dù péng jǔ hé dōng xiàn wèi qī sān wèi li shí yè jìng néng wáng chāng líng zhāng jiā yòu
杜鹏举河东县尉妻三卫李湜叶净能王昌龄张嘉佑
dù péng jǔ
杜鹏举
jǐng lóng mò wéi shù rén zhuān zhì
景龙末,韦庶人专制。
gù ān zhōu dū dū zèng tài shī dù péng jǔ shí wèi jì yuán xiàn wèi fǔ zhào zhì luò chéng xiū jí
故安州都督赠太师杜鹏举,时尉济源县,为府召至洛城修籍。
yī xī bào zú qīn bīn jiāng jù xiǎo liàn
一夕暴卒,亲宾将具小殓。
fū rén yù chí shì jìng dé zhī sūn yě xìng tōng míng qiáng yì
夫人尉迟氏,敬德之孙也,性通明强毅。
yuē gōng suàn shù shén miào zì yán guān zhì fāng bó jīn qǐ cháng wǎng yé
曰:公算术神妙,自言官至方伯,今岂长往耶?
ān rán bù kū
安然不哭。
jì èr rì sān xī nǎi xīn shàng shāo wēn yì rì xú sū
洎二日三夕,乃心上稍温,翌日徐苏。
shù rì fāng yǔ yún chū jiàn liǎng rén chí fú lái zhào suì xiāng yǐn huī ān mén chū
数日方语云:初见两人持符来召,遂相引徽安门出。
mén xì róng cùn guò zhī shàng kuān
门隙容寸,过之尚宽。
zhí běi shàng māng shān kě shí yú lǐ yǒu dà kēng shì bú jiàn dǐ
直北上邙山,可十余里,有大坑,视不见底。
shǐ zhě lìng rù péng jǔ dà jù
使者令入,鹏举大惧。
shǐ zhě yuē kě bì mù
使者曰:可闭目。
zhí shǒu rú fēi xū yú zú yǐ lǚ de
执手如飞,须臾足已履地。
xún xiǎo jìng dōng xíng fán shù shí shí tiān qì hūn cǎn rú dōng níng yīn
寻小径东行,凡数十时,天气昏惨,如冬凝阴。
suì zhì yī xiè qiáng yǔ hóng zhuàng
遂至一廨,墙宇宏壮。
shǐ zhě xiān rù
使者先入。
yǒu bì yī guān chū qū bài pō gōng jì tuì yǐn rù
有碧衣官出,趋拜颇恭,既退引入。
bì yī zhě jù zuò àn hòu mìng péng jǔ qián páng yǒu yī gǒu
碧衣者踞坐案后,命鹏举前,旁有一狗。
rén yǔ yún wù xìng míng tóng fēi cǐ guān yě
人语云:误姓名同,非此官也。
chī shǐ zhě gǎi fú lìng qù
笞使者,改符令去。
yǒu yī mǎ bàn shēn liǎng zú tiào liáng ér qián yuē wǎng wèi dù péng jǔ shā jīn qǐng lǐ yuān
有一马,半身两足,跳梁而前曰:往为杜鹏举杀,今请理冤。
péng jǔ yì xǐng rán jì zhī su yún céng zhī yì chì shǐ jiāng mǎ lìng shā fēi mǒu suǒ yuàn
鹏举亦醒然记之,诉云:曾知驿,敕使将马令杀,非某所愿。
bì yī mìng lì qǔ àn shěn rán zhī mǎ suì tuì
碧衣命吏取按,审然之,马遂退。
páng jiàn yī lì huī shǒu dòng mù jiào yǐ shì lǐ yì xiāng bì tuō
旁见一吏,挥手动目,教以事理,意相庇脱。
suǒ zhèng jì bì suì yī zhī chū
所证既毕,遂揖之出。
bì yī bài sòng mén wài
碧衣拜送门外。
yún mǒu shì shēng rén ān zhōu biān hù
云:某是生人,安州编户。
shào fǔ dāng wèi ān zhōu dū dū gù xiān shī jìng yuàn zì bǎo chí
少府当为安州都督,故先施敬,愿自保持。
yán qì ér xiàng suǒ jiào zhī lì qū chū yún xìng wéi míng dǐng yì shì shēng rén
言讫,而向所教之吏趋出,云:姓韦名鼎,亦是生人。
zài shàng dōu wù běn fang zì chēng xiàng lái yǒu lì qí qián shí wàn
在上都务本坊,自称向来有力,祈钱十万。
péng jǔ cí bù néng zhì
鹏举辞不能致。
dǐng yún mǒu suī shēng rén jīn yú cǐ yòng zhǐ qián yì zhì ěr
鼎云:某虽生人,今于此用纸钱,易致耳。
suì xǔ zhī
遂许之。
yì zhǔ yún fén shí yuàn yǐ wù jí zhī xìng bù zhe de jiān hū wéi dǐng mǒu jí zì shǐ rén shòu
亦嘱云:焚时愿以物籍之,幸不著地,兼呼韦鼎,某即自使人受。
dǐng yòu yún jì zhì cǐ qǐ bù yào jiàn dāng jiā bù shū
鼎又云:既至此,岂不要见当家簿书。
suì yǐn rù yī yuàn tí yún hù bù
遂引入一院,题云户部。
fáng láng sì zhōu bù zhàng shān jī
房廊四周,簿帐山积。
dāng zhōng sān jiān jià gé tè gāo fù yǐ chì huáng wéi pà jīn zì bǎng yuē huáng jí
当中三间,架阁特高,覆以赤黄帏帕,金字榜曰《皇籍》。
yú jiē lù jià wǎng wǎng yǒu hán zǐ sè gài zhī
余皆露架,往往有函,紫色盖之。
wéi dǐng yún zǎi xiàng yě
韦鼎云:宰相也。
yīn yǐn yì dù shì jí shū jiān yún pú yáng fáng
因引诣杜氏籍,书笺云《濮阳房》。
yǒu zǐ hán sì fā kāi juǎn péng jǔ sān nán shí wèi shēng zhě jí míng yǐ jù
有紫函四,发开卷,鹏举三男,时未生者,籍名已具。
suì suì yuán zuò shù
遂(遂原作述。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
qiú bǐ shū qí míng yú bì
)求笔,书其名于臂。
yì yuàn chí chú gèng yù zhōu lǎn
意愿踟蹰,更欲周览。
wéi dǐng yún jì bú zhù zhù yuán zuò wǎng
韦鼎云:既不住,(住原作往。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
yì yào zǎo guī
)亦要早归。
suì yǐn chū lìng yī lì sòng hái
遂引出,令一吏送还。
lì yún mǒu kǔ jī bù féng cǐ biàn wú yīn dé chū
吏云:某苦饥,不逢此便,无因得出。
yuàn xǔ bié qù jì qiú yī shí
愿许别去,冀求一食。
dàn xún cǐ dào zì zhì qí suǒ liú zhī bù kě
但寻此道,自至其所,留之不可。
péng jǔ suì xi xíng
鹏举遂西行。
dào zuǒ hū jiàn yī xīn chéng yì xiāng wén shù lǐ
走着走着,道旁忽然闪出一座新城,异常的香气散发出来,几里之外就能够闻到。
huán chéng jiē jiá shì chí bīng
环城皆甲士持兵。
péng jǔ wèn zhī jiá shì yún xiāng wáng yú cǐ shàng tiān zi yǒu sì bǎi tiān rén lái sòng
鹏举问之,甲士云:相王于此上天子,有四百天人来送。
péng jǔ céng wèi xiāng wáng fǔ guān xīn wén cǐ shuō
鹏举曾为相王府官,忻闻此说。
qiáng yǒu dà xì kuī jiàn fēn míng tiān rén shù bǎi wéi rào xiāng wáng
墙有大隙,窥见分明,天人数百,围绕相王。
mǎn de cǎi yún bìng yī xian fú jiē rú huà zhě
满地彩云,并衣仙服,皆如画者。
xiāng wáng qián yǒu nǚ rén zhí xiāng lú yǐn
相王前有女人,执香炉引。
xíng jìn kuī dì dì yuán zuò dì
行近窥谛,(谛原作帝。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
yī qún dài zhuàng shì jiǎn pò yī rú yàn chǐ zhuàng
)衣裙带状似剪破,一如雁齿状。
xiāng wáng dài yī rì guāng míng huī hè jìn kě zhàng yú
相王戴一日,光明辉赫,近可丈余。
xiāng wáng hòu fán yǒu shí jiǔ rì lěi lěi chéng háng dà guāng míng jiē rú suǒ dài
相王后凡有十九日,垒垒成行,大光明皆如所戴。
xū yú
须臾。
yǒu tí qí lái yíng
有绨骑来迎。
jiǎ tǔ lìng péng jǔ zǒu suì zhì gù dào bù jué yǐ jí huī ān mén
甲土令鹏举走,遂至故道,不觉已及徽安门。
mén bì xián guò zhī yì rú qù shí róng yì
门闭闲过之,亦如去时容易。
wèi qún quǎn zhē niè
为群犬遮啮。
xíng bù kě jìn
行不可进。
zhì jiā jiàn shēn zài chuáng shàng yuè rù shēn zhōng suì wù
至家,见身在床上,跃入身中,遂寤。
bì shàng suǒ jì rú xiǔ mù shū zì shàng fēn míng
臂上所记,如朽木书,字尚分明。
suì fén zhǐ qián shí wàn hū zèng wéi dǐng
遂焚纸钱十万,呼赠韦鼎。
xīn zhī bo dài zhī shù zhōng xīng zhī qī suì yǐ jiǎ gù lái yè ruì zōng
心知卜代之数,中兴之期,遂以假故,来谒睿宗。
shàng wò shǒu yuē qǐ gǎn wàng dé
上握手曰:岂敢忘德?
xún qiú wéi dǐng shì zú yǐ
寻求韦鼎,适卒矣。
jí ruì zōng dēng jí bài yòu shí yí
及睿宗登极,拜右拾遗。
cí yún sī rù fēng yǎ líng tōng guǐ shén
词云:思入风雅,灵通鬼神。
chì gōng rén fēi zhǔ shù shí tóng qí zhuāng fú
敕宫人妃主数十,同其妆服。
lìng shì zhí lú zhě
令视执炉者。
péng jǔ yáo shí zhī nǎi tài píng gōng zhǔ yě
鹏举遥识之,乃太平公主也。
wèn qún dài zhī yóu qí gōng zhǔ yún fāng yùn lóng gǔn hū wèi huǒ bèng jīng máng zhī zhōng bù jué ruò dài cāng huáng bù jí gèng fú
问裙带之由,其公主云:方熨龙衮,忽为火迸,惊忙之中,不觉𦶟带,仓惶不及更服。
gōng zhǔ xī xū chén hè yuē shèng rén zhī xìng gù zì tiān yě
公主唏嘘陈贺曰:圣人之兴,固自天也。
péng jǔ suǒ jiàn xiān ruì zōng lóng fēi qián sān nián
鹏举所见,先睿宗龙飞前三年。
gù péng jǔ mù zhì yún jí ruì zōng jiàn zuò yīn zhì xiáng fú
故鹏举墓志云:及睿宗践祚,阴骘祥符。
qǐ shèng qī yú huà yuán dìng chéng mìng yú yōu shù
启圣期于化元,定成命于幽数。
hòu guǒ wèi ān zhōu dū dū
后果为安州都督。
chū chǔ shì xiāo shí hé zuò chuán
(出《处士萧时和作传》)
yòu yī shuō péng jǔ de shì fù rù yī yuàn wèn lián xià zhě wèi shuí yuē wèi yuán zhōng yě
又一说,鹏举得释,复入一院,问帘下者为谁,曰:魏元忠也。
yǒu qǐng jìng huī zhì zhì yuán zuò rù
有顷,敬挥至,(至原作入。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
xià mǎ zhòng jiē bài zhī
)下马,众接拜之。
yún shì dà lǐ qīng duì tuī shì
云是大理卿对推事。
jiàn wǔ sān sī zhe jiā wéi wēn zōng chu kè zhào lǚ wēn děng zhe suǒ li jiào lù tóu sàn yāo lì
见武三思著枷、韦温、宗楚客、赵履温等著锁,李峤露头散腰立。
wén yuán zhōng děng yún jīn nián dà jì huì
闻元忠等云:今年大计会。
guǒ zhì liù yuè zhū nì wéi zōng zhào wéi děng bìng zhǎn jiào jiě guān guī dì jiē rú qí yán
果至六月,诛逆韦,宗赵韦等并斩,峤解官归第,皆如其言。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hé dōng xiàn wèi qī
河东县尉妻
jǐng yún zhōng hé dōng nán xiàn wèi li mǒu qī wáng shì yǒu měi sè zhù chēng sān fǔ
景云中,河东南县尉李某,妻王氏,有美色,著称三辅。
li cháo qū fǔ wèi guī wèi yuán zuò lái
李朝趋府未归,(未原作来。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
wáng zhuāng shū xiàng bì fén xiāng xián zuò hū jiàn huáng mén shù rén yù dú chē zì yún zhōng xià zhì táng suǒ wáng shì jīng wèn suǒ yǐ
)王妆梳向毕,焚香闲坐,忽见黄门数人,御犊车,自云中下至堂所,王氏惊问所以。
dá yuē huà shān fǔ jūn shǐ lái fèng yíng
答曰:华山府君,使来奉迎。
cí bù huò fàng fàng yuàn zuò yú
辞不获放,(放愿作于。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
cāng cù yù qù wèi jiā rén yuē hèn bù dé jiàn li shào fǔ bié
)仓卒欲去,谓家人曰:恨不得见李少府别。
huī lèi ér xíng sǐ yú jiē cè
挥泪而行,死于阶侧。
é ér cǎi yún pěng chē fú kōng rǎn rǎn suì miè
俄而彩云捧车浮空,冉冉遂灭。
li zì zhōu hái jì bú jiàn qī fǔ shī hào tòng jué ér fù sū zhě shù sì
李自州还,既不见妻,抚尸号恸,绝而复苏者数四。
shǎo qǐng yǒu rén yì mén zì yán néng huó fū rén
少顷,有人诣门,自言能活夫人。
li qìng shé bài yè qiú jiàn wèi hù
李罄折拜谒,求见卫护。
qí rén zuò chuáng shàng mì zhū shū fú
其人坐床上,觅朱书符。
zhū wèi zhì yīn shū mò fú fēi zhī
朱未至,因书墨符飞之。
xū yú wèi zhì yòu fēi yī fú
须臾未至,又飞一符。
xiào wèi li yuē wú kǔ xún cháng de huó
笑谓李曰:无苦,寻常得活。
yǒu qǐng ér wáng shì sū
有顷而王氏苏。
li bài xiè shù shí jié lì zèng yí
李拜谢数十,竭力赠遗。
rén dà xiào yuē jiù zāi xù huàn yān yòng wù hu
人大笑曰:救灾恤患,焉用物乎?
suì chū mén bú jiàn
遂出门不见。
wáng shì jì wù yún chū zhì huà shān jiàn wáng wáng shén yuè
王氏既悟,云:初至华山,见王,王甚悦。
liè gòng zhàng yú shān jiāo yǔ qí tú shù rén huān yǐn
列供帐于山椒,与其徒数人欢饮。
yàn lè bì fāng shēn qiǎn quǎn shì ěr bēi zhuó hū jiàn yī rén chéng hēi yún zhì yún tài yī lìng huàn wáng fū rén
宴乐毕,方申缱绻,适尔杯酌,忽见一人,乘黑云至,云:太一令唤王夫人。
shén yóu cóng róng qǐng sì bì huì
神犹从容,请俟毕会。
xún yòu yī rén chéng chì yún dà nù yuē tài yī wèn huà shān hé yǐ zhé qǔ shēng rén fù
寻又一人乘赤云,大怒曰:太一问华山何以辄取生人妇?
bù sù sòng hái dāng yǒu shēn qiǎn
不速送还,当有深谴。
shén dà huáng jù biàn lìng sòng zhì jiā
神大惶惧,便令送至家。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
sān wèi
三卫
kāi yuán chū yǒu sān wèi zì jīng hái qīng zhōu zhì huá yuè miào qián jiàn qīng yī bì
开元初,有三卫自京还青州,至华岳庙前,见青衣婢。
yī fú gù è
衣服故恶。
lái bái yún niáng zǐ yù jiàn
来白云:娘子欲见。
yīn yǐn qián xíng
因引前行。
yù jiàn yī fù rén nián shí liù qī róng sè cǎn cuì
遇见一妇人,年十六七,容色惨悴。
yuē jǐ fēi rén huá yuè dì sān xīn fù fū xù jí è
曰:己非人,华岳第三新妇,夫婿极恶。
jiā zài běi hǎi sān nián wú shū xìn yǐ cǐ yóu wéi yuè zi suǒ báo
家在北海,三年无书信,以此尤为岳子所薄。
wén jūn yuǎn hái yù yǐ chǐ shū yǎng lèi ruò néng wéi dá jiā jūn dāng yǒu hòu bào
闻君远还,欲以尺书仰累,若能为达,家君当有厚报。
suì yǐ shū fù zhī
遂以书付之。
qí rén yì xìn shì yě wèn běi hǎi yú hé suǒ sòng zhī fù rén yún hǎi chí shàng dì èr shù dàn kòu zhī dāng yǒu yīng zhě
其人亦信士也,问北海于何所送之,妇人云:海池上第二树,但扣之,当有应者。
yán qì jué qù
言讫诀去。
jí zhì běi hǎi rú yán sòng shū
及至北海,如言送书。
kòu shù bì hū jiàn zhū mén zài shù xià yǒu rén cóng mén zhōng shòu shì rén yǐ shū fù zhī
扣树毕,忽见朱门在树下,有人从门中受事,人以书付之。
rù qǐng zhī chū yún dài wáng qǐng kè rù
入顷之,出云:大王请客入。
suí háng bǎi yú bù hòu rù yī mén yǒu zhū yī rén zhǎng zhàng yú zuǒ yòu shì nǚ shù qiān bǎi rén
随行百余步,后入一门,有朱衣人,长丈余,左右侍女数千百人。
zuò bì nǎi yuē sān nián bù dé nǚ shū
坐毕,乃曰:三年不得女书。
dú shū dà nù yuē nú bèi gǎn ěr
读书大怒,曰:奴辈敢尔!
nǎi chuán jiào zhào zuǒ yòu yú hóu
乃传教,召左右虞侯。
xū yú ér zhì xī zhǎng zhàng yú jù tóu dà bí zhuàng mào kě wù
须臾而至,悉长丈余,巨头大鼻,状貌可恶。
lìng diào bīng wǔ wàn zhì shí wǔ rì nǎi xi fá huà shān wú lìng bù shèng
令调兵五万,至十五日,乃西伐华山,无令不胜。
èr rén shòu jiào zǒu chū
二人受教走出。
nǎi wèi sān wèi yuē wú yǐ shàng bào
乃谓三卫曰:无以上报。
mìng zuǒ yòu qǔ juàn èr shū zèng shǐ zhě
命左右取绢二疋赠使者。
sān wèi bù shuō xīn yuàn èr shū zhī shǎo yě
三卫不说,心怨二疋之少也。
chí bié zhū yī rén yuē liǎng juàn dé èr wàn guàn fāng kě mài shèn wú jiàn yú rén yě
持别,朱衣人曰:两绢得二万贯,方可卖,慎无贱与人也。
sān wèi jì chū yù yàn qí shì fù wǎng huá yīn
三卫既出,欲验其事,复往华阴。
zhì shí wǔ rì jì mù yáo jiàn dōng fāng hēi qì rú gài
至十五日,既暮,遥见东方黑气如盖。
shāo shāo xi xíng léi zhèn diàn chè shēng wén bǎi lǐ
稍稍西行,雷震电掣,声闻百里。
xū yú huà shān dà fēng zhé shù zì xi chuī yún yún shì yì zhuàng zhí zhì huà shān
须臾,华山大风折树,自西吹云,云势益壮,直至华山。
léi huǒ xuān báo biàn shān hé chì jiǔ zhī fāng ba
雷火喧薄,遍山涸赤,久之方罢。
jí míng shān sè jiāo hēi
及明,山色焦黑。
sān wèi nǎi rù jīng mài juàn
三卫乃入京卖绢。
mǎi zhě wén qiú èr wàn mò bù chī hài yǐ wéi kuáng rén
买者闻求二万,莫不嗤骇,以为狂人。
hòu shù rì yǒu bái mǎ zhàng fū lái mǎi zhí hái èr wàn bù fù chóu chú qí qián xiān yǐ suǒ zài xī shì
后数日,有白马丈夫来买,直还二万,不复踌躇,其钱先已锁在西市。
sān wèi yīn wèn mǎi suǒ yòng
三卫因问买所用。
zhàng fū yuē jīn jīn yuán zuò gōng
丈夫曰:今(今原作公。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
yǐ wèi chuān shén jià nǚ yòng cǐ zèng yí
)以渭川神嫁女,用此赠遗。
tiān xià wéi běi hǎi juàn zuì jiā fāng yù lìng rén wǎng shì wén jūn mài běi hǎi juàn gù lái ěr
天下唯北海绢最佳,方欲令人往市,闻君卖北海绢,故来尔。
sān wèi de qián shù yuè huò yì bì dōng hái qīng tǔ xíng zhì huà yīn fù jiàn qián shí qīng yī yún niáng zǐ gù lái xiè ēn
三卫得钱,数月货易毕,东还青土,行至化阴,复见前时青衣云:娘子故来谢恩。
biàn jiàn qīng gài dú chē zì shān ér xià zuǒ yòu cóng zhě shí yú bèi
便见青盖犊车,自山而下,左右从者十余辈。
jì zhì xià chē yì shì qián shí nǚ láng róng fú bǐng huàn liú mù qīng miǎn dài bù kě shi
既至下车,亦是前时女郎,容服炳焕,流目清眄,迨不可识。
jiàn jiàn zì yuán quē
见(见字原缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明抄本补。
sān wèi bài nǎi yán yuē méng jūn hòu ēn yuǎn bào fù mǔ
)三卫,拜乃言曰:蒙君厚恩,远报父母。
zì nào zhàn zhī hòu ēn qíng pō shēn dàn kuì wú kě yǎng bào ěr
自闹战之后,恩情颇深,但愧无可仰报尔。
rán sān láng yǐ jūn dá shū gù yí nù yú jūn jīn jiāng wǔ bǎi bīng yú tóng guān xiāng hòu
然三郎以君达书故,移怒于君,今将五百兵,于潼关相候。
jūn ruò wǎng bì wèi suǒ hài kě qiě hái jīng bù jiǔ dà jià dōng xìng guǐ shén jù gǔ chē jūn ruò zuò yú gǔ chē zé wú lǜ yě
君若往,必为所害,可且还京,不久大驾东幸,鬼神惧鼓车,君若坐于鼓车,则无虑也。
yán qì bú jiàn
言讫不见。
sān wèi dà jù jí shí hái jīng
三卫大惧,即时还京。
hòu shù shí rì huì xuán zōng xìng luò nǎi yǐ qián yǔ gǔ zhě suí gǔ chē chū guān yīn dé wú yōu
后数十日,会玄宗幸洛,乃以钱与鼓者,随鼓车出关,因得无忧。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
li shí
李湜
zhào jūn li shí yǐ kāi yuán zhōng yè huá yuè miào
赵君李湜,以开元中,谒华岳庙。
guò sān fū rén yuàn hū jiàn shén nǚ xī shì shēng rén yāo rù bǎo zhàng zhōng bèi jí huān qià
过三夫人院,忽见神女悉是生人,邀入宝帐中,备极欢洽。
sān fū rén dié yǔ jié huān yán zhōng ér chū
三夫人迭与结欢,言终而出。
lín jué wèi shí yuē měi nián qī yuè qī rì zhì shí èr rì yuè shén dāng shàng jì yú tiān
临诀谓湜曰:每年七月七日至十二日,岳神当上计于天。
zhì shí xiāng yíng wú yi cí ràng
至时相迎,无宜辞让。
jīn zhě xiāng jiàn yì shì qí shí gù de jìn huān ěr
今者相见,亦是其时,故得尽欢尔。
zì ěr qī nián měi wù qí rì yǎn rán qì jìn
自尔七年,每悟其日,奄然气尽。
jiā rén shǒu zhī sān rì fāng wù
家人守之,三日方悟。
shuō yún líng zhàng dài yán qǐ xí luó jiàn
说云:灵帐瑇筵,绮席罗荐。
yáo yuè shàn yǐ qīng shǔ yè luó yī yǐ zòng xiāng
摇月扇以轻暑,曳罗衣以纵香。
yù pèi qīng lěng xiāng fēng fěi wěi
玉珮清冷,香风斐亹。
hou shí zhī zhì mò bù xiào kāi xīng yè huā mèi yù yán
候湜之至,莫不笑开星靥,花媚玉颜。
xù lí yì zé tì líng lùn xīn guān zé qíng qià
叙离异则涕零,论新观则情洽。
sān fū rén jiē qí yǒu yě
三夫人皆其有也。
shí cái wěi yú qì yóu wéi suǒ zhòng
湜才伟于器,尤为所重。
gè jǐn qí huan qīng
各尽其欢清。
jí huán jiā mò bù chóu chàng wū yè yán jǐng xī bié
及还家,莫不惆怅呜咽,延景惜别。
shí jì wù xíng mào liú jiā zhé bìng shí lái rì ér hòu kě
湜既寤,形貌流浃,辄病十来日而后可。
yǒu shù zhě jiàn shí yún jūn yǒu xié qì
有术者见湜云:君有邪气。
wéi shū yī fú
为书一符。
hòu suī xiāng jiàn bù dé xiāng jìn
后虽相见,不得相近。
èr fū rén yī xìng wáng yī xìng dù mà yún kù wú xíng hé yǐ dài fú wèi
二夫人一姓王一姓杜,骂云:酷无行,何以带符为?
xiǎo fū rén xìng xiāo ēn yì tè shēn tì qì xiāng gù jiè shí sān nián wù yán
小夫人姓萧,恩义特深,涕泣相顾,诫湜三年勿言。
yán zhī fēi dú sǔn jūn yì dāng sǔn wǒ
言之非独损君,亦当损我。
shí wèn yǐ guān yún hé jìn shì jí dì zhōng xiǎo xiàn lìng
湜问以官,云:合进士及第,终小县令。
jiē rú qí yán
皆如其言。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
yè jìng néng
叶净能
kāi yuán chū xuán zōng yǐ huáng hòu wú zi nǎi lìng yè jìng néng dào shì fèng zhāng shàng yù jīng tiān dì wèn huáng hòu yǒu zi fǒu
开元初,玄宗以皇后无子,乃令叶净能道士,奉章上玉京天帝,问:皇后有子否?
jiǔ zhī zhāng xià pī yún wú zi jī shén fēn míng
久之章下,批云无子,迹甚分明。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wáng chāng líng
王昌龄
kāi yuán zhōng láng yá wáng chāng líng zì wú dǐ jīng guó
开元中,琅琊王昌龄,自吴抵京国。
zhōu xíng zhì mǎ dāng shān shǔ fēng biàn ér zhōu rén yún guì shí zhì cǐ jiē lìng yè miào
舟行至马当山,属风便,而舟人云:贵识至此,皆令谒庙。
chāng líng bù néng zhù yì xiān yǒu dǎo shén zhī bèi
昌龄不能驻,亦先有祷神之备。
jiàn zhōu rén yán nǎi mìng shǐ jī jiǔ fǔ zhǐ mǎ xiàn yú miào jí cǎo lǚ zhì yú fū rén
见舟人言,乃命使赍酒脯纸马,献于庙,及草履致于夫人。
tí shī yún qīng cōng yì pǐ kūn lún qiān zòu shàng dài wáng bù qǔ qián
他又吟诗道:青骢一匹昆仑牵,奏上大王不取钱。
zhí wèi měng fēng bō gǔn zhòu mò guài chāng líng bù xià chuán
直为猛风波滚骤,莫怪昌龄不下船。
dú bì ér guò
读毕而过。
dāng shì cǎo lǚ shí jiān shì jīn cuò dāo yī fù zhù zài lǚ nèi
当市草履时,兼市金错刀一副,贮在履内。
zhì dǎo shén shí wàng qǔ zhī
至祷神时,忘取之。
chāng líng zhì qián chéng qiú cuò dāo zi fāng zhuǎn qí wù
昌龄至前程,求错刀子,方转其误。
yòu xíng shù lǐ hū yǒu chì lǐ yú kě cháng sān chǐ
又行数里,忽有赤鲤鱼,可长三尺。
yuè rù chāng líng zhōu zhōng
跃入昌龄舟中。
hū shǐ zhě pēng zhī
呼使者烹之。
jì pōu fù de jīn cuò dāo wǎn shì wù sòng miào zhōng zhě
既剖腹,得金错刀,宛是误送庙中者。
chū guǎng bó yì zhì
(出《广博异志》)
zhāng jiā yòu
张嘉祐
kāi yuán zhōng zhāng jiā yòu wèi xiāng zhōu cì shǐ
开元中,张嘉祐为相州刺史。
shǐ zhái jiù xiōng jiā yòu chū zhì biàn yǒu guǐ suì huí yòu jiā míng chāo běn suì huí yòu jiā zuò huí yì jiā jù
使宅旧凶,嘉祐初至,便有鬼祟回祐家,(明抄本祟回祐家作回易家具。
bèi jí rǎo luàn
)备极扰乱。
yòu bù zhī jù
祐不之惧。
qí xi yuàn xiǎo tīng pū shè jí tā shí wù yòu bèi fān dǎo
其西院小厅铺设,及他食物,又被翻倒。
jiā yòu wǎng guān zhī
嘉佑往观之。
jiàn yī nǚ zǐ
见一女子。
jiā yòu wèn nǚ láng hé shén
嘉佑问女郎何神。
nǚ yún jǐ shì zhōu gù dà jiàng jūn xiāng zhōu cì shǐ yù chí fǔ jūn nǚ
女云:己是周故大将军相州刺史尉迟府君女。
jiā yǒu zhì qū yù jiàn shǐ jūn chén lùn
家有至屈,欲见使君陈论。
jiā yòu yuē jìng dāng yǐ lǐng
嘉佑曰:敬当以领。
yǒu qǐng ér zhì róng fú kuí àn shì zhān gāo yuǎn
有顷而至,容服魁岸,视瞻高远。
xiān zhì jìng yú jiā yòu yòu yán zuò wèn zhī yuē shēng wèi xián rén sǐ wèi míng shén
先致敬于嘉祐,祐延坐,问之曰:生为贤人,死为明神。
hú wéi xiāo sū yōu míng kǒng dòng ér nǚ suì lìng cǐ zhōu qián hòu hào wèi xiōng quē hé wéi zhèng zhí ér zhì shì yé
胡为宵窣幽瞑,恐动儿女,遂令此州,前后号为凶阙,何为正直而至是耶?
yún wǎng zhě zhōu shì zuò dān yáng jiān cuàn duó wǒ tiǎn zhōu zhī chén zǐ níng rěn shè jì bēng yǔn
云:往者周室作殚,杨坚篡夺,我忝周之臣子,宁忍社稷崩殒。
suǒ yǐ yù quán chén jié shǒu chàng dà yì jì hu kuāng fù yǔ zhòu yǐ cún tài zǔ zhī yè
所以欲全臣节,首倡大义,冀乎匡复宇宙,以存太祖之业。
wéi xiào kuān zhōu shì jiù chén bù néng wén yì ér jǔ fǎn shòu yáng jiān xián lè wèi qí suǒ yòng
韦孝宽周室旧臣,不能闻义而举,反受杨坚衔勒,为其所用。
yǐ yī zhōu zhī zhòng dàng tiān xià lèi yì zhī shī
以一州之众,当天下累益之师。
jīng chéng suī yù guàn tiān sì hǎi jìng wú jiù zhù
精诚虽欲贯天,四海竟无救助。
xún ér shī shǒu yī mén yù hài hé jiā liù shí yú kǒu hái gǔ zài cǐ tīng xià
寻而失守,一门遇害,合家六十余口骸骨,在此厅下。
rì yuè jì duō yōu yuàn yù shén yù huà bié bù kě
日月既多,幽怨愈甚,欲化别不可。
yù bái yú rén xī jiē jù sǐ
欲白于人,悉皆惧死。
wú suǒ kòng gào zhì cǐ míng gōng xìng chuí gù pàn
无所控告至此,明公幸垂顾盼。
ruò chén hái tǎng dé bù qì yōu mèi yǒu suǒ zhāo lì zé suī sǐ zhī rì yóu shēng zhī nián
若沉骸倘得不弃,幽魅有所招立,则虽死之日,犹生之年。
jiā yòu xǔ nuò
嘉佑许诺。
tā rì chū qí jī hái yǐ lǐ zàng yú tīng hòu
他日,出其积骸,以礼葬于厅后。
biàn yǐ tīng wèi miào suì shí dǎo cí yān
便以厅为庙,岁时祷祠焉。
yòu yǒu nǚ bā jiǔ suì jiā rén yù yǒu suǒ wèn zé lìng qǐ bái shén bì yǒu yīng
祐有女八九岁,家人欲有所问,则令启白,神必有应。
shén yù bái jiā yòu yì lìng xiǎo nǚ chū jiàn
神欲白嘉祐,亦令小女出见。
yǐ wéi cháng yě
以为常也。
qí hòu jiā yòu jiā rén yǒu suǒ shì shén bì shǐ yīn bīng sòng chū jìng
其后嘉祐家人有所适,神必使阴兵送出境。
bīng hái jù bái sòng zhì mǒu chù
兵还,具白送至某处。
qí xi bù guò hé yáng qiáo
其西不过河阳桥。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)