zhāng hé hú mèi r zhōng bù mín bǎn qiáo sān niáng zǐ guān sī fǎ cháng lè lǐ rén chén wǔ zhèn hǎi zhōng fù rén huà gōng
张和胡媚儿中部民板桥三娘子关司法长乐里人陈武振海中妇人画工
zhāng hé
张和
táng zhēn yuán chū shǔ jùn háo jiā fù nǐ zhuó zhèng
唐贞元初,蜀郡豪家,富拟卓郑。
shǔ zhī míng shū wú bù bì zhì měi àn tú qiú zhī
蜀之名姝,无不毕致,每按图求之。
méi yíng qí mén cháng hèn wú kě yì zhě
媒盈其门,常恨无可意者。
huò yán fāng zhèng zhāng hé dà xiá yě
或言:坊正张和,大侠也。
yōu fáng guī zhì wú bù zhī zhī hé yǐ chéng tóu hu
幽房闺稚,无不知之,盍以诚投乎?
háo jiā zi nǎi yǐ jīn bó yè yì qí jū gào zhī zhāng hé xīn rán xǔ zhī
豪家子乃以金帛夜诣其居告之,张和欣然许之。
yì rì yǔ háo jiā zi jiē chū xī guō yī shè rù fèi lán rě yǒu dà xiàng wēi rán yǔ háo jiā zi shēng xiàng zhī zuò
异日,与豪家子皆出西郭一舍,入废兰若,有大像巍然,与豪家子升像之座。
hé yǐn shǒu mén fú rǔ jiē zhī
和引手扪佛乳揭之。
rǔ huài chéng xué rú wǎn jí tǐng shēn rù xué yǐn háo jiā zi bì bù jué tóng zài xué zhōng
乳坏成穴,如碗,即挺身入穴,引豪家子臂,不觉同在穴中。
tōng xíng shù shí bù hū dǔ gāo mén chóng yōng zhuàng rú zhōu xiàn
通行数十步,忽睹高门崇墉,状如州县。
hé kòu mén wǔ liù yǒu wán jì wǎn tóng yíng bài yuē zhǔ rén wàng wēng lái jiǔ yǐ
和扣门五六,有丸髻婉童迎拜曰:主人望翁来久矣。
yǒu qǐng zhǔ rén chū zǐ yī bèi dài shì zhě shí yú jiàn hé shén jǐn
有顷,主人出,紫衣贝带,侍者十余,见和甚谨。
hé zhǐ háo jiā zǐ yuē cǐ shǎo jūn zi yě rǔ kě shàn shì yǔ yǒu qiē shì xū fǎn bù zuò ér qù
和指豪家子曰:此少君子也,汝可善侍,予有切事须返,不坐而去。
yán qì yǐ shī hé suǒ zài
言讫,已失和所在。
háo jiā zi xīn yì zhī bù gǎn wèn
豪家子心异之,不敢问。
zhǔ rén yán yú zhōng táng zhū jī tí xiù luó liè mǎn mù
主人延于中堂,珠玑缇绣,罗列满目。
jù lù hǎi zhēn shàn mìng zhuó
具陆海珍膳,命酌。
jìn jì jiāo huán liāo bìn piāo rán shén xiān qí wǔ bēi shǎn qiú zhī lìng xī xīn ér duō sī
进妓交鬟撩鬓,缥然神仙,其舞杯闪球之令,悉新而多思。
yǒu jīn qì róng shù shēng yún qíng jīng kǒu diàn yǐ zhū lì
有金器,容数升,云擎鲸口,钿以珠粒。
qí wǔ zhì zhū lì èr shí liù zì yuán kòng quē
(其舞至珠粒二十六字原空缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明抄本补。
háo jiā zi bù shí wèn zhī
)豪家子不识,问之。
zhǔ rén xiào yuē cǐ cì mǐn yě běn nǐ bó yǎ
主人笑曰:此次皿也,本拟伯雅。
háo jiā zi jìng bù jiě
豪家子竟不解。
zhì sān gēng zhǔ rén hū gù jì yuē wú fèi huān xiào yǔ zàn yǒu suǒ shì
至三更,主人忽顾妓曰:无废欢笑,予暂有所适。
yī kè ér qǐ qí cóng rú zhōu mù liè jù ér chū
揖客而起,骑从如州牧,列炬而出。
háo jiā zi yīn sī yú qiáng yú jì zhōng nián chà mù zhě jù jiù wèi yuē jiē hū
豪家子因私于墙隅,妓中年差暮者,遽就谓曰:嗟乎!
jūn hé yǐ zhì shì
君何以至是?
wǒ bèi yǐ wèi suǒ lüè zuì qí huàn shù guī lù yǒng jué
我辈已为所掠,醉其幻术,归路永绝。
jūn ruò yào guī dàn qǔ wǒ jiào
君若要归,但取我教。
shòu yǐ qī chǐ bái liàn jiè yuē kě zhí cǐ hou zhǔ rén guī zhà qí shì shè bài zhǔ rén bì dá bài yīn yǐ liàn méng qí jǐng
受以七尺白练,戒曰:可执此,候主人归,诈祈事设拜,主人必答拜,因以练蒙其颈。
jiāng shǔ zhǔ rén hái
将曙,主人还。
háo jiā zi rú qí jiào zhǔ rén tóu dì qǐ mìng yuē sǐ yù fù xīn zhōng bài wú shì jīn bù fù jū cǐ
豪家子如其教,主人投地乞命曰:死妪负心,终败吾事,今不复居此。
nǎi chí qí tā qù
乃驰骑他去。
suǒ jiào jì jí yǔ háo jiā zi jū
所教妓即与豪家子居。
èr nián hū sī guī
二年忽思归。
jì yì bù liú
妓亦不留。
dà shè jiǔ lè jiàn zhī
大设酒乐饯之。
yǐn lán jì zì chí chā kāi dōng qiáng yī xué yì rú fú rǔ tuī háo jiā zi yú qiáng wài nǎi cháng ān dōng qiáng xià suì qǐ shí fāng dá shǔ
饮阑,妓自持锸,开东墙一穴,亦如佛乳,推豪家子于墙外,乃长安东墙下,遂乞食方达蜀。
qí jiā shī yǐ duō nián yì qí yì wù dào qí chū shǐ xìn
其家失已多年,意其异物,道其初始信。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
hú mèi r
胡媚儿
táng zhēn yuán zhōng yáng zhōu fāng shì jiān hū yǒu yī jì míng chāo běn jì zuò jì
唐贞元中,杨州坊市间,忽有一妓(明抄本妓作技。
shù gài qǐ zhě bù zhī suǒ cóng lái
)术丐乞者,不知所从来。
zì chēng xìng hú míng mèi r suǒ wéi pō shèn guài yì
自称姓胡,名媚儿,所为颇甚怪异。
xún rì zhī hòu guān zhě shāo shāo yún jí
旬日之后,观者稍稍云集。
qí suǒ gài qiú rì huò qiān wàn
其所丐求,日获千万。
yī dàn huái zhōng chū yī liú lí píng zi kě shòu bàn shēng
一旦,怀中出一琉璃瓶子,可受半升。
biǎo lǐ hōng míng rú bù gé wù suì zhì yú xí shàng
表里烘明,如不隔物,遂置于席上。
chū wèi guān zhě yuē yǒu rén shī yǔ mǎn cǐ píng zi zé zú yǐ
初谓观者曰:有人施与满此瓶子,则足矣。
píng kǒu gāng rú wěi guǎn dà
瓶口刚如苇管大。
yǒu rén yǔ zhī bǎi qián tóu zhī chēng rán yǒu shēng zé jiàn píng jiān dà rú sù lì zhòng jiē yì zhī
有人与之百钱,投之,琤然有声,则见瓶间大如粟粒,众皆异之。
fù yǒu rén yǔ zhī qiān qián tóu zhī rú qián
复有人与之千钱,投之如前。
yòu yǒu yǔ wàn qián zhě yì rú zhī
又有与万钱者,亦如之。
é yǒu hǎo shì rén yǔ zhī shí wàn èr shí wàn jiē rú zhī
俄有好事人,与之十万二十万,皆如之。
huò yǒu yǐ mǎ lǘ rù zhī píng zhōng jiàn rén mǎ jiē rú ying dà dòng xíng rú gù
或有以马驴入之瓶中,见人马皆如蝇大,动行如故。
xū yú yǒu dù zhī liǎng shuì gāng zì yáng zi yuàn bù qīng huò shù shí chē zhì
须臾,有度支两税纲,自扬子院,部轻货数十车至。
zhù guān zhī yǐ qí yī shí rù huò zhōng bù néng zhì jiāng tā wù wǎng qiě wèi guān wù bù zú yí zhě
驻观之,以其一时入,或终不能致将他物往,且谓官物不足疑者。
nǎi wèi mèi r yuē ěr néng lìng zhū chē jiē rù cǐ zhōng hu
乃谓媚儿曰:尔能令诸车皆入此中乎?
mèi r yuē xǔ zhī zé kě
媚儿曰:许之则可。
gāng yuē qiě shì zhī
纲曰:且试之。
mèi r nǎi wēi cè píng kǒu dà hē zhū chē lù lù xiāng jì xī rù píng píng zhōng lì lì rú xíng yǐ rán
媚儿乃微侧瓶口,大喝,诸车辂辂相继,悉入瓶,瓶中历历如行蚁然。
yǒu qǐng jiàn bú jiàn mèi r jí tiào shēn rù píng zhōng
有顷,渐不见,媚儿即跳身入瓶中。
gāng nǎi dà jīng jù qǔ pū pò qiú zhī yī wú suǒ yǒu
纲乃大惊,遽取扑破,求之一无所有。
cóng cǐ shī mèi r suǒ zài
从此失媚儿所在。
hòu yuè yú rì yǒu rén yú qīng hé běi féng mèi r bù lǐng chē chéng qū dōng píng ér qù
后月余日,有人于清河北,逢媚儿,部领车乘,趋东平而去。
shì shí li shī dào wèi dōng píng shuài yě
是时,李师道为东平帅也。
chū hé dōng jí
(出《河东集》)
zhōng bù mín
中部民
táng yuán hé chū yǒu tiān shuǐ zhào yún kè yóu fū zhì guò zhōng bù xiàn xiàn liáo yǒu yàn
唐元和初,有天水赵云,客游鄜畤,过中部县,县僚有燕。
lì qín yī rén zhì qí zuì bù shèn zhòng guān liáo yù zòng zhī
吏擒一人至,其罪不甚重,官僚欲纵之。
yún zuì gù quàn jiā xíng yú shì zhàng zhī
云醉,固劝加刑,于是杖之。
lěi yuè yún chū sài xíng jí lú zǐ guān dào féng yī rén yào zhī yán kuǎn
累月,云出塞,行及芦子关,道逢一人,要之言款。
rì mù yán yún xià dào guò qí jū
日暮,延云下道过其居。
qù lù shù lǐ yú shì mìng jiǔ ǒu zhuó
去路数里,于是命酒偶酌。
jì ér wèn yuē jūn shěng xiāng shi yé
既而问曰:君省相识耶?
yún yuē wèi cháng cǐ xíng shí mèi píng shēng
云曰:未尝此行,实昧平生。
fù yuē qián mǒu yuè rì yú zhōng bù zhí jūn mǒu zāo lí héng zuì yǔ jūn sù wú chóu xì nài hé wèi jūn suǒ quàn yīn bèi zhòng xíng
复曰:前某月日,于中部值君,某遭罹横罪,与君素无仇隙,奈何为君所劝,因被重刑?
yún jù qǐ xiè zhī
云遽起谢之。
qí rén yuē wú wàng zǐ jiǔ yǐ qǐ yú yú cǐ huò xuě xiǎo chǐ
其人曰:吾望子久矣,岂虞于此获雪小耻!
nǎi lìng zuǒ yòu yè rù yī shì
乃令左右,拽入一室。
shì zhōng yǒu dà kēng shēn sān zhàng yú kēng zhōng wéi zhù jiǔ zāo shí hú
室中有大坑,深三丈余,坑中唯贮酒糟十斛。
bō qù qí yī tuī yún yú zhōng
剥去其衣,推云于中。
jī shí qí zāo kě yǐn qí zhī yú shì hūn hūn jǐ yī yuè nǎi fù chū zhī
饥食其糟,渴饮其汁,于是昏昏几一月,乃缚出之。
shǐ rén cù yàn bí é yuán liè zhī tǐ qí shǒu zhǐ jiān bì jiē gǎi jiù xíng
使人蹙𫛩鼻额,援捩支体,其手指肩髀,皆改旧形。
tí chū fēng zhōng shū rán níng dìng
提出风中,倏然凝定。
zhì yú shēng yùn yì gǎi
至于声韵亦改。
suì yǐ jiàn lì xù zhī wèi wū yán yì zhōng zá yì
遂以贱隶蓄之,为乌延驿中杂役。
lěi suì huì qí dì wèi yù shǐ chū àn líng zhōu yù
累岁,会其弟为御史,出按灵州狱。
yún yǐ qián shì mì shū shì zhī
云以前事密疏示之。
qí dì yán yú guān chá shǐ li míng yóu shì fā zú tǎo xún jǐn de jiān guǐ nǎi fù miè qí dǎng
其弟言于观察使李铭,由是发卒讨寻,尽得奸宄,乃复灭其党。
lín xíng yì wú yǐn nì yún qián hòu rú cǐ biàn gǎi rén zhě shù shì yǐ
临刑亦无隐匿,云:前后如此变改人者,数世矣!
chū dú yì zhì
(出《独异志》)
bǎn qiáo sān niáng zǐ
板桥三娘子
táng biàn zhōu xi yǒu bǎn qiáo diàn
唐汴州西有板桥店。
diàn wá sān niáng zǐ zhě bù zhī hé cóng lái guǎ jū nián sān shí yú wú nán nǚ yì wú qīn shǔ
店娃三娘子者,不知何从来,寡居,年三十余,无男女,亦无亲属。
yǒu shě shù jiān yǐ zhōu cān wèi yè rán ér jiā shén fù guì duō yǒu lǘ chù
有舍数间,以鬻餐为业,然而家甚富贵,多有驴畜。
wǎng lái gōng sī chē chéng yǒu bù dǎi zhě zhé jiàn qí gū yǐ jì zhī
往来公私车乘,有不逮者,辄贱其估以济之。
rén jiē wèi zhī yǒu dào gù yuǎn jìn xíng lǚ duō guī zhī
人皆谓之有道,故远近行旅多归之。
yuán hé zhōng xǔ zhōu kè zhào jì hé jiāng yì dōng dōu guò shì sù yān
元和中,许州客赵季和,将诣东都,过是宿焉。
kè yǒu xiān zhì zhě liù qī rén jiē jù biàn tà
客有先至者六七人,皆据便榻。
jì hé hòu zhì zuì de shēn chù yī tà tà lín bǐ zhǔ rén fáng bì
季和后至,最得深处一榻,榻邻比主人房壁。
jì ér sān niáng zǐ gōng jǐ zhū kè shén hòu
既而,三娘子供给诸客甚厚。
yè shēn zhì jiǔ yǔ zhū kè huì yǐn jí huān
夜深致酒,与诸客会饮极欢。
jì hé sù bù yǐn jiǔ yì yù yán xiào
季和素不饮酒,亦预言笑。
zhì èr gēng xǔ zhū kè zuì juàn gè jiù qǐn
至二更许,诸客醉倦,各就寝。
sān niáng zǐ guī shì bì guān xi zhú
三娘子归室,闭关息烛。
rén jiē shú shuì dú jì hé zhuǎn zhǎn bú mèi
人皆熟睡,独季和转展不寐。
gé bì wén sān niáng zǐ xī sū ruò dòng wù zhī shēng
隔壁闻三娘子窸窣,若动物之声。
ǒu yú xì zhōng kuī zhī jí jiàn sān niáng zǐ xiàng fù qì xià qǔ zhú tiǎo míng zhī
偶于隙中窥之,即见三娘子向覆器下,取烛挑明之。
hòu yú jīn xiāng zhōng qǔ yī fù lěi sì bìng yī mù niú yī mù ǒu rén gè dà liù qī cùn zhì yú zào qián hán shuǐ xùn zhī
后于巾厢中,取一副耒耜,并一木牛、一木偶人,各大六七寸,置于灶前,含水噀之。
èr wù biàn xíng zǒu xiǎo rén zé qiān niú jià lěi sì suì gēng chuáng qián yī xí de lái qù shǔ chū
二物便行走,小人则牵牛驾耒耜,遂耕床前一席地,来去数出。
yòu yú xiāng zhōng qǔ chū yī guǒ qiáo mài zi shòu yú xiǎo rén zhǒng zhī
又于厢中,取出一裹荞麦子,受于小人种之。
xū yú shēng huā fā mài shú lìng xiǎo rén shōu gē chí jiàn kě de qī bā shēng
须臾生,花发麦熟,令小人收割持践,可得七八升。
yòu ān zhì xiǎo mò zǐ niǎn chéng miàn qì què shōu mù rén zi yú xiāng zhōng jí qǔ miàn zuò shāo bǐng shù méi
又安置小磨子,碾成面讫,却收木人子于厢中,即取面作烧饼数枚。
yǒu qǐng jī míng zhū kè yù fā sān niáng zǐ xiān qǐ diǎn dēng zhì xīn zuò shāo bǐng yú shí chuáng shàng yǔ kè diǎn xīn
有顷鸡鸣,诸客欲发,三娘子先起点灯,置新作烧饼于食床上,与客点心。
jì hé xīn dòng jù cí kāi mén ér qù jí qián yú hù wài kuī zhī
季和心动遽辞,开门而去,即潜于户外窥之。
nǎi jiàn zhū kè wéi chuáng shí shāo bǐng wèi jǐn hū yī shí bó de zuò lǘ míng xū yú jiē biàn lǘ yǐ
乃见诸客围床,食烧饼未尽,忽一时踣地,作驴鸣,须臾皆变驴矣。
sān niáng zǐ jǐn qū rù diàn hòu ér jǐn méi qí huò cái
三娘子尽驱入店后,而尽没其货财。
jì hé yì bù gào yú rén sī yǒu mù qí shù zhě
季和亦不告于人,私有慕其术者。
hòu yuè yú rì jì hé zì dōng dōu huí jiāng zhì bǎn qiáo diàn yù zuò qiáo mài shāo bǐng dà xiǎo rú qián
后月余日,季和自东都回,将至板桥店,预作荞麦烧饼,大小如前。
jì zhì fù yù sù yān sān niáng zǐ huān yuè rú chū
既至,复寓宿焉,三娘子欢悦如初。
qí xī gèng wú tā kè zhǔ rén gòng dài yù hòu
其夕更无他客,主人供待愈厚。
yè shēn yīn qín wèn suǒ yù
夜深,殷勤问所欲。
jì hé yuē míng chén fā qǐng suí shì diǎn xīn
季和曰:明晨发,请随事点心。
sān niáng zǐ yuē cǐ shì wú yí dàn qǐng wěn shuì
三娘子曰:此事无疑,但请稳睡。
bàn yè hòu jì hé kuī jiàn zhī yī yī qián suǒ wéi
半夜后,季和窥见之,一依前所为。
tiān míng sān niáng zǐ jù pán shí guǒ shí shāo bǐng shù méi yú pán zhōng qì gèng qǔ tā wù
天明,三娘子具盘食,果实烧饼数枚于盘中讫,更取他物。
jì hé chéng jiàn zǒu xià yǐ xiān yǒu zhě yì qí yī méi bǐ bù zhī jué yě
季和乘间走下,以先有者易其一枚,彼不知觉也。
jì hé jiāng fā jiù shí wèi sān niáng zǐ yuē shì huì mǒu zì yǒu shāo bǐng qǐng chè qù zhǔ rén zhě liú dài tā bīn
季和将发,就食,谓三娘子曰:适会某自有烧饼,请撤去主人者,留待他宾。
jí qǔ jǐ zhě shí zhī
即取己者食之。
fāng yǐn cì sān niáng zǐ sòng chá chū lái
方饮次,三娘子送茶出来。
jì hé yuē qǐng zhǔ rén cháng kè yī piàn shāo bǐng
季和曰:请主人尝客一片烧饼。
nǎi jiǎn suǒ yì zhě yǔ dàn zhī
乃拣所易者与啖之。
cái rù kǒu sān niáng zǐ jù dì zuò lǘ shēng
才入口,三娘子据地作驴声。
jí lì biàn wéi lǘ shén zhuàng jiàn
即立变为驴,甚壮健。
jì hé jí chéng zhī fā jiān jǐn shōu mù rén mù niú zi děng
季和即乘之发,兼尽收木人木牛子等。
rán bù de qí shù shì zhī bù chéng
然不得其术,试之不成。
jì hé chéng cè suǒ biàn lǘ zhōu yóu tā chǔ wèi cháng zǔ shī rì xíng bǎi lǐ
季和乘策所变驴,周游他处,未尝阻失,日行百里。
hòu sì nián chéng rù guān zhì huá yuè miào dōng wǔ liù lǐ lù páng hū jiàn yī lǎo rén pāi shǒu dà xiào yuē bǎn qiáo sān niáng zǐ hé de zuò cǐ xíng hái
后四年,乘入关,至华岳庙东五六里,路旁忽见一老人,拍手大笑曰:板桥三娘子,何得作此形骸?
yīn zhuō lǘ wèi jì hé yuē bǐ suī yǒu guò rán zāo jūn yì shén yǐ
因捉驴谓季和曰:彼虽有过,然遭君亦甚矣!
kě lián xǔ qǐng cóng cǐ fàng zhī
可怜许,请从此放之。
lǎo rén nǎi cóng lǘ kǒu bí biān yǐ liǎng shǒu bò kāi sān niáng zǐ zì pí zhōng tiào chū wǎn fù jiù shēn xiàng lǎo rén bài qì zǒu qù
老人乃从驴口鼻边,以两手擘开,三娘子自皮中跳出,宛复旧身,向老人拜讫,走去。
gèng bù zhī suǒ zhī
更不知所之。
chū hé dōng jí
(出《河东集》)
guān sī fǎ
关司法
yùn zhōu sī fǎ guān mǒu yǒu yōng fù rén xìng niǔ
郓州司法关某,有佣妇人姓钮。
guān gěi qí yī shí yǐ chōng qū shǐ
关给其衣食,以充驱使。
nián zhǎng wèi zhī niǔ pó bìng yǒu yī sūn míng wàn r nián wǔ liù suì tóng lái
年长,谓之钮婆,并有一孙,名万儿,年五六岁,同来。
guān shì qī yì yǒu xiǎo nán míng fēng liù dà xiǎo xiāng lèi
关氏妻亦有小男,名封六,大小相类。
guān qī nán cháng yǔ niǔ pó sūn tóng xì měi fēng liù xīn zhì yī bì yì qí gù zhě yǔ wàn r
关妻男常与钮婆孙同戏,每封六新制衣,必易其故者与万儿。
yī dàn niǔ pó hū nù yuē jiē shì xiǎo ér hé guì hé jiàn
一旦,钮婆忽怒曰:皆是小儿,何贵何贱?
ér bǐ yī jiē xīn ér wǒ r de qí jiù
而彼衣皆新,而我儿得其旧!
shén bù píng yě
甚不平也。
guān qī wèn yuē cǐ wú zǐ ěr sūn pú lì ěr
关妻问曰:此吾子,尔孙仆隶耳。
wú niàn qí yǔ wú zǐ nián chǐ lèi gù yǐ yī zhī nài hé bù zhī fēn lǐ
吾念其与吾子年齿类,故以衣之,奈何不知分理?
zì cǐ gù yī yì bù fù de yǐ
自此故衣亦不复得矣!
niǔ pó xiào yuē èr zi hé yì yě
钮婆笑曰:二子何异也?
guān qī yòu yuē pú lì nà yǔ hǎo rén tóng
关妻又曰:仆隶那与好人同。
niǔ pó yuē shěn bù tóng
钮婆曰:审不同?
mǒu qǐng shì zhī
某请试之。
suì yǐn fēng liù jí qí sūn xī nèi yú qún xià zhe de àn zhī
遂引封六及其孙,悉内于裙下,著地按之。
guān qī jīng qǐ duó zhī liǎng zi xī wèi niǔ pó zhī sūn xíng zhuàng yī fú jiē yī bù kě biàn
关妻惊起夺之,两子悉为钮婆之孙,形状衣服皆一,不可辩。
nǎi yuē cǐ jí tóng yǐ
乃曰:此即同矣!
guān qī dà jù jí yǔ sī fǎ tóng qí qǐng kěn zhì yuē bù yì shén rén zài cǐ
关妻大惧,即与司法同祈请恳至,曰:不意神人在此。
zì cǐ yī jiā jìng shì bù gǎn yǐ jiù lǐ xiāng dài yǐ
自此一家敬事,不敢以旧礼相待矣。
liáng jiǔ yòu yǐ èr zi zhì qún xià àn zhī jí gè fù běn yǐ
良久,又以二子致裙下按之,即各复本矣。
guān shì nǎi yí bié shì jū niǔ pó hòu dài zhī bù fù shǐ yì
关氏乃移别室居钮婆,厚待之,不复使役。
jī nián guān shì pō yàn dài sī yù hài zhī
积年,关氏颇厌怠,私欲害之。
lìng qī yǐ jiǔ zuì zhī sī fǎ fú hù xià yǐ jué jī zhī zhèng zhōng qí nǎo yǒu shēng ér dào
令妻以酒醉之,司法伏户下,以镢击之,正中其脑,有声而倒。
shì zhī nǎi lì mù zhǎng shù chǐ
视之,乃栗木,长数尺。
fū qī dà xǐ mìng fǔ kǎn ér fén zhī
夫妻大喜,命斧砍而焚之。
shì jǐn niǔ pó zì shì zhōng chū yuē hé láng jūn xì zhī kù yě
适尽,钮婆自室中出曰:何郎君戏之酷也?
yán xiào rú qián shū bù jiè yì
言笑如前,殊不介意。
yùn zhōu zhī rén zhī zhī guān bù dé yǐ jiāng bái yú guān chá shǐ
郓州之人知之,关不得已,将白于观察使。
rù jiàn cì hū yǒu yī guān sī fǎ yǐ jiàn shǐ yán shuō xíng zhuàng wú yì
入见次,忽有一关司法,已见使言说,形状无异。
guān suì guī jí dào jiā táng qián yǐ yǒu yī guān sī fǎ xiān guī yǐ
关遂归,及到家,堂前已有一关司法先归矣。
qī zǐ mò néng biàn zhī yòu āi qí niǔ pó tì qì bài qǐng liáng jiǔ jiàn xiāng jìn què chéng yī rén
妻子莫能辩之,又哀祈钮婆,涕泣拜请,良久渐相近,却成一人。
zì cǐ qí jiā bù fù yǒu jiā hài zhī yì
自此其家不复有加害之意。
zhì shù shí nián shàng zài guān shì zhī jiā yì wú huàn ěr
至数十年,尚在关氏之家,亦无患耳。
chū líng guài jí
(出《灵怪集》)
cháng lè lǐ rén
长乐里人
táng bǎo lì zhōng cháng lè lǐ mén yǒu bǎi xìng cì bì shù shí rén huán zhǔ zhī
唐宝历中,长乐里门有百姓刺臂,数十人环瞩之。
hū yǒu yī rén bái lán qīng shǒu wēi xiào ér qù
忽有一人,白襕,倾首微笑而去。
wèi shí bù bǎi xìng zi cì xuè rú nǜ tòng kǔ cì gǔ
未十步,百姓子刺血如衂,痛苦次骨。
shí qǐng chū xuè dòu yú zhòng rén yí xiàng guān zhě suǒ wéi lìng qí fù cóng ér qiú zhī
食顷,出血斗余,众人疑向观者所为,令其父从而求之。
qí rén bù chéng qí fù bài shù shí nǎi niǎn zhé tǔ ruò zhù kě fu cǐ
其人不承,其父拜数十,乃捻辙土若祝,可傅此。
rú qí yán xuè zhǐ
如其言血止。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
chén wǔ zhèn
陈武振
táng zhèn zhōu mín chén wǔ zhèn zhě jiā lěi wàn qiān wèi hǎi zhōng dà háo
唐振州民陈武振者,家累万千,为海中大豪。
xī xiàng dài mào cāng kù shù bǎi xiān shì xī yù gǔ piāo bó ruò zhì zhě yīn ér yǒu yān
犀象玳瑁仓库数百,先是西域贾漂泊溺至者,因而有焉。
hǎi zhōng rén shàn zhòu shù sú wèi de móu fǎ
海中人善咒术,俗谓得牟法。
fán jiǎ bó jīng hǎi lù yǔ hǎi zhōng wǔ jùn jué yuǎn bù xìng fēng piào shī lù rù zhèn zhōu jìng nèi zhèn mín jí dēng shān pī fà yǐ zhòu jǔ
凡贾舶经海路,与海中五郡绝远,不幸风漂失路,入振州境内,振民即登山披发以咒咀。
qǐ fēng yáng bō bó bù néng qù bì piào yú suǒ zhòu zhī de ér zhǐ wǔ zhèn yóu shì ér fù
起风扬波,舶不能去,必漂于所咒之地而止,武振由是而富。
zhāo tǎo shǐ wéi gōng gàn yǐ xiōng shì wǔ zhèn wǔ zhèn méi méi yuán zuò xī xiàng
招讨使韦公干,以兄事武振,武振没(没原作犀象。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
rù
)入。
gōng gàn zhī shì yì jié yǐ
公干之室亦竭矣。
chū tóu huāng zá lù
(出《投荒杂录》)
hǎi zhōng fù rén
海中妇人
hǎi zhōng fù rén shàn yàn mèi běi rén huò qī zhī
海中妇人善厌媚,北人或妻之。
suī péng tóu yǔ lǚ néng lìng nán zǐ kù ài sǐ qiě bù huǐ
虽蓬头伛偻,能令男子酷爱,死且不悔。
gǒu qì qù běi hái fú hǎi dàng bù néng jìn nǎi zì fǎn
苟弃去北还,浮海荡不能进,乃自返。
chū tóu huāng zá lù
(出《投荒杂录》)
huà gōng
画工
táng jìn shì zhào yán yú huà gōng chù dé yī ruǎn zhàng tú yī fù rén shén lì
唐进士赵颜,于画工处得一软障,图一妇人甚丽。
yán wèi huà gōng yuē shì wú qí rén yě rú hé lìng shēng mǒu yuàn nà wèi qī
颜谓画工曰:世无其人也,如何令生,某愿纳为妻。
huà gōng yuē yú shén huà yě cǐ yì yǒu míng yuē zhēn zhēn
画工曰:余神画也,此亦有名,曰真真。
hū qí míng bǎi rì zhòu yè bù xiē jí bì yìng zhī
呼其名百日,昼夜不歇,即必应之。
yīng zé yǐ bǎi jiā cǎi huī jiǔ guàn zhī bì huó
应则以百家彩灰酒灌之,必活。
yán rú qí yán suì hū zhī bǎi rì zhòu yè bù zhǐ
颜如其言,遂呼之百日,昼夜不止。
nǎi yīng yuē rě
乃应曰:喏。
jí yǐ bǎi jiā cǎi huī jiǔ guàn suì huó
急以百家彩灰酒灌,遂活。
xià bù yán xiào yǐn shí rú cháng
下步言笑,饮食如常。
yuē xiè jūn zhào qiè qiè yuàn shì jī zhǒu
曰:谢君召妾,妾愿事箕帚。
zhōng suì shēng yī r r nián liǎng suì yǒu rén yuē cǐ yāo yě bì yǔ jūn wéi huàn
终岁,生一儿,儿年两岁,友人曰:此妖也,必与君为患!
yú yǒu shén jiàn kě zhǎn zhī
余有神剑,可斩之。
qí xī nǎi yí yán jiàn
其夕,乃遗颜剑。
jiàn cái jí yán shì
剑才及颜室。
zhēn zhēn nǎi qì yuē qiè nán yuè dì xiān yě wú hé wéi rén huà qiè zhī xíng jūn yòu hū qiè míng jì bù duó jūn yuàn
真真乃泣曰:妾南岳地仙也,无何为人画妾之形,君又呼妾名,既不夺君愿。
jūn jīn yí qiè qiè bù kě zhù
君今疑妾,妾不可住。
yán xuán xié qí zi què shàng ruǎn zhàng ǒu chū xiān suǒ yǐn bǎi jiā cǎi huī jiǔ
言旋,携其子却上软障,呕出先所饮百家彩灰酒。
dǔ qí zhàng wéi tiān yī hái zi jiē shì huà yān
睹其障,唯添一孩子,皆是画焉。
chū wén qí lù
(出《闻奇录》)