rǔ yīn rén cuī mǐn ké zhāng ān chóu jiā fú shí yáng rén wáng jùn
汝阴人崔敏壳张安仇嘉福食羊人王晙
rǔ yīn rén
汝阴人
rǔ yīn nán zǐ xìng xǔ shǎo gū
汝阴男子姓许,少孤。
wéi rén bái xī yǒu zī diào hǎo xiān yī liáng mǎ yóu chěng wú dù
为人白皙,有姿调,好鲜衣良马,游骋无度。
cháng qiān huáng quǎn zhú shòu huāng jiàn zhōng juàn xi dà shù xià
常牵黄犬,逐兽荒涧中,倦息大树下。
shù gāo bǎi yú chǐ dà shù shí wéi gāo kē páng tǐng chuí yīn lián shù mǔ
树高百余尺,大数十围,高柯旁挺,垂阴连数亩。
yǎng shì zhī jiān xuán yī wǔ sè cǎi náng yǐ wéi wù yǒu yí zhě nǎi qǔ guī ér jié bù kě jiě
仰视枝间,悬一五色彩囊,以为误有遗者,乃取归,而结不可解。
shén ài yì zhī zhì jīn xiāng zhōng
甚爱异之,置巾箱中。
xiàng mù huà chéng yī nǚ zǐ shǒu bà míng zhǐ zhí qián yún wáng nǚ láng lìng xiāng wén
向暮,化成一女子,手把名纸直前,云:王女郎令相闻。
zhì míng qì suì qù
致名讫,遂去。
yǒu qǐng yì xiāng mǎn shì jiàn wén chē mǎ zhī shēng
有顷,异香满室,渐闻车马之声。
xǔ chū hù wàng jiàn liè zhú chéng háng
许出户,望见列烛成行。
yǒu yī shào nián chéng bái mǎ cóng shí yú qí zài qián zhí lái yì xǔ yuē xiǎo mèi cū jiā qiè mù shèng dé yù tuō liáng yuán yú jūn zǐ rú hé
有一少年,乘白马,从十余骑在前,直来诣许曰:小妹粗家,窃慕盛德,欲讬良缘于君子,如何?
xǔ yǐ qí shén bù gǎn kǔ cí
许以其神,不敢苦辞。
shào nián jí mìng zuǒ yòu sǎ sǎo bié shì
少年即命左右,洒扫别室。
xū yú nǚ chē zhì guāng xiāng mǎn lù
须臾,女车至,光香满路。
shì nǚ chéng mǎ shù shí rén
侍女乘马数十人。
jiē yǒu měi sè chí bù zhàng yōng nǚ xià chē yán rù bié shì wéi zhàng yīn xí bì jù
皆有美色,持步障,拥女下车,延入别室,帏帐茵席毕具。
jiā rén dà jīng shì zhī jiē jiàn
家人大惊,视之皆见。
shào nián cù xǔ mù yù jìn xīn yī shì nǚ fú rù nǚ shì
少年促许沐浴,进新衣,侍女扶入女室。
nǚ láng nián shí liù qī yàn lì wú shuāng zhe qīng guī shǔ zhū cuì cuǐ cuò xià jiē dá bài
女郎年十六七,艳丽无双,著青袿襡,珠翠璀错,下阶答拜。
gòng shēng táng qì shào nián nǎi qù
共升堂讫,少年乃去。
fáng zhōng shī yún mǔ píng fēng fú róng cuì zhàng yǐ lù ruì jǐn zhàng yìng sì bì
房中施云母屏风,芙蓉翠帐,以鹿瑞锦障暎四壁。
dà shè zhēn yáo duō zhū yì guǒ gān měi xiān xiāng fēi rén jiān zhě
大设珍肴,多诸异果,甘美鲜香,非人间者。
shí qì yǒu qī zǐ luó jiǔ zhī pán hóng luó bēi qú yè wǎn jiē huáng jīn yǐn qǐ cuò yǐ guī bì
食器有七子螺、九枝盘、红螺杯、蕖叶碗,皆黄金隐起,错以瑰碧。
yǒu yù léi zhù chē shī pú táo jiǔ fēn xīn kù liè
有玉罍,贮车师葡萄酒,芬馨酷烈。
zuò shàng zhì lián xīn là zhú xī yǐ zǐ yù wèi pán guāng míng rú zhòu
座上置连心蜡烛,悉以紫玉为盘,光明如昼。
xǔ sù qīng bó wú jiǎn yòu wèi wù sè kuā xuàn yì shén yuè zhī
许素轻薄无检,又为物色夸眩,意甚悦之。
zuò dìng xǔ wèn yuē bǐ fū gù lòu péng shì jiǎo ài bù yì nǎi néng jiàn gù zhī shēn huān biàn jiāo bìng wèi zhī suǒ cuò
坐定,许问曰:鄙夫固陋,蓬室湫隘,不意乃能见顾之深,欢忭交并,未知所措。
dá yuē dà rén wèi zhōng lè nán bù jiāng jūn bù yǐ r zhī yōu jiàn yù shǐ tuō shēn jūn zǐ gōng fèng dǐ lì
答曰:大人为中乐南部将军,不以儿之幽贱,欲使讬身君子,躬奉砥砺。
xìng guò liáng huì xīn yuàn chéng shēn
幸过良会,欣愿诚深。
yòu wèn nán bù jiāng jūn jīn hé guān yě
又问:南部将军今何官也?
yuē shì sōng jūn bié bù suǒ zhì ruò gǔ zhī sì zhèn jiāng jūn yě
曰:是嵩君别部所治,若古之四镇将军也。
jiǔ hān tàn yuē jīn xī hé xī
酒酣叹曰:今夕何夕?
jiàn cǐ liáng rén
见此良人。
cí yùn qīng mèi fēi rú wén jiàn
词韵清媚,非如闻见。
yòu yuán zhēng zuò fēi hóng bié hè zhī qū wǎn jǐng ér gē wéi xǔ sòng jiǔ
又援筝作飞鸿别鹤之曲,宛颈而歌,为许送酒。
qīng shēng āi chàng róng tài dàng yuè dài bù zì chí
清声哀畅,容态荡越,殆不自持。
xǔ bù shèng qí qíng jù qián yōng zhī
许不胜其情,遽前拥之。
nǎi wēi pàn ér xiào yuē jì wèi shī rén gǎn shuì zhī jī yòu diàn shàng kè guà yīng zhī xiào rú hé
乃微盼而笑曰:既为诗人感帨之讥,又玷上客挂缨之笑,如何?
yīn gù lìng chè yán qù zhú jiù zhàng
因顾令撤筵,去烛就帐。
zì qí huān xiá fēng jī ruò gǔ róu huá rú yí
恣其欢狎,丰肌弱骨,柔滑如饴。
míng rì biàn zhào jiā rén dà shēn fù lǐ cì yǔ shén hòu
明日,遍召家人,大申妇礼,赐与甚厚。
jī sān rì qián shào nián yòu lái yuē dà rén gǎn kuì liáng shén yuàn de xiāng jiàn shǐ mǒu fèng yíng
积三日,前少年又来曰:大人感愧良甚,愿得相见,使某奉迎。
nǎi yǔ jù qù zhì qián liè chù wú fù dà shù yǐ
乃与俱去,至前猎处,无复大树矣。
dàn jiàn zhū mén sù bì ruò jīn dà guān fǔ zhōng zuǒ yòu liè bīng wèi jiē yíng bài shào nián yǐn rù jiàn fǔ jūn guān píng tiān zé jiàng shā yī zuò gāo diàn shàng tíng zhōng pái jǐ shè dào
但见朱门素壁,若今大官府中,左右列兵卫,皆迎拜,少年引入,见府君,冠平天帻,绛纱衣,坐高殿上,庭中排戟设纛。
xǔ bài yè fǔ jūn wèi qǐ yī zhī shēng jiē láo wèn yuē shào nǚ yòu shī suǒ shì xìng de tuō fèng gāo míng gǎn qìng wú liàng
许拜谒,府君为起,揖之升阶,劳问曰:少女幼失所恃,幸得讬奉高明,感庆无量。
rán cǐ yì míng qī shén qì fēi zhì jīng xiāng gǎn hé néng jí cǐ
然此亦冥期神契,非至精相感,何能及此。
xǔ xiè nǎi yǔ rù nèi
许谢,乃与入内。
mén yǔ yán suì huán láng qǔ gé lián gèn xiāng tōng
门宇严邃,环廊曲阁,连亘相通。
zhōng táng gāo huì hān yàn zhèng huan yīn mìng shè lè
中堂高会,酣燕正欢,因命设乐。
sī zhú fán cuò qǔ dù xīn qí
丝竹繁错,曲度新奇。
gē jì shù shí rén jiē yán yě shàng sè
歌妓数十人,皆妍冶上色。
jì ba nǎi yǐ jīn bó hòu yí zhī bìng zī pú mǎ jiā suì suì yuán zuò sòng
既罢,乃以金帛厚遗之,并资仆马,家遂(遂原作送。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
shàn gěi
)赡给。
réng wèi qǐ zhái yú lǐ zhōng jiē jí fēng lì
仍为起宅于里中,皆极丰丽。
nǚ láng yā shàn xuán sù yǎng shēng zhī shù xǔ tǐ lì jīng shuǎng bèi yú cháng yǐ
女郎雅善玄素养生之术,许体力精爽,倍于常矣。
yǐ cǐ zhī qí shěn shén rén yě
以此知其审神人也。
hòu shí yī guī jiē nǚ láng xiāng suí fǔ jūn zhé kuì sòng shén hòu
后时一归,皆女郎相随,府君辄馈送甚厚。
shù shí nián yǒu zi wǔ rén ér zī sè wú sǔn
数十年,有子五人,而姿色无损。
hòu xǔ zú nǎi xié zi jù qù bù zhī suǒ zài yě
后许卒,乃携子俱去,不知所在也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
cuī mǐn ké
崔敏壳
bó líng cuī mǐn ké xìng gěng zhí bù jù shén guǐ
博陵崔敏壳,性耿直,不惧神鬼。
nián shí suì shí cháng bào sǐ sǐ shí bā nián ér hòu huó
年十岁时,常暴死,死十八年而后活。
zì shuō bèi wang zhuī mǐn ké kǔ zì shēn lǐ suì yú huò fàng
自说被枉追,敏壳苦自申理,岁余获放。
wáng wèi mǐn ké yuē rǔ hé què hái rán wū shè yǐ huài rú hé
王谓敏壳曰:汝合却还,然屋舍已坏,如何?
mǐn ké qǐ gù qiú hái wáng yuē yi gèng tuō shēng bèi yǔ guān lù
敏壳乞固求还,王曰:宜更托生,倍与官禄。
mǐn ké bù kěn wáng nán yǐ lǐ qū pái huái jiǔ zhī
敏壳不肯,王难以理屈,徘徊久之。
mǐn ké chén sù chēng yuān wáng bù dé yǐ
敏壳陈诉称冤,王不得已。
shǐ rén zhì xī guó qiú chóng shēng yào shù zài fāng hái
使人至西国,求重生药,数载方还。
yào zhì bù gǔ xī jiē shēng ròu wéi jiǎo xīn bù shēng gǔ suì lù yān
药至布骨,悉皆生肉,唯脚心不生,骨遂露焉。
qí hòu jiā pín mèng mǐn ké yún wú yǐ huó
其后家频梦敏壳云:吾已活。
suì kāi guān chū yǒu qì yǎng zhī yuè yú fāng yù
遂开棺,初有气,养之月余方愈。
mǐn ké zài míng zhōng jiǎn shēn dāng de shí zhèng cì shǐ suì lèi qiú xiōng quē qīng wǔ guǐ shén xīn huò wú yàng
敏壳在冥中,检身当得十政刺史,遂累求凶阙,轻侮鬼神,辛获无恙。
qí hòu wèi xú zhōu cì shǐ
其后为徐州刺史。
jiē bù gǎn jū zhèng tīng xiāng chuán yún xiàng yǔ gù diàn yě
皆不敢居正厅,相传云,项羽故殿也。
mǐn ké dào zhōu jí chì lài sǎ sǎo
敏壳到州,即敕赖洒扫。
shì shì shù rì kōng zhōng hū wén dà jiào yuē wǒ xī chǔ bà wáng yě
视事数日,空中忽闻大叫曰:我西楚霸王也。
cuī mǐn ké hé rén gǎn duó wú suǒ jū
崔敏壳何人,敢夺吾所居!
mǐn ké xú yún bǐ zāi xiàng yǔ
敏壳徐云:鄙哉项羽!
shēng bù néng yǔ hàn gāo zǔ xī xiàng zhēng tiān xià sǐ nǎi yǔ cuī mǐn ké zhēng yī bài wū hu
生不能与汉高祖西向争天下,死乃与崔敏壳争一败屋乎!
qiě wáng sǐ wū jiāng tóu xíng wàn lǐ zòng yǒu yú líng hé zú wèi yě
且王死乌江,头行万里,纵有余灵,何足畏也。
nǎi tiè rán wú shēng qí tīng suì ān
乃帖然无声,其厅遂安。
hòu wèi huá zhōu cì shǐ
后为华州刺史。
huá yuè cí páng yǒu rén chū yè wén miào zhōng xuān hū
华岳祠旁,有人初夜,闻庙中喧呼。
jí shì tíng liáo shén shèng
及视庭燎甚盛。
bīng shù bǎi rén chén liè shòu chì yún dāng yǔ sān láng yíng fù
兵数百人陈列,受敕云:当与三郎迎妇。
yòu yuē cuī shǐ jūn zài zhōu
又曰:崔使君在州。
wù wàng piāo fēng bào yǔ
勿妄飘风暴雨。
jiē yún bù gǎn
皆云:不敢。
jì chū suì wú suǒ jiàn
既出,遂无所见。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
zhāng ān
张安
xuán zōng shí zhào suǒ zài gōng chén liè shì zhēn nǚ xiào fù lìng lì cí sì zhī
玄宗时,诏所在功臣、烈士、贞女、孝妇,令立祠祀之。
jiāng zhōu yǒu zhāng ān zhě xìng luò tuò bù jī
江州有张安者,性落拓不羁。
yǒu shí dú zuì gāo gē shì zhōng rén huò xiào zhī zé yì shén yǐ zhì yú shǒu wǔ zú dǎo zhōng bù kuì chǐ
有时独醉,高歌市中,人或笑之,则益甚,以至于手舞足蹈,终不愧耻。
shí huò guàn dài jié jìng huái cì yè guān lì zì chēng fú shēng zi
时或冠带洁净,怀刺谒官吏,自称浮生子。
hòu hū wú jí ér zhōng jiā rén jì zàng zhī
后忽无疾而终,家人既葬之。
měi zhì yè qí hún jí yè zhōu mù qiú lì cí miào
每至夜,其魂即谒州牧,求立祠庙。
yán cí kāng kǎi bù yì shēng cún
言词慷慨,不异生存。
shí li xuán wèi mù qì zhí bù xìn yāo wàng
时李玄为牧,气直不信妖妄。
jí lèi wén zuǒ yòu qǐ bái suì cháo fú ér zuò zhào wèn zhī qí hún suí zhào ér zhì
及累闻左右启白,遂朝服而坐,召问之,其魂随召而至。
xuán wèn yuē ěr yǐ sǐ hé néng fù huà rú rén
玄问曰:尔已死,何能复化如人?
yán cí lǎng rán qiú jiàn yú yú de hé dào zhì cǐ
言词朗然,求见于余,得何道致此?
bì xū xiān yán yú jí yǔ ěr yì cí yǔ zhī shì
必须先言,余即与尔议祠宇之事。
qí hún yuē dà fán rén zhī líng wú yǐ shàng zhī
其魂曰:大凡人之灵,无以尚之。
wù zhī yāo guài suī qiè yǒu líng
物之妖怪,虽窃有灵。
zé yún yǔ ní yǐ
则云与泥矣。
fū rén bǐng tiān dì hé huì zhī qì fāng néng chéng xíng
夫人禀天地和会之气,方能成形。
gù rén miàn fù wǔ yuè sì dú zhī xiāng tóu xiàng tiān zhī yuán zú xiàng de zhī fāng
故人面负五岳四渎之相,头象天之圆,足象地之方。
zì yǒu zhì kě yǐ liào wàn shì zì yǒu yǒng kě yǐ dí bǎi è yòu nà wú sǐ hòu zhī líng yé
自有智可以料万事,自有勇可以敌百恶,又那无死后之灵耶?
kuàng fú shēng zi shēng zhī rì bù yǐ shēng wéi shēng
况浮生子生之日,不以生为生;
sǐ zhī rì bù yǐ sǐ wèi sǐ
死之日,不以死为死。
qí shēng yě jì yì yú zhòng qí sǐ yě yì yì yú zhòng
其生也既异于众,其死也亦异于众。
shēng zǐ jīn rì wén shǐ jūn zhī míng yù tiān zǐ zhī ēn ruò bù qiú yī cí zé hòu rén xiào fú shēng zi bù jí qián dài sǐ zhě fù rén nǚ zǐ yě
生子今日闻使君之明,遇天子之恩,若不求一祠,则后人笑浮生子不及前代死者妇人女子也。
xìng xiáng ér niàn zhī
幸详而念之。
shè ruò miào shí zì shǐ jūn yě shǐ fú shēng zi sǐ qiě guì yú shēng yòu zú yǐ jiàn rén jiān tān shēng è sǐ zhī fēi yě
设若庙食自使君也,使浮生子死且贵于生,又足以见人间贪生恶死之非也。
zhōu mù yuē tiān zǐ zhī qián dài zhī gōng chén liè shì xiào nǚ zhēn fù zhī cí zhě shì quàn jiè yù hòu rén fǎng xiào zhī
州牧曰:天子之前代之功臣、烈士、孝女、贞妇之祠者,示劝戒,欲后人仿效之。
gǒu lì cí yú ěr bù zhī yǐ hé shǐ hòu rén fǎng xiào yé
苟立祠于尔,不知以何使后人仿效耶?
hún yuē fú shēng zi wú gōng wú xiào wú zhēn kě jì yě
魂曰:浮生子无功无孝无贞可纪也。
shǐ jūn shū bù zhī dá rén zhī dào gāo shàng yú gōng liè xiào zhēn yě
使君殊不知达人之道,高尚于功烈孝贞也。
zhōu mù wú yǐ qū mìng sī lì cí yān
州牧无以屈,命私立祠焉。
chū xiāo xiāng lù
(出《潇湘录》)
chóu jiā fú
仇嘉福
táng chóu jiā fú zhě jīng zhào fù píng rén jiā zài bù tái cūn
唐仇嘉福者,京兆富平人,家在簿台村。
yìng jǔ rù luò chū jīng yù yī shào nián zhuàng ruò wáng zhě
应举入洛,出京,遇一少年,状若王者。
qiú mǎ pú cóng shén shèng
裘马仆从甚盛。
jiàn jiā fú yǒu xǐ zhuàng yīn wèn hé shì
见嘉福有喜状,因问何适。
jiā fú yún yìng jǔ zhī dōu
嘉福云:应举之都。
rén yún wú yì dōng xíng xǐ jūn xiāng zhú
人云:吾亦东行,喜君相逐。
jiā fú wèn qí xìng yún xìng bái
嘉福问其姓,云:姓白。
jiā fú qiè sī cháo tíng wú bái shì guì rén xīn pō yí zhī
嘉福窃思朝廷无白氏贵人,心颇疑之。
jīng yī rì rén wèi jiā fú jūn lǘ ruò bù néng xié xíng nǎi yǐ hòu chéng jiàn zài
经一日,人谓嘉福:君驴弱,不能偕行,乃以后乘见载。
shù rì zhì huá yuè miào wèi jiā fú yuē wú fēi cháng rén
数日,至华岳庙,谓嘉福曰:吾非常人。
tiān dì shǐ wǒ àn tiān xià guǐ shén jīn xū rù miào jū wèn
天帝使我案天下鬼神,今须入庙鞫问。
jūn mìng xiāng yǔ wǒ yǒu jiù yè yǐ rú cǐ néng rù miào fǒu
君命相与我有旧,业已如此,能入庙否?
shì bì dāng jù rù dōu
事毕,当俱入都。
jiā fú bù huò yǐ suí rù miào mén
嘉福不获已,随入庙门。
biàn jiàn cuì mù yún àn chén shè shèn bèi dāng qián yǒu chuáng
便见翠幙云黯,陈设甚备,当前有床。
guì rén dāng àn ér zuò yǐ zhú yǐ chuáng zuò jiā fú
贵人当案而坐,以竹倚床坐嘉福。
xún yǒu jiào hū yuè shén shén zhì fǔ fú
寻有教呼岳神,神至俯伏。
guì rén hū zé shù sì yīn mìng zuǒ yòu yè chū
贵人呼责数四,因命左右曳出。
biàn zhào guān zhōng zhū shén diǎn míng yuè shì
遍召关中诸神,点名阅视。
mò zhì kūn míng chí shén hū shàng jiē yǔ
末至昆明池神,呼上阶语。
qǐng jiā fú yi xiǎo yuǎn wú yù cǐ yì
请嘉福宜小远,无预此议。
jiā fú chū táng hòu mù zhōng wén mù wài yǒu tòng chǔ shēng jué mù jiàn jǐ fù xuán tóu zài tíng shù shàng
嘉福出堂后幕中,闻幕外有痛楚声,抉幕,见己妇悬头在庭树上。
shěn qí bì sǐ xīn sè jù huài
审其必死,心色俱坏。
xū yú guì rén zhào hái jiàn jiā fú sè è wèn qí gù jù yǐ shí duì
须臾,贵人召还,见嘉福色恶,问其故,具以实对。
zài mìng shěn shì hái dá bù miù guì rén jīng yún jūn fù ruò wǒ fù yě níng dé bù liào lǐ zhī suì chuán jiào zhào yuè shén shén zhì wèn hé qǔ bù tái cūn chóu jiā fú fù zhì chu dú
再命审视,还答不谬,贵人惊云:君妇若我妇也,宁得不料理之,遂传教召岳神,神至,问何取簿台村仇嘉福妇,致楚毒。
shén chū bù zhī zhī yǒu bì yī rén yún shì cì guān zì hòu dài duì yuē cǐ shì tiān cáo suǒ zhào
神初不之知,有碧衣人,云是刺官,自后代对曰:此事天曹所召。
jīn jiàn shū zhuàng sòng
今见书状送。
guì rén lìng chí àn lái chì zuǒ yòu fēng yìn zhī zhì tiān dì suǒ dāng chí chū yǐ zì bái dì
贵人令持案来,敕左右封印之,至天帝所,当持出,已自白帝。
gù wèi yuè shén kě jí fàng hái
顾谓岳神,可即放还。
yì wèi jiā fú běn yù zhì dōu jīn bù kě yǐ
亦谓嘉福:本欲至都,今不可矣。
yi sù hái fù píng
宜速还富平。
yīn qū zhǐ liào xíng chéng yún sì rì fāng zhì kǒng bù jí shì dāng yǐ jùn mǎ xiāng jiè
因屈指料行程,云:四日方至,恐不及事,当以骏马相借。
jūn hòu jiàn sī kě yú jìng bǎo fén xiāng wǒ dāng bì zhì
君后见思,可于净宝焚香,我当必至。
yán qì cí qù
言讫辞去。
jì chū mén shén pū cè mǎ yì zhì jiā fú shàng mǎ biàn zhì qí jiā
既出门,神仆策马亦至,嘉福上马,便至其家。
jiā rén cāng cù bēi qì jiā fú zhí rù qù fù miàn yī hòu qì
家人仓卒悲泣,嘉福直入,去妇面衣候气。
qǐng zhī suì huó jǔ jiā huān qìng
顷之遂活,举家欢庆。
cūn lǐ zhǎng lǎo hú jiǔ xiāng hè shù rì bù yǐ
村里长老,壶酒相贺,数日不已。
qí hòu sì wǔ rì běn shēn qí lǘ yǔ nú tóng hái jiā rén bù zhī biàn yě
其后四五日,本身骑驴,与奴同还,家人不之辨也。
nèi chū wài rù xiāng yù biàn hé fāng zhī xiān hái jí qí hún yě
内出外入,相遇便合,方知先还即其魂也。
hòu suì yú jiā fú yòu yìng jǔ zhī dōu
后岁余,嘉福又应举之都。
zhì huá yuè cí xià yù dèng zhōu cuī sī fǎ qī bào wáng kū shēng āi shén cè rán mǐn zhī
至华岳祠下,遇邓州崔司法妻暴亡,哭声哀甚,恻然悯之。
gōng wǎng yì cuī lìng qí chuò kū xǔ wèi liào lǐ cuī shén xīn yuè
躬往诣崔,令其辍哭,许为料理,崔甚忻悦。
jiā fú fén xiāng jìng shì xīn niàn guì rén yǒu qǐng suì zhì
嘉福焚香净室,心念贵人,有顷遂至。
huan xù bì wèn qí gù cǐ shì yuè shén suǒ wéi chéng kě liú yě
欢叙毕,问其故,此是岳神所为,诚可留也。
wèi jūn zhì èr bǎi qiān xiān qiú qián rán hòu xià shǒu
为君致二百千,先求钱,然后下手。
yīn shū jiǔ fú yún xiān shāo sān fú ruò bù yù gèng shāo liù fú dāng hái yǐ
因书九符,云:先烧三符,若不愈,更烧六符,当还矣。
yán qì fēi qù
言讫飞去。
jiā fú yǐ shén yán gào cuī cuī bù gǎn wéi
嘉符以神言告崔,崔不敢违。
shǐ shāo sān fú rì wǎn wèi yù
始烧三符,日晚未愈。
yòu shāo qí yú xū yú suì huó
又烧其余,须臾遂活。
cuī wèn qí qī chū rù diàn shí hū jiàn yún mǔ chē zài jiē xià jiàn zú shù bǎi rén gè chí bīng qì luó liè zuǒ yòu
崔问其妻,初入店时,忽见云母车在阶下,健卒数百人,各持兵器,罗列左右。
chuán yán wáng shǐ xiāng yíng cāng cù suí qù
传言王使相迎,仓卒随去。
wáng jiàn xǐ fāng yù jié huān hū yǒu sān rén lái yún tài yǐ shén wèn hé yǐ duó shēng rén qī
王见喜,方欲结欢,忽有三人来云:'太乙神问何以夺生人妻?
shén huáng jù chí bù shū yún tiān pèi wèi jǐ qī fēi héng qǔ zhī
'神惶惧,持簿书云:'天配为己妻,非横取之。
rán bù kěn qiǎn
'然不肯遣。
xū yú yǒu dà shén wǔ liù rén chí jīn chǔ zhì yù tíng
须臾,有大神五六人,持金杵,至玉庭。
tú zhòng hài sàn dú shén lì shù xià qǐ yòu qí mìng
徒众骇散,独神立树下,乞宥其命。
wáng suì yǐn jǐ hái
王遂引己还。
jiā fú zì ěr fāng zhī guì rén shì tài yǐ shén yě
嘉福自尔方知贵人是太乙神也。
ěr hòu lèi sī bì zhì wèi jiā fú huí huàn wǔ liù zhèng guān dà huò qí lì yě
尔后累思必至,为嘉福回换五六政官,大获其力也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
shí yáng rén
食羊人
kāi yuán mò yǒu rén hǎo shí yáng tóu zhě
开元末,有人好食羊头者。
cháng chen chū yǒu guài zài mén yān yáng tóu rén shēn yì guān shén wěi
常晨出,有怪在门焉,羊头人身,衣冠甚伟。
gào qí rén yuē wú wèi zhī shén yě qí shǔ zài yáng
告其人曰:吾未之神也,其属在羊。
wú yǐ rǔ hǎo shí yáng tóu gù lái qiú rǔ
吾以汝好食羊头,故来求汝。
chuò shí zé yǐ ruò bù ěr wú jiāng shā zhī
辍食则已,若不尔,吾将杀之。
qí rén dà jù suì bù fù shí
其人大惧,遂不复食。
chū jì wén
(出《纪闻》)
wáng jùn
王晙
wáng jùn qì chōng xióng zhuàng yǒu lóng hǔ zhī zhuàng mù yì jī lì yǒu gǔ rén zhī fēng
王晙气充雄壮,有龙虎之状,募义激励,有古人之风。
yù xià zhěng sù rén lì wèi ér yì zhī
驭下整肃,人吏畏而义之。
jùn zú hòu xìn ān wáng yī yú yōu zhōu tǎo xī gào jié
晙卒后,信安王祎,于幽州讨奚告捷。
zòu chēng jūn shì wēi jiàn jùn lǐng bīng wèi qián jūn tǎo zéi
奏称,军士威见晙领兵为前军讨贼。
hù bù láng zhōng yáng bó chéng shàng shū qǐng wèi jùn fén zēng fēng yù jiàng shǐ xiǎng jì yōu qí zǐ sūn
户部郎中杨伯成上疏,请为晙坟增封域,降使享祭,优其子孙。
xuán zōng cóng zhī
玄宗从之。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)