jiāng huái shì rén li gǔ sēng zhì yuán nán xiào lián xiè áo sēng fǎ zhǎng hé běi cūn zhèng sēng hóng jì jīn yǒu zhāng yú níng
江淮士人李鹄僧智圆南孝廉谢翱僧法长河北村正僧弘济金友章于凝
jiāng huái shì rén
江淮士人
jiāng huái yǒu shì rén zhuāng jū qí zi nián èr shí yú cháng bìng yàn
江淮有士人庄居,其子年二十余,尝病厌。
qí fù yī rì yǐn míng ōu zhōng hū bào qǐ rú ōu gāo chū ōu wài yíng jìng ruò liú lí
其父一日饮茗,瓯中忽靤起如瓯,高出瓯外,莹净若琉璃。
yǒu rén zhǎng yī cùn lì yú ōu shàng gāo chū ōu zhōng
有人长一寸,立于沤上,高出瓯中。
xì shì zhī yī fú zhuàng mào nǎi qí zi yě
细视之,衣服状貌,乃其子也。
shí qǐng bào pò yī wú suǒ jiàn chá wǎn rú jiù dàn yǒu wēi wèn ěr
食顷爆破,一无所见,茶碗如旧,但有微璺耳。
shù rì qí zi suì zhe shén yì shén yán duàn rén xiū jiù bù chà
数日,其子遂著神,译神言,断人休咎不差。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
li gǔ
李鹄
qián xiù cái li gǔ jìn yú yǐng chuān yè zhì yī yì
前秀才李鹄,觐于颍川,夜至一驿。
cái wò jiàn wù rú zhū zhě tū shàng tīng jiē
才卧,见物如猪者,突上厅阶。
gǔ jīng zǒu tòu hòu mén tóu yì jiù qián shēn cǎo jī zhōng bǐng xī cì zhī
鹄惊走,透后门,投驿厩,潜身草积中,屏息伺之。
guài yì suí zhì shēng rào cǎo jī shù zā dèng mù shì gǔ suǒ qián chù hū biàn wéi jù xīng téng qǐ shǔ dào zhú tiān
怪亦随至,声绕草积数匝,瞪目视鹄所潜处,忽变为巨星,腾起,数道烛天。
gǔ zuǒ yòu qǔ jù suǒ gǔ yú cǎo jī zhōng gǔ yǐ zú yǐ
鹄左右取炬,索鹄于草积中,鹄已卒矣。
bàn rì fāng sū yīn shuō suǒ jiàn
半日方苏,因说所见。
wèi xún wú jí ér zú
未旬,无疾而卒。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
sēng zhì yuán
僧智圆
zhèng yú qìng zài liáng zhōu yǒu lóng xīng sì sēng zhì yuán shàn zǒng chí chì qín zhī shù zhì yá lǐ bìng duō zhe xiào
郑余庆在梁州,有龙兴寺僧智圆,善总持敕勤之术,制邪理病,多著效。
rì yǒu shù shí rén hòu mén zhì yuán lǎo shāo juàn
日有数十人候门,智圆老,稍倦。
zhèng pō jìng zhī yīn qiú zhù chéng dōng xì dì qǐ cǎo wū ér jū yǒu shā mí xíng zhě gè yī rén
郑颇敬之,因求住城东隙地,起草屋而居,有沙弥行者各一人。
shù nián xiá rì zhì yuán xiàng yáng kē jiǎo jiǎ yǒu bù yī fù rén shén duān lì zhì jiē zuò lǐ qì yuē qiè bù xìng fu wáng zǐ yòu lǎo mǔ wēi bìng zhī shī shén zhòu zhù lì qǐ jiā jiù hù
数年,暇日,智圆向阳科脚甲,有布衣妇人,甚端丽,至阶作礼,泣曰:妾不幸,夫亡子幼,老母危病,知师神咒助力,乞加救护。
zhì yuán yuē pín dào běn yàn chéng huáng xuān qiū jiān fán yú zhāo xiè
智圆曰:贫道本厌城隍喧湫,兼烦于招谢。
dì zǐ mǔ bìng kě jiù cǐ wèi jiā chí yě
弟子母病,可就此为加持也。
fù rén fù zài sān qì qǐng qiě yán mǔ bìng jí bù kě jǔ fú zhì yuán yì āi ér xǔ zhī
妇人复再三泣请,且言母病亟,不可举扶,智圆亦哀而许之。
nǎi yán cóng cǐ xiàng běi èr shí yú lǐ zhì yī cūn cūn cè jìn yǒu lǔ jiā zhuāng dàn fǎng wéi shí niang suǒ jū yě
乃言从此向北二十余里,至一村,村侧近有鲁家庄,但访韦十娘所居也。
zhì yuán jí cháo
智圆诘朝。
rú yán xíng èr shí yú lǐ lì fǎng bù dé nǎi hái
如言行二十余里,历访不得,乃还。
míng rì fù rén fù zhì sēng zé yuē pín dào zuó rì yuǎn fù yuē hé chà miù rú cǐ
明日,妇人复至,僧责曰:贫道昨日远赴约,何差谬如此?
fù rén yán zhǐ qù shī suǒ zhǐ chù èr sān lǐ ěr
妇人言:只去师所止处二三里耳。
shī cí bēi bì wèi zài wǎng
师慈悲,必为再往。
sēng nù yuē lǎo sēng shuāi mù jīn shì bù chū
僧怒曰:老僧衰暮,今誓不出。
fù rén nǎi dà shēng yán cí bēi hé zài yé
妇人乃大声言:慈悲何在耶?
jīn shì xū qù
今事须去。
yīn shàng jiē qiān sēng bì sēng jīng pò yì yí qí fēi rén huǎng hū yǐ xiǎo dāo cì zhī fù rén suì dào nǎi shā mí wù zhōng dāo liú xiě sǐ yǐ
因上阶牵僧臂,僧惊迫,亦疑其非人,恍惚以小刀刺之,妇人遂倒,乃沙弥误中刀,流血死矣。
sēng jù yǔ xíng zhě yì yú fàn wèng xià
僧遽与行者瘗于饭瓮下。
shā mí běn cūn rén jiā qù lán rě shí yú lǐ
沙弥本村人,家去兰若十余里。
qí rì jiā rén xī zài tián yǒu rén zào yī hè fu qǐ jiāng yú tián zhōng qiě shuō qí shì
其日,家人悉在田,有人皂衣褐袱,乞浆于田中,且说其事。
shā mí fù mǔ jǔ jiā hào kū yì sēng sēng yóu dài yān
沙弥父母,举家号哭,诣僧,僧犹绐焉。
qí fù jí qiāo suǒ ér huò jí su yú guān
其父及锹索而获,即诉于官。
zhèng gōng dà hài bǐ qiú dào lì xì àn yì qí bì yuān yě
郑公大骇,俾求盗吏细按,意其必冤也。
sēng jù chén zhuàng fù bái pín dào sù zhài yǒu sǐ ér yǐ
僧具陈状,复白:贫道宿债,有死而已。
àn zhě yì yǐ sǐ lùn
按者亦以死论。
sēng qiú jià qī rì mìng chí niàn wèi jiāng lái zī liáng yú qìng āi ér xǔ zhī sēng mù yù shè tán jí yìn qì fù jú kǎo qí mèi fán sān xī fù rén jiàn yú tán shàng yán wǒ lèi bù shǎo suǒ qiú shí chù zhé wèi shī pò chú
僧求假七日命,持念,为将来资粮,余庆哀而许之,僧沐浴设坛,急印契缚檋,考其魅,凡三夕,妇人见于坛上,言:我类不少,所求食处,辄为师破除。
shā mí qiě zài néng wéi shì bù chí niàn bì xiāng hái yě
沙弥且在,能为誓不持念,必相还也。
zhì yuán kěn wèi shè shì fù rén xǐ yuē shā mí zài chéng nán mǒu cūn gǔ qiū zhōng
智圆恳为设誓,妇人喜曰:沙弥在城南某村古丘中。
sēng yán yú guān lì rú qí yán xún zhī shā mí guǒ zài shén yǐ chī yǐ
僧言于官吏,如其言寻之,沙弥果在,神已痴矣。
fā shā mí guān zhōng nǎi yī tiáo zhǒu yě
发沙弥棺中,乃一苕帚也。
sēng zì shì jué qí shù
僧自是绝其术。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
nán xiào lián
南孝廉
táng nán xiào lián shī qí míng mò zhī hé xǔ rén néng zuò kuài gòu báo lǚ xì qīng kě chuī qǐ
唐朝有位姓南的孝廉,不知道他的名字,不知道他是哪里人氏。他善于作鲙鱼。
cāo dāo xiǎng jié ruò hé jié zòu
操刀响捷,若合节奏。
yīn huì kè xuàn jì xiān qǐ jià yǐ chén zhī hū bào fēng yǔ
因会客炫伎,先起架以陈之,忽暴风雨。
zhèn yī shēng kuài xī huà wèi hú dié fēi qù
震一声,鲙悉化为胡蝶飞去。
nán jīng jù suì zhé dāo shì bù fù zuò
南惊惧,遂折刀,誓不复作。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xiè áo
谢翱
chén jùn xiè áo zhě cháng jǔ jìn shì hǎo wèi qī zì shī
陈郡谢翱者,尝举进士,好为七字诗。
qí xiān yù jū cháng ān shēng dào lǐ suǒ jū tíng zhōng duō mǔ dān
其先寓居长安升道里,所居庭中,多牡丹。
yī rì wǎn jì chū qí jū nán xíng bǎi bù tiào zhōng nán fēng
一日晚霁,出其居,南行百步,眺终南峰。
zhù lì jiǔ zhī jiàn qí zì xi chí lái xiù huì fǎng fú jìn nǎi shuāng huán gāo jì jìng zhuāng sè shén shū lì
伫立久之,见骑自西驰来,绣缋仿佛,近乃双鬟,高髻靓妆,色甚姝丽。
zhì áo suǒ yīn zhù wèi áo láng fēi jiàn shì yé
至翱所,因驻谓翱:郎非见侍耶?
áo yuē bù cǐ xǐ wàng shān ěr
翱曰:步此,徙望山耳。
shuāng huán xiào jiàng bài yuē yuàn láng guī suǒ jū
双鬟笑,降拜曰:愿郎归所居。
áo bù cè jí huí wàng qí jū jiàn yī qīng yī sān sì rén xié lì qí mén wài
翱不测,即回望其居,见一青衣三四人,偕立其门外。
áo yì hài yì
翱益骇异。
rù mén qīng yī jù qián bài
入门,青衣俱前拜。
jì rù jiàn táng zhōng shè yīn tǎn zhāng wéi lián jǐn xiù huī yìng yì xiāng biàn shì
既入,见堂中设茵毯,张帷帘,锦绣辉映,异香遍室。
áo è rán qiě jù bù gǎn wèn
翱愕然且惧,不敢问。
yī rén qián yuē láng hé jù
一人前曰:郎何惧?
gù bù wéi sǔn ěr
固不为损耳?
qǐng zhī yǒu jīn chē zhì mén jiàn yī měi rén nián shí liù qī fēng mào xián lì dài suǒ wèi shi
顷之,有金车至门,见一美人,年十六七,风貌闲丽,代所未识。
jiàng chē rù mén yǔ áo xiāng jiàn zuò yú xi xuān
降车入门,与翱相见,坐于西轩。
wèi áo yuē wén cǐ dì yǒu míng huā gù lái yǔ jūn yī zuì ěr
谓翱曰:闻此地有名花,故来与君一醉耳。
áo jù shāo jiě
翱惧稍解。
měi rén jí mìng shè zhuàn tóng shí qí qì yòng wù mò bù zhēn fēng
美人即命设馔同食,其器用物,莫不珍丰。
chū yù bēi mìng jiǔ dì zhuó
出玉杯,命酒递酌。
áo yīn wèn yuē nǚ láng hé wéi zhě
翱因问曰:女郎何为者?
dé bù wèi tā guài hu
得不为他怪乎?
měi rén xiào bù dá gù qǐng zhī nǎi yuē jūn dàn zhī fēi rén zé yǐ ān yòng wèn yé
美人笑不答,固请之,乃曰:君但知非人则已,安用问耶?
yè lán wèi áo yuē mǒu jiā shén yuǎn jīn jiāng guī bù kě jiǔ liú cǐ yǐ
夜阑,谓翱曰:某家甚远,今将归,不可久留此矣。
wén jūn shàn wèi qī yán shī yuàn yǒu suǒ zèng
闻君善为七言诗,愿有所赠。
áo chàng rán yīn mìng bǐ fù shī yuē yáng tái hòu huì yǎo wú qī bì shù yān shēn yù lòu chí
翱怅然,因命笔赋诗曰:阳台后会杳无期,碧树烟深玉漏迟。
bàn yè xiāng fēng mǎn tíng yuè huā qián jìng fā chǔ wáng shí
半夜香风满庭月,花前竟发楚王时。
měi rén lǎn zhī qì xià shù xíng yuē mǒu yì cháng xué wèi shī yù dá lái zèng xìng bú jiàn qiào
美人览之,泣下数行曰:某亦尝学为诗,欲答来赠,幸不见诮。
áo xǐ ér qǐng měi rén qiú jiàng jiān áo shì sì zhōng wéi bì jiān yī fú yīn yǔ zhī
翱喜而请,美人求绛笺,翱视笥中,唯碧笺一幅,因与之。
měi rén tí yuē xiāng sī wú lù mò xiāng sī fēng lǐ huā kāi zhǐ piàn shí
美人题曰:相思无路莫相思,风里花开只片时。
chóu chàng jīn guī què guī chù xiǎo yīng tí tí yuán zuò tí jù míng chāo běn gǎi
惆怅金闺却归处,晓莺啼(啼原作题,据明抄本改。
duàn lǜ yáng zhī
)断绿杨枝。
qí bǐ zhá shén gōng áo jiē shǎng liáng jiǔ
其笔札甚工,翱嗟赏良久。
měi rén suì gù zuǒ yòu sā zhàng lián mìng zhú dēng chē
美人遂顾左右,撒帐帘,命烛登车。
áo sòng zhì mén huī lèi ér bié
翱送至门,挥泪而别。
wèi shù shí bù chē yú rén mǎ jù wáng jiàn yǐ
未数十步,车与人马,俱亡见矣。
áo yì qí shì yīn zhù měi rén shī sì zhōng
翱异其事,因贮美人诗笥中。
míng nián chūn xià dì dōng guī zhì xīn fēng xī shě nì lǚ
明年春,下第东归,至新丰,夕舍逆旅。
yīn bù yuè cháng wàng gǎn qián shì yòu wèi shī yuē yī zhǐ huá jiān lì bì yún yú xiāng yóu zài mò yóu xīn
因步月长望,感前事,又为诗曰:一纸华笺丽碧云,余香犹在墨犹新。
kōng tiān mǎn mù qī liáng shì bú jiàn sān shān piāo miǎo rén
空添满目凄凉事,不见三山缥缈人。
xié yuè zhào yī jīn yè mèng luò huā tí yǔ qù nián chūn
斜月照衣今夜梦,落花啼雨去年春。
hóng guī gèng yǒu kān chóu chù chuāng shàng chóng sī jìng shàng chén
红闺更有堪愁处,窗上虫丝镜上尘。
jì ér lǎng yín zhī
既而朗吟之。
hū wén shù bǎi bù wài yǒu chē yīn xi lái shén jí
忽闻数百步外,有车音西来甚急。
é jiàn jīn guī cóng shù qí shì qí cóng zhě nǎi qián shí shuāng huán yě
俄见金闺从数骑,视其从者,乃前时双鬟也。
jīng wèn zhī shuāng huán jù qián gào jí zhù chē shǐ wèi áo yuē tōng qú zhōng hèn bù dé yī jiàn
惊问之,双鬟遽前告,即驻车,使谓翱曰:通衢中恨不得一见。
áo qǐng qí shě nì lǚ gù bù kě
翱请其舍逆旅,固不可。
yòu wèn suǒ shì dá yuē jiāng zhī hóng nóng
又问所适,答曰:将之弘农。
áo yīn yuē mǒu jīn yì guī luò yáng yuàn xié dōng kě hu
翱因曰:某今亦归洛阳,愿偕东可乎?
yuē wú xíng shén pò bù kě
曰:吾行甚迫,不可。
jí qiān chē lián wèi áo yuē gǎn jūn yì qín hòu gù yī miàn ěr
即褰车帘谓翱曰:感君意勤厚,故一面耳。
yán jìng wū yè bù zì shèng
言竟,呜咽不自胜。
áo yì wèi zhī bēi qì yīn sòng yǐ suǒ zhì zhī shī měi rén yuē bù yì jūn zhī bù wàng rú shì yě xìng hé hòu yān
翱亦为之悲泣,因诵以所制之诗,美人曰:不意君之不忘如是也,幸何厚焉?
yòu yuē yuàn gèng chou cǐ yī piān
又曰:愿更酬此一篇。
áo jí yǐ zhǐ bǐ yǔ zhī é qǐng ér chéng yuē chóu chàng jiā qī yī mèng zhōng wǔ líng chūn sè jǐn chéng kōng
翱即以纸笔与之,俄顷而成曰:惆怅佳期一梦中,五陵春色尽成空。
yù zhī lí bié piān kān hèn zhǐ wèi yīn chén liǎng bù tōng
欲知离别偏堪恨,只为音尘两不通。
chóu tài shàng méi níng qiǎn lǜ lèi hén qīn liǎn luò qīng hóng
愁态上眉凝浅绿,泪痕侵脸落轻红。
shuāng lún zàn yǔ wáng sūn zhù míng rì rì yuán zuò yuè
双轮暂与王孙驻,明日(日原作月。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
xi chí yòu xiàng dōng
)西驰又向东。
áo xiè zhī liáng jiǔ bié qù
翱谢之,良久别去。
cái bǎi yú bù yòu wú suǒ jiàn
才百余步,又无所见。
áo suī zhī wèi guài juàn rán bù néng wàng
翱虽知为怪,眷然不能忘。
jí dào shǎn xī suì xià dào zhì hóng nóng liú shù rì jì yī zài yù
及到陕西,遂下道至弘农,留数日,冀一再遇。
jìng jué yǐng xiǎng nǎi hái luò yáng
竟绝影响,乃还洛阳。
chū èr shī huà yú yǒu rén
出二诗,话于友人。
bù shù yuè yǐ yuàn jié suì zú
不数月,以怨结遂卒。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
sēng fǎ zhǎng
僧法长
hé nán lóng mén sì sēng fǎ zhǎng zhě zhèng zhōu yuán wǔ rén
河南龙门寺僧法长者,郑州原武人。
bǎo lì zhōng cháng zì lóng mén guī yuán wǔ
宝历中,尝自龙门归原武。
jiā yǒu tián shù qǐng rěn zé wèi yì
家有田数顷,稔则未刈。
yī xī yīn chéng mǎ xíng tián jiān
一夕,因乘马行田间。
mǎ hū yì bù qián suī biān chì zhé bù dòng wéi dèng mù dōng wàng ruò yǒu suǒ jiàn
马忽屹不前,虽鞭抶,辄不动,唯瞪目东望,若有所见。
shí yuè míng suí qí wàng shù bǎi bù wài yǒu yī wù rú gǔ mù sè wù rán ér lái
时月明,随其望数百步外,有一物,如古木色,兀然而来。
zhǎng jù jí huí mǎ zǒu dào zuǒ shù shí bù cì zhī
长惧,即回马走道左数十步,伺之。
qí wù lái jiàn jìn nǎi bái qì gāo liù qī chǐ xīng huì shén yù yú bào sì
其物来渐近,乃白气,高六七尺,腥秽甚,愈于鲍肆。
yǒu shēng mián mián rú shēn yín xi wàng ér qù
有声绵绵,如呻吟,西望而去。
cháng cè mǎ suí qí hòu cháng yuǎn shù shí bù
长策马随其后,常远数十步。
xíng yī lǐ yú zhì lǐ mín wáng shì jiā suì tū rù yān zhǎng zhù mǎ cì zhī
行一里余,至里民王氏家,遂突入焉,长驻马伺之。
qǐng zhī hū wén qí jiā hū yuē chē yǔ xià niú jiāng sǐ kě xié lái shì zhī
顷之,忽闻其家呼曰:车宇下牛将死,可偕来视之!
yòu qǐng wén hū hòu shě lǘ juě pú de bù kě jiù
又顷,闻呼:后舍驴蹶仆地,不可救!
yòu qǐng
又顷。
wén jīng kū
闻惊哭。
yǒu chū zhě zhǎng yáng guò xùn zhī yuē zhǔ rén yǒu zi shí yú suì hū zú
有出者,长佯过讯之,曰:主人有子十余岁,忽卒。
yǔ wèi jìng
语未竟。
yòu wén kū yīn huò jīng jiào lián lián bù yǐ
又闻哭音,或惊叫,联联不已。
yè fēn hòu shēng jiàn shǎo dài míng ér jué
夜分后,声渐少,迨明而绝。
zhǎng hài yì jí jù gào qí lín xié lái wáng shì jū zhēn zhī
长骇异,即具告其邻,偕来王氏居侦之。
qí zhōng qiǎo rán wú wén yīn kāi hù ér qí jiā shí yú rén jiē sǐ jī quǎn wú cún yān
其中悄然无闻,因开户,而其家十余人皆死,鸡犬无存焉。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
hé běi cūn zhèng
河北村正
chǔ shì zhèng bīn yú yán cháng kè hé běi yǒu cūn zhèng qī xīn sǐ wèi liǎn
处士郑宾于言,尝客河北,有村正妻新死,未敛。
rì mù qí ér nǚ hū jué yǒu lè shēng jiàn jìn zhì tíng yǔ shī yǐ dòng yǐ
日暮,其儿女忽觉有乐声渐进,至庭宇,尸已动矣。
jí rù fáng rú zài liáng dòng jiān shī suì qǐ wǔ
及入房,如在梁栋间,尸遂起舞。
lè shēng fù chū shī dào
乐声复出,尸倒。
xuán chū mén suí lè shēng ér qù
旋出门,随乐声而去。
qí jiā jīng jù shí yuè hēi yì bù gǎn xún zhú
其家惊惧,时月黑,亦不敢寻逐。
yī gēng cūn zhèng fāng guī zhī zhī nǎi zhé yī sāng zhī rú bì bèi jiǔ dà mà xún zhī rù mù lín yuē wǔ liù lǐ fù jué lè shēng zài yī bó lín shàng
一更,村正方归,知之,乃折一桑枝如臂,被酒大骂寻之,入墓林,约五六里,复觉乐声在一柏林上。
nǎi jìn shù shù xià yǒu huǒ yíng yíng rán shī fāng wǔ yǐ
乃近树,树下有火荧荧然,尸方舞矣。
cūn zhèng jǔ zhàng jī zhī shī dào lè shēng yì zhǐ suì fù ér hái
村正举杖击之,尸倒,乐声亦止,遂负而还。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
sēng hóng jì
僧弘济
yī sēng xíng rú shuō fú zhōu yǒu sēng hóng jì zhāi jiè jīng kǔ
医僧行儒说,福州有僧弘济,斋戒精苦。
cháng yú shā àn dé yī lú gǔ suì zhù yī lán zhōng
尝于沙岸得一颅骨,遂贮衣篮中。
guī sì shù rì hū mián zhōng yǒu wù niè qí ěr yǐ shǒu bō zhī luò shēng rú shù shēng wù yí qí lú gǔ suǒ wéi yě
归寺数日,忽眠中有物啮其耳,以手拨之落,声如数升物,疑其颅骨所为也。
jí míng guǒ zhuì zài chuáng xià suì pò wèi liù piàn líng zhì wǎ gōu zhōng
及明,果坠在床下,遂破为六片,零置瓦沟中。
yè bàn yǒu huǒ rú jī luǎn cì dì rù wǎ xià zhú zhī hóng jì zé yuē ěr bù néng qiú shēng rén tiān píng xiǔ gǔ hé yě
夜半,有火如鸡卵,次第入瓦下,烛之,弘济责曰:尔不能求生人天,凭朽骨何也?
yú shì guài jué
于是怪绝。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
jīn yǒu zhāng
金友章
jīn yǒu zhāng zhě hé nèi rén yǐn yú pú zhōu zhōng tiáo shān fán wǔ zài
金友章者,河内人,隐于蒲州中条山,凡五载。
shān yǒu nǚ zǐ rì cháng qiè píng ér jí xī shuǐ róng mào shū lì
山有女子,日常挈瓶而汲溪水,容貌殊丽。
you zhāng yú zhāi zhōng yáo jiàn xīn shén yuè zhī
友章于斋中遥见,心甚悦之。
yī rì nǚ zǐ fù jí you zhāng niè xǐ qǐ hù ér diào zhī yuē shuí jiā lì rén pín cǐ jí yé
一日,女子复汲,友章蹑屣企户而调之曰:谁家丽人,频此汲耶?
nǚ zǐ xiào yuē jiàn xià liú quán běn wú cháng zhǔ xū zé qǔ zhī qǐ yǒu dìng xiàn
女子笑曰:涧下流泉,本无常主,须则取之,岂有定限?
xiān bù xiāng zhī yī hé zào cì
先不相知,一何造次!
rán r zhǐ jū jìn lǐ shào xiǎo gū yí
然儿止居近里,少小孤遗。
jīn qiě tuō shēn yú yí shě jiān wēi shòu jìn wú yǐ zì shì
今且托身于姨舍,艰危受尽,无以自适。
you zhāng yuē niáng zǐ jì wèi shì rén you zhāng fāng móu hūn gòu jì ǒu sù xīn wú yi xiá qì
友章曰:娘子既未适人,友章方谋婚媾,既偶夙心,无宜遐弃。
wèi wěi rú hé ěr
未委如何耳?
nǚ yuē jūn zǐ jì bù yǐ mào lòu jiàn bǐ wěi yān gǎn jù wéi
女曰:君子既不以貌陋见鄙,委焉敢拒违?
rán hou yè ér fù jiā mìng
然候夜而赴佳命。
yán qì nǚ zǐ jí shuǐ ér qù shì xī guǒ zhì
言讫,女子汲水而去,是夕果至。
you zhāng yíng zhī rù shì fū fù zhī dào jiǔ ér yì jìng
友章迎之入室,夫妇之道,久而益敬。
you zhāng měi yè dú shū cháng zhì xiāo fēn qī cháng zuò bàn zhī rú cǐ bàn nián yǐ
友章每夜读书,常至宵分,妻常坐伴之,如此半年矣。
yī xī you zhāng rú cháng zhí juǎn ér qī bù zuò dàn zhù lì shì zuò
一夕,友章如常执卷,而妻不坐,但伫立侍坐。
you zhāng jí zhī yǐ tā shì gào
友章诘之,以他事告。
you zhāng nǎi lìng qī jiù qǐn qī yuē jūn jīn yè guī fáng shèn wù zhí zhú qiè zhī xìng yǐ
友章乃令妻就寝,妻曰:君今夜归房,慎勿执烛,妾之幸矣。
jì ér you zhāng bǐng zhú jiù tà jí yú bèi xià jiàn qí qī nǎi yī kū gǔ ěr
既而友章秉烛就榻,即于被下,见其妻乃一枯骨耳。
you zhāng wǎn tàn liáng jiǔ fù yǐ bèi fù zhī
友章惋叹良久,复以被覆之。
xū yú nǎi fù běn xíng yīn dà jì bù ér wèi you zhāng yuē qiè fēi rén yě nǎi shān nán kū gǔ zhī jīng jū cǐ shān běi
须臾,乃复本形,因大悸怖,而谓友章曰:妾非人也,乃山南枯骨之精,居此山北。
yǒu héng míng wáng zhě guǐ zhī shǒu yě
有恒明王者,鬼之首也。
cháng měi yuè yī zhāo qiè zì shì jīn láng bàn nián dōu bù zhì bǐ
常每月一朝,妾自事金郎,半年都不至彼。
xiàng wèi guǐ shǐ suǒ lù bǎng qiè tiě zhàng bǎi
向为鬼使所录,榜妾铁杖百。
qiè shòu cǐ chu dú bù shèng qí kǔ xiàng yǐ huà shēn wèi de qǐ yì jīn láng shì zhī yě
妾受此楚毒,不胜其苦,向以化身未得,岂意金郎视之也。
shì yǐ zhāng yǐ jūn yi sù chū gèng bù liú liàn
事以彰矣,君宜速出,更不留恋。
gài cǐ shān zhōng fán wù zǒng yǒu jīng mèi fù zhī kǒng sǔn jīn láng
盖此山中,凡物总有精魅附之,恐损金郎。
yán qì tì qì wū yè yīn ěr bú jiàn you zhāng yì qī hèn ér qù
言讫,涕泣呜咽,因尔不见,友章亦凄恨而去。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
yú níng
于凝
qí rén yú níng zhě xìng shì jiǔ cháng wǎng lái bīn jīng jiān
岐人于凝者,性嗜酒,常往来邠泾间。
gù rén zǎi yí lù yīn fǎng yǐn jiǔ shè xún nǎi fǎn
故人宰宜禄,因访饮酒,涉旬乃返。
jì ér sù xǐng wèi yù lìng tóng pú xiān lù yǐ bèi xiū qì
既而宿醒未愈,令童仆先路,以备休憩。
shí mèng xià mài yě sháo rùn huǎn pèi ér xíng yáo jiàn dào zuǒ jiā mù měi yīn yīn jiù yān
时孟夏,麦野韶润,缓辔而行,遥见道左嘉木美荫,因就焉。
zhì zé xì mǎ jiè cǎo zuò wèi dìng hū jiàn mǎ shǒu nán gù bí xī kǒng hài ruò yǒu dǔ yān
至则系马藉草,坐未定,忽见马首南顾,鼻息恐骇,若有睹焉。
níng zé suí xiàng guān zhī bǎi bù wài yǒu kū gǔ rú xuě jī jù yú huāng zhǒng zhī shàng wǔ tǐ bǎi hái wú yǒu bù jù yǎn bí jiē tōng míng bèi lèi líng lóng zhī jié kě shǔ níng jí kuà mǎ shāo qián kū gǔ nǎi kāi kǒu chuī xū gǎo yè qīng chén fēn rán zì chū
凝则随向观之,百步外,有枯骨如雪,箕踞于荒冢之上,五体百骸,无有不具,眼鼻皆通明,背肋玲珑,枝节可数,凝即跨马稍前,枯骨乃开口吹嘘,槁叶轻尘,纷然自出。
shàng yǒu wū yuān fēn fēi cháo zào shén zhòng
上有乌鸢纷飞,嘲噪甚众。
níng liáng jiǔ shāo bī kū gǔ nǎi sǒng rán tǐng lì gǔ jié jué wěi
凝良久稍逼,枯骨乃竦然挺立,骨节绝伟。
níng xīn jì mǎ yì jīng zǒu suì chí fù lǚ shè
凝心悸,马亦惊走,遂驰赴旅舍。
ér xiān lù tóng pú chū yíng xiāng gù hài yuē láng jūn shén sī yī hé cǎn cuì
而先路童仆出迎,相顾骇曰:郎君神思,一何惨悴!
níng jí shuō zhī
凝即说之。
shì yǒu jīng cuì shí yú
适有泾倅十余。
gè zhí cháng duǎn bīng yuán fán
各执长短兵援蕃。
chān yǐ dōng
觇以东。
jiē yuē qǐ yǒu shì zāi
皆曰:岂有是哉?
jì nì lǚ shào nián bèi jí jù jí zhòng
洎逆旅少年辈,集聚极众。
níng jí wéi zhī dǎo qián réng yǔ zhòng yuē yuē tǎng huò shàng zài dāng gòng suì zhī
凝即为之导前,仍与众约曰:倘或尚在,当共碎之。
suī rán kǒng bù dé jiàn yǐ
虽然,恐不得见矣。
é dào qí chù ér duān zuò rú gù
俄到其处,而端坐如故。
huò zé jiào zào céng bù dòng yáo
或则叫噪,曾不动摇;
huò zé wān gōng fā shǐ yòu wú zhōng zhě
或则弯弓发矢,又无中者;
huò yù huán zhī qián jìn zé yì xiāng gù mò néng xiān yān
或欲环之前进,则亦相顾莫能先焉。
jiǔ zhī kū hái xū rán zì qǐ xú xú nán qù
久之,枯骸欻然自起,徐徐南去。
rì shì yǐ wǎn zhòng gè kǒng zhé shāo shāo suì sàn
日势已晚,众各恐詟,稍稍遂散。
níng yì biān mǎ ér huí
凝亦鞭马而回。
yuǎn wàng shàng jiàn wū què xiáng jí zhú qù bù sàn
远望,尚见乌鹊翔集,逐去不散。
zì hòu níng lǚ jīng qí de jí xún zuǒ jìn jū rén nǎi wú fù jiàn zhě
自后凝屡经其地,及询左近居人,乃无复见者。
chū jí yì jì
(出《集异记》)