng zhāng shǒu guī zhī zhèn fàn yáng
唐张守珪之镇范阳。
tán zhōu mì yún lìng yǒu nǚ nián shí qī zī sè jué rén
檀州密云令有女,年十七,姿色绝人。
nǚ bìng yú nián yī bù yù
女病逾年,医不愈。
mì yún běi shān zhōng yǒu dào zhě yī huáng yī zài shān shù bǎi nián chēng yǒu dào shù
密云北山中有道者,衣黄衣,在山数百年,称有道术。
lìng zì zhì shān qǐng zhī
令自至山请之。
dào rén jì zhì yǔ zhī fāng nǚ bìng lì yǐ
道人既至,与之方,女病立已。
lìng xǐ hòu qí huò cái
令喜,厚其货财。
jū yuè yú nǚ yè wò yǒu rén yǔ zhī qǐn ér sī yān
居月余,女夜卧,有人与之寝而私焉。
qí rén měi zhì nǚ zé hūn yǎn
其人每至,女则昏魇。
jí míng rén qù nǚ fù rú cháng
及明人去,女复如常。
rú shì shù xī nǚ jù gào mǔ
如是数夕,女惧告母。
mǔ yǐ gào lìng
母以告令。
nǎi yí chuáng jìn jǐ yè ér cì zhī
乃移床近己,夜而伺之。
jué chuáng dòng yǎn yān qín yī rén jù mìng dēng zhì nǎi běi shān dào zhě
觉床动,掩焉,擒一人,遽命灯至,乃北山道者。
lìng fù ér xùn zhī
令缚而讯之。
dào zhě qì yuē wú mìng dāng zhōng bèi huò nǎi ěr
道者泣曰:吾命当终,被惑乃尔。
wú jū běi shān liù bǎi yú zài wèi cháng dào rén jiān wú jīn chuí qiān suì yǐ
吾居北山六百余载,未常到人间,吾今垂千岁矣。
zuó méng zhào yīn qín suǒ yǐ dào xiàn
昨蒙召殷勤,所以到县。
jí jiàn gōng nǚ yì dà yuè zhī zì yì bù kě yú shì wǎng lái
及见公女,意大悦之,自抑不可,于是往来。
wú yǒu dào shù cháng zhòu rì néng yǐn qí xíng suǒ yǐ jiā rén bú jiàn
吾有道术,常昼日能隐其形,所以家人不见。
jīn yù cǐ ě fu fù hé yán
今遇此厄,夫复何言。
lìng jìng shā zhī
令竟杀之。
chū jì wén
(出《纪闻》)
dōng míng guān dào shì
东明观道士
táng kāi yuán zhōng gōng jìn yǒu měi rén hū yè mèng bèi rén yāo qù zòng jiǔ mì huì jí huān ér guī guī zhé liú hàn juàn dài
唐开元中,宫禁有美人,忽夜梦被人邀去,纵酒密会,极欢而归,归辄流汗倦怠。
hòu yīn cóng róng zòu yú dì dì yuē cǐ bì shù shì suǒ wéi yě
后因从容奏于帝,帝曰:此必术士所为也。
rǔ ruò fù wǎng dàn suí yí yǐ wù shí zhī
汝若复往,但随宜以物识之。
qí xī shú mèi piāo rán yòu wǎng
其夕熟寐,飘然又往。
měi rén bàn zuì jiàn shí yàn zài qián nǎi mì yìn shǒu wén wū qǔ fáng píng fēng zhī shàng
美人半醉,见石砚在前,乃密印手文于曲房屏风之上。
wù ér jù qǐ
寤而具启。
dì nǎi qián yǐ wù sè lìng yú zhū gōng guàn zhōng qiú zhī
帝乃潜以物色,令于诸宫观中求之。
guǒ yú dōng míng guān de qí píng fēng shǒu wén shàng zài suǒ jū dào shì yǐ dùn yǐ
果于东明观得其屏风,手文尚在,所居道士已遁矣。
chū kāi tiān chuán xìn jì
(出《开天传信记》)
dōng yán sì sēng
东岩寺僧
bó líng cuī jiǎn shǎo mǐn huì hǎo yì shù
博陵崔简少敏惠,好异术。
cháng yù dào shì zhāng yuán sù xiǎo yǐ dào yào shǐ yì shén wù zuò tōng biàn huà
尝遇道士张元肃晓以道要,使役神物,坐通变化。
táng tiān bǎo èr zài rú shǔ jùn
唐天宝二载如蜀郡。
jùn yǒu lǚ yì zhě yù jiǎn ér hòu bì yǐ yí yì yǒu suǒ wèi
郡有吕谊者,遇简而厚币以遗,意有所为。
jiǎn wèn suǒ yù nǎi yuē jì dài yǒu nǚ wèi cháng jiàn rén guī wéi zhī zhōng yī xī ér shī
简问所欲,乃曰:继代有女,未尝见人,闺帷之中,一夕而失。
yì zhě míng gōng yùn fēi cháng zhī shù yuàn zhī suǒ bǔ míng mù wú hèn yǐ
意者明公蕴非常之术,愿知所捕,瞑目无恨矣。
jiǎn yuē yì ěr
简曰:易耳。
jí yú bié shì yè shè jǐ xí fén míng xiāng yǐ jiàng shén líng
即于别室,夜设几席,焚名香以降神灵。
jiǎn lìng lǚ shēng fú jiàn yú hù ruò hú sēng lái kě zhí zhī qiú nǚ shèn wú shāng yě
简令吕生伏剑于户,若胡僧来可执之求女,慎无伤也。
jiǎn shū fú ā zhī fú fēi chū
简书符呵之,符飞出。
shí qǐng jiān fēng shēng bá shù fā wū
食顷间,风声拔树发屋。
hū wén yī jiǎ zú jìn yuē shén bīng bèi yuàn wáng suǒ yòng
忽闻一甲卒进曰:神兵备,愿王所用。
jiǎn yuē zhǔ rén mǒu rì shī nǚ kě bǔ lái
简曰:主人某日失女,可捕来。
zú yuē wéi dōng shān shàng rén měi rì yǐ zhòu shuǐ qǔ rén de fēi shì hu
卒曰:唯东山上人,每日以咒水取人,得非是乎?
jiǎn yuē ruò rán kě sù bǔ lái
简曰:若然,可速捕来。
zú qù xū yú hái yuē dōng shān shàng rén wén zhī hài nù jiāng xià jīn gāng fá jūn nài hé jiǎn yuē wú kǔ
卒去,须臾还曰:东山上人闻之骇怒,将下金刚伐君,奈何简曰:无苦。
yòu shū fú fēi zhī
又书符飞之。
shū hū yǒu shén bīng wàn jì jiē qí xíng yì zhuàng zhí jiàn jǐ liè tíng
倏忽有神兵万计,皆奇形异状,执剑戟列庭。
é ér xī běi shàng jiàn yī jīn gāng lái zhǎng shù shí zhàng zhāng mù huà jiǎn bīng
俄而西北上见一金刚来,长数十丈,张目叱简兵。
jiǎn bīng bīng zì yuán quē
简兵(兵字原缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明抄本补。
fǔ fú bù gǎn dòng
)俯伏不敢动。
jiǎn jiàn bù yú tán qián shén bīng hū yǐn jí jiàn jīn gāng hài míng chāo běn hài zuò zǒu
简剑步于坛前,神兵忽隐,即见金刚骇(明抄本骇作走。
yǐ
)矣!
jiǔ zhī wú suǒ jiàn
久之无所见。
hū yǒu yī wù zhū tóu rén xíng zhe bào pí shuǐ kūn yún shàng rén yuàn qǐ jū xiān guān
忽有一物,猪头人形,著豹皮水裈,云:上人愿起居仙官。
jiǎn jù jù yuán zuò lù
简踞(踞原作路。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
zuò ér mìng zhī
)坐而命之。
zǐ yī hú sēng qū rù
紫衣胡僧趋入。
jiǎn ràng yuē sēng dào zhǔ rén nǚ ān gǎn wàng yǒu yì shǐ
简让曰:僧盗主人女,安敢妄有役使!
chū sēng jù zhà
初僧拒诈。
lǚ shēng hū yú hù jiān yuè chū zhí ér yóu zhī
吕生忽于户间跃出,执而尤之。
sēng pò bù yǐn jí yuē fú yǐ
僧迫不隐,即曰:伏矣!
pín dào xíng dà lì fǎ gài shèng zhě zhì ěr fēi sēng suǒ qiú
贫道行大力法,盖圣者致耳,非僧所求。
jīn jí guī zhī wú kǔ xiāng bī
今即归之,无苦相逼。
xiàng fēi xiān gōng zhī mìng jūn qǐ wàng hu
向非仙宫之命,君岂望乎?
yuàn lìng shèng zhě qǔ lái
愿令圣者取来。
é qǐng jiàn zhū tóu fù nǚ zhì míng rán rú shuì
俄顷,见猪头负女至,冥然如睡。
jiǎn yuē yi qǔ jǐng huā shuǐ wèi táo tāng xǐ zhī jí xǐng
简曰:宜取井花水为桃汤,洗之即醒。
suì zì chén yún chū shuì zhōng mèng yī wù zhū tóu rén shēn shè qù bù zhī xíng jìn yuǎn zhì yī xiǎo fáng zhōng jiàn hú sēng xiāng líng
遂自陈云:初睡中,梦一物猪头人身摄去,不知行近远,至一小房中,见胡僧相凌。
wèn hé chǔ nǎi yún tiān shàng yě biàn jìn bì wú de chū
问何处,乃云天上也,便禁闭无得出。
shì yè
是夜。
yǒu bīng qí zào mén zhū tóu yòu zhì yún cuī zhēn rén yǒu mìng
有兵骑造门,猪头又至,云:'崔真人有命。
fāng de guī
'方得归。
rán mǒu lái shí sī yú sēng fáng mén shàng tu shǎo zhī fěn yǒu sān zhǐ jī ruò yǐ cǐ xún kě huò
然某来时,私于僧房门上涂少脂粉,有三指迹,若以此寻可获。
lǚ shēng hòu yí jiǎn ér yīn qiú sēng mén suǒ jì
吕生厚遗简,而阴求僧门所记。
yú shù yuè yóu dōng yán sì rù qǔ fáng hū jiàn zhǐ jī yú mén yòu shàn jù zhuī zhī sēng sù xī yǐ qù mò zhī suǒ zhī
余数月,游东岩寺,入曲房,忽见指迹于门右扇,遽追之,僧宿昔已去,莫知所之。
sì yǔ lǚ shēng jū chǔ kě shí lǐ yǒu yú ěr
寺与吕生居处,可十里有余耳。
chū tōng yōu jì
(出《通幽记》)
jīng shù shì
荆术士
táng dà lì zhōng yǒu jīng shì cóng nán lái zhǐ yú zhì yí sì
唐大历中,有荆士从南来,止于陟圯寺。
hǎo jiǔ shǎo yǒu xǐng shí
好酒,少有醒时。
yīn sì zhōng dà zhāi huì rén zhòng shù qiān shù shì hū yuē yú yǒu yī jì
因寺中大斋会,人众数千,术士忽曰:余有一技。
kě dài qiá qiá yuán zuò zuò
可代拤(拤原作祚。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
wǎ kē zhū zhī huan yě
)瓦磕珠之欢也。
nǎi hé cǎi sè yú yī qì zhōng diàn bù zhuā mù
乃合彩色于一器中,驔步抓目。
xú zhù shù shí yán fāng yǐn shuǐ zài sān xùn bì shàng
徐祝数十言,方饮水再三,噀壁上。
chéng wéi mó wèn jí biàn xiàng wǔ sè xiāng yí rú xīn xiě dǎi bàn rì yú sè jiàn báo zhì mù dōu miè
成维摩问疾变相,五色相宜,如新写,逮半日余,色渐薄,至暮都灭。
wéi jīn sù guān jīn qiū zǐ yī shàng yī huā jīng liǎng rì yóu zài
惟金粟纶巾鹙子衣上一花,经两日犹在。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
fàn sēng nán tuó
梵僧难陀
táng chéng xiàng wèi gōng zhāng yán shǎng zài shǔ shí yǒu fàn sēng nán tuó de rú huàn sān mèi rù shuǐ huǒ guàn jīn shí biàn huà wú qióng
唐丞相魏公张延赏,在蜀时,有梵僧难陀得如幻三昧,入水火,贯金石,变化无穷。
chū rù shǔ yǔ sān ní jù xíng huò dà zuì kuáng gē shù jiāng jiāng duàn zhī
初入蜀,与三尼俱行,或大醉狂歌,戍将将断之。
nǎi sēng zhì qiě yuē mǒu jì jì sāng mén bié yǒu yào shù
乃僧至,且曰:某寄迹桑门,别有药术。
yīn zhǐ sān ní
因指三尼。
cǐ miào yú gē guǎn
此妙于歌管。
shù jiāng fǎn jìng zhī suì liú lián wèi bàn jiǔ
戍将反敬之,遂留连,为办酒。
yè huì kè yǔ jù yǐn sēng jiǎ liǎng dāng jīn guó
夜会客与剧饮,僧假裲裆巾帼。
shì qiān dài shì qí sān ní
市铅黛,饰其三尼。
jí zuò hán dì tiáo xiào yì tài jué shì
及坐,含睇调笑,逸态绝世。
yǐn jiāng lán sēng wèi ní yuē kě wèi yā yá tà mǒu qū yě
饮将阑,僧谓尼曰:可谓押衙踏某曲也。
yīn xú jìn duì wǔ yè xù huí xuě xùn fù mó fū jì yòu jué lún yě
因徐进对舞,曳绪回雪,迅赴摩趺,技又绝伦也。
liáng jiǔ qū zhōng ér wǔ bù yǐ
良久,曲终而舞不已。
sēng hē yuē fù nǚ fēng yé
僧喝曰:妇女风耶?
hū qǐ qǔ shù jiāng pèi dāo zhòng wèi jiǔ kuáng jīng zǒu sēng nǎi bá dāo kǎn zhī jiē bó yú de xuè jí shù chǐ
忽起取戍将佩刀,众谓酒狂,惊走,僧乃拔刀砍之,皆踣于地,血及数尺。
shù jiāng dà jù hū zuǒ yòu fù sēng
戍将大惧,呼左右缚僧。
sēng xiào yuē wú cǎo cǎo
僧笑曰:无草草。
xú jǔ ní sān zhī qióng zhī yě xuè nǎi jiǔ ěr
徐举尼,三枝筇枝也,血乃酒耳。
yòu cháng zài yǐn huì lìng rén duàn qí tóu dīng ěr yú zhù wú xuè
又尝在饮会,令人断其头,钉耳于柱,无血。
shēn zuò xí shàng jiǔ zhì xiè rù dòu chuāng zhōng miàn chì ér gē shǒu fù dǐ jié
身坐席上,酒至,泻入脰疮中,面赤而歌,手复抵节。
huì ba zì qǐ tí shǒu ān zhī chū wú hén yě
会罢,自起提首安之,初无痕也。
shí shí yù yán rén xiōng shuāi jiē mí yǔ shì guò fāng xiǎo
时时预言人凶衰,皆迷语,事过方晓。
chéng dū yǒu bǎi xìng gōng yǎng shù rì sēng bù yù zhù bì guān liú zhī sēng yīn zǒu rù bì jiān bǎi xìng jù qiān jiàn rù wéi yú jiā shā jiǎo qǐng yì bú jiàn
成都有百姓,供养数日,僧不欲住,闭关留之,僧因走入壁间,百姓遽牵,渐入,惟余袈裟角,顷亦不见。
lái rì bì shàng yǒu huà sēng yān qí zhuàng xíng sì rì yuè jiàn báo
来日壁上有画僧焉,其状形似,日月渐薄。
jī qī rì kōng yǒu hēi jī zhì bā rì hēi jī yì miè yǐ zài péng zhōu yǐ
积七日,空有黑迹,至八日,黑迹亦灭,已在彭州矣。
hòu bù zhī suǒ zhī
后不知所之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
tài bái lǎo sēng
太白老僧
dà táng zhōng yǒu píng yáng lù shì zi xìng hào qí
大唐中,有平阳路氏子,性好奇。
shǎo cóng dào shì yóu hòu lú yú tài bái shān
少从道士游,后庐于太白山。
cháng yī rì yǒu lǎo sēng kòu mén lù jūn yán zuò yǔ yǔ jiǔ zhī
尝一日,有老僧叩门,路君延坐,与语久之。
sēng yuē tán yuè hào qí zhě rán wèi néng zhēn xuán ào zhī shū tú wèi jū shēn shān zhōng
僧曰:檀越好奇者,然未能臻玄奥之枢,徒为居深山中。
mò ruò xí qīng qiú chí jùn mǎ yóu cháo shì kě bù kuài píng shēng zhì níng néng yǔ mí lù wéi wǔ hu
莫若袭轻裘,驰骏马,游朝市,可不快平生志,宁能与麋鹿为伍乎?
lù jūn xiè yuē wú shī zhī yán ruò zhēn yǒu dào zhě
路君谢曰:吾师之言,若真有道者。
rán ér bù néng shì wǒ xuán miào zhī jī hé wéi zhāng xū cí yǐ zì xuàn yé
然而不能示我玄妙之迹,何为张虚词以自炫耶?
sēng yuē qǐng dì zǐ guān wǒ xuán miào zhī jī
僧曰:请弟子观我玄妙之迹。
yán qì jí yú yī zhōng chū yī hé zi jìng cùn yú qí sè hēi ér guāng
言讫,即于衣中出一合子,径寸余,其色黑而光。
jì qǐ zhī jí yǐ shēn rù é ér huà wèi yī niǎo fēi chōng tiān
既启之,即以身入,俄而化为一鸟,飞冲天。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)