liú xuē li qīng zhèng shī biàn fǎ qìng kāi yuán xuǎn rén cuī míng dá wáng lūn fèi zi yù méi xiān
刘薛李清郑师辩法庆开元选人崔明达王抡费子玉梅先
liú xuē
刘薛
jìn tài yuán jiǔ nián xī hé lí shí xiàn yǒu hú rén liú xuē zhě bào jí wáng ér xīn xià yóu nuǎn
晋太元九年,西河离石县有胡人刘薛者,暴疾亡,而心下犹暖。
qí jiā bù gǎn bìn liàn jīng qī rì ér sū
其家不敢殡殓,经七日而苏。
yán chū jiàn liǎng lì lù qù xiàng běi xíng bù cè yuǎn jìn
言初见两吏录去,向北行,不测远近。
zhì shí bā zhòng dì yù suí bào qīng zhòng shòu zhū chu dú
至十八重地狱,随报轻重,受诸楚毒。
hū guān shì yīn yǔ yún rǔ yuán wèi jǐn ruò zài de shēng kě zuò shā mén
忽观世音语云:“汝缘未尽,若再得生,可作沙门。
jīn luò xià qí chéng dān yáng kuài jī bìng yǒu ā yù wáng tǎ kě wǎng lǐ bài
今洛下、齐城、丹阳、会稽,并有阿育王塔,可往礼拜。
ruò shòu zhōng bù duò dì yù
若寿终,不堕地狱。
yǔ jìng rú zhuì gāo yán hū rán xǐng wù
”语竟,如坠高岩,忽然醒寤。
yīn cǐ chū jiā fǎ míng huì dá yóu xíng lǐ tǎ
因此出家,法名惠达,游行礼塔。
cì zhì dān yáng wèi zhī tǎ chù
次至丹阳,未知塔处。
nǎi dēng yuè xī wàng jiàn zhǎng gàn gàn yuán zuò shí jù míng chāo běn gǎi lǐ yǒu yì qì sè yīn jiù lǐ bài guǒ shì xiān ā yù wáng tǎ zhī suǒ yě
乃登越西望,见长干(“干”原作“十”,据明抄本改)里有异气色,因就礼拜,果是先阿育王塔之所也。
yóu shì dìng zhī bì yǒu shè lì nǎi jù zhòng jué zhī
由是定知必有舍利,乃聚众掘之。
rù dì yī zhàng de shí pái sān xià yǒu tiě hán hán zhōng fù yǒu yín hán hán zhōng yòu yǒu jīn hán shèng sān shè lì jí zhǎo fā
入地一丈,得石牌三,下有铁函,函中复有银函,函中又有金函,盛三舍利及爪发。
xuē nǎi yú cǐ chù zào yī tǎ yān
薛乃于此处造一塔焉。
chū tǎ sì jì
(出《塔寺记》)
li qīng
李清
li qīng zhě wú xīng yú qián rén yě shì huán wēn dà sī mǎ fǔ cān jūn dū hù
李清者,吴兴于潜人也,仕桓温大司马府参军督护。
yú fǔ dé bìng huán jiā ér sǐ jīng xī sū huó
于府得病,还家而死,经夕苏活。
shuō yún chū jiàn chuán jiào chí xìn fān huàn zhī yún gōng yù xiāng jiàn
说云,初见传教,持信幡唤之,云:“公欲相见。
qīng wèi shì wēn zhào jí qǐ shù dài ér qù
”清谓是温召,即起束带而去。
chū mén jiàn yī zhú yú biàn lìng rù zhōng èr rén tuī zhī jí sù rú chí
出门,见一竹舆,便令入中,二人推之,疾速如驰。
zhì yī zhū mén jiàn yuán jìng
至一朱门,见阮敬。
shí jìng sǐ yǐ sān shí nián yǐ
时敬死已三十年矣。
jìng wèn qīng yuē qīng hé shí lái
敬问清曰:“卿何时来?
zhī wǒ jiā hé sì
知我家何似?
qīng yún qīng jiā bào è
”清云:“卿家暴恶。
jìng biàn yǔ lèi
”敬便雨泪。
yán zhī wú zǐ sūn rú hé
言知吾子孙如何。
dá yún qiě kě
答云,且可。
jìng yún wǒ jīn lìng qīng de tuō rǔ néng liào lǐ wú jiā bù
敬云:“我今令卿得脱,汝能料理吾家不?
qīng yún ruò néng rú cǐ bù fù dà ēn
”清云:“若能如此,不负大恩。
jìng yán sēng dá dào rén shì shì yuán zuò zài jù míng chāo běn gǎi guān shī shén bèi jìng lǐ dāng kǔ gào zhī
”敬言:“僧达道人是(“是”原作“在”,据明抄本改)官师,甚被敬礼,当苦告之。
hái nèi liáng jiǔ qiǎn rén chū yún mén qián sì céng sì guān suǒ qǐ yě
”还内良久,遣人出云:“门前四层寺,官所起也。
sēng dá cháng yǐ píng dàn rù sì lǐ bài yi jiù qiú āi
僧达常以平旦入寺礼拜,宜就求哀。
qīng wǎng qí sì jiàn yī shā mén yǔ yuē rǔ shì wǒ qián qī shēng shí dì zǐ yǐ jīng qī shì shòu fú mí zhe shì lè wàng shī běn yè
”清往其寺,见一沙门语曰:“汝是我前七生时弟子,已经七世受福,迷著世乐,忘失本业。
bèi zhèng jiù yá dāng shòu dà zuì
背正就邪,当受大罪。
lìng kě gǎi huǐ
令可改悔。
hé shàng míng chū dāng xiāng zhù
和尚明出,当相助。
qīng hái xiān yú zhōng yè hán jìn dòng
”清还先舆中,夜寒噤冻。
zhì xiǎo mén kāi sēng dá guǒ chū
至晓门开,僧达果出。
qīng biàn suí zhú qǐ sǎng
清便随逐稽颡。
sēng dá yún rǔ dāng gé wéi shàn guī mìng fú fǎ guī mìng bǐ qiū sēng
僧达云:“汝当革为善,归命佛、法,归命比丘僧。
shòu cǐ sān guī kě dé bù hèng sǐ
受此三归,可得不横死。
shòu chí qín zhě yì bù jīng kǔ nàn
受持勤者,亦不经苦难。
qīng biàn fèng shòu
”清便奉受。
yòu jiàn zuó suǒ yù shā mén cháng guì qǐng yuē cǐ rén sēng dá sù shì dì zǐ wàng zhèng shī fǎ fāng jiāng shòu kǔ
又见昨所遇沙门,长跪请曰:“此人僧达宿世弟子,忘正失法,方将受苦。
xiān yuán zhū suǒ zhuī jīn de guī yú yuàn chuí cí mǐn
先缘朱所追,今得归余,愿垂慈愍。
dá yuē xiān shì fú rén dāng yì bá jì ěr
”答曰:“先是福人,当易拔济耳。
biàn hái xiàng zhū mén é qiǎn rén chū yún li cān jūn kě qù
”便还向朱门,俄遣人出云:“李参军可去。
jìng shí yì chū yǔ qīng yī qīng zhú zhàng lìng bì yǎn qí zhī
”敬时亦出,与清一青竹杖,令闭眼骑之。
qīng rú qí yán hū rán zhì jiā
清如其言,忽然至家。
jiā zhōng tí kū jí xiāng qīn sāi táng yù rù bù dé
家中啼哭,及乡亲塞堂,欲入不得。
huì mǎi cái hái
会买材还。
jiā rén jí kè fù jiān shì zhī wéi shī zài dì
家人及客,赴监视之,唯尸在地。
qīng rù zhì shī shī yuán zuò cūn jù míng chāo běn gǎi qián wén qí shī chòu zì niàn huǐ hái
清入至尸(“尸”原作“村”,据明抄本改)前,闻其尸臭,自念悔还。
de wài rén bī tū bù jué rù
得外人逼突,不觉入。
shǎo míng chāo běn zuò shī shí yú shì ér huó
少(明抄本作“尸”)时,于是而活。
jí yíng lǐ jìng jiā fēn zhái yǐ jū
即营理敬家,分宅以居。
yú shì guī xīn fǎ bǎo quàn xìn fǎ jiào suì zuò jiā liú dì zǐ
于是归心法宝,劝信法教,遂作佳流弟子。
chū míng xiáng jì
(出《冥祥记》)
zhèng shī biàn
郑师辩
táng dōng guān yòu jiān mén bīng cáo cān jūn zhèng shī biàn nián wèi ruò guàn bào sǐ sān rì ér sū
唐东官右监门兵曹参军郑师辩,年未弱冠,暴死三日而苏。
zì yán chū yǒu shù rén jiàn shōu jiāng rén rù guān fǔ dà mén
自言初有数人见收,将人入官府大门。
yǒu jiàn qiú bǎi yú rén jiē chóng xíng běi miàn lì fán wèi liù háng
有见囚百余人,皆重行北面立,凡为六行。
qí qián xíng zhě xíng zhuàng féi bái hǎo yī fú rú guì rén
其前行者,形状肥白,好衣服,如贵人。
fù xíng jiàn shòu è huò zhe jiā suǒ huò dàn qù jīn dài xié xíng lián mèi yán bīng shǒu zhī
复行渐瘦恶,或著枷锁,或但去巾带,偕行连袂,严兵守之。
shī biàn zhì pèi rù dì sān xíng dōng tóu dì sān lì yì jīn dài lián mèi
师辩至,配入第三行,东头第三立,亦巾带连袂。
biàn yōu jù zhuān xīn niàn fó
辩忧惧,专心念佛。
hū jiàn píng shēng xiāng shí sēng lái
忽见平生相识僧来。
rù bīng tuán nèi bīng mò zhī zhǐ
入兵团内,兵莫之止。
qiú zhì biàn suǒ wèi yuē píng shēng bù xiū fú jīn hū rú hé
囚至辩所,谓曰:“平生不修福,今忽如何?
biàn qiú qǐng jiù
”辩求请救。
sēng yuē wú jīn jiù rǔ dé chū kě chí jiè yé
僧曰:“吾今救汝得出,可持戒耶?
nuò
”“诺。
xū yú lì yǐn rù zhū qiú zhì guān qián yǐ cì jié wèn
”须臾,吏引入诸囚至官前,以次诘问。
xún yú mén wài sēng wèi shòu wǔ jiè yòng píng shuǐ guàn qí é
寻于门外,僧为授五戒,用瓶水灌其额。
wèi yuē rì xī dāng huó
谓曰:“日西当活。
yòu yǐ huáng pèi yī méi yǔ biàn yuē pī cǐ zhì jiā zhì jìng chù yě
”又以黄帔一枚与辩,曰:“披此至家,置净处也。
réng shì guī lù biàn pī zhī ér guī
”仍示归路,辩披之而归。
zhì jiā yè yè yuán zuò wǎn jù míng chāo běn gǎi pèi zhì chuáng jiǎo shàng jì ér mù kāi shēn dòng jiā rén jīng sàn wèi sǐ yù qǐ
至家掖(“掖”原作“晚”,据明抄本改)帔至床角上,既而目开身动,家人惊散,谓死欲起。
wéi mǔ bù qù wèn yuē rǔ huó yé
唯母不去,问曰:“汝活耶。
biàn yuē rì xī dāng huó
”辩曰:“日西当活。
biàn yì shí yí rì wǔ wèn mǔ
”辩意时疑日午,问母。
mǔ yuē yè bàn
母曰:“夜半。
fāng zhī sǐ shēng xiāng wéi zhòu yè xiāng jí
”方知死生相违,昼夜相及。
jì dào rì xī néng shí ér yù yóu jiàn pèi zài chuáng tóu
既到日西,能食而愈,犹见帔在床头。
jí biàn néng qǐ pèi xíng jiàn miè ér shàng yǒu guāng
及辩能起,帔形渐灭,而尚有光。
qī qī yuán zuò wáng jù míng chāo běn gǎi rì nǎi jǐn
七(“七”原作“亡”,据明抄本改)日乃尽。
biàn suì chí wǔ jiè
辩遂持五戒。
hòu shù nián yǒu yǒu rén quàn shí zhū ròu
后数年,有友人劝食猪肉。
biàn bù dé yǐ shí yī luán
辩不得已,食一脔。
shì yè
是夜。
mèng jǐ huà wèi luó chà zhǎo chǐ gè zhǎng shù chǐ zhuō shēng zhū shí zhī
梦己化为罗刹,爪齿各长数尺,捉生猪食之。
jì xiǎo jué kǒu xǐng tuò xuè
既晓,觉口醒唾血。
shǐ rén shì kǒu jìn shì níng xuè
使人视口,尽是凝血。
biàn jīng bù gǎn fù shí ròu
辩惊,不敢复食肉。
yòu shù nián qǔ qī
又数年,娶妻。
jiā bī shí hòu nǎi wú yàn
家逼食,后乃无验。
rán ér biàn zì wǔ liù nián lái shēn chòu yǒu dà chuāng kuì làn bù yù
然而辩自五六年来,身臭有大疮,溃烂不愈。
huò kǒng yǐ pò jiè zhī gù yě
或恐以破戒之故也。
táng lín xī yǔ biàn tóng zhí dōng gōng jiàn qí zì shuō
唐临昔与辩同直东宫,见其自说。
chū míng bào jì
(出《冥报记》)
fǎ qìng
法庆
níng guān sì yǒu sēng fǎ qìng
凝观寺有僧法庆。
zào zhàng liù xié zhù zhù yuán zuò zhù jù míng chāo běn gǎi
造丈六挟纻(“纻”原作“柱”,据明抄本改。
xiàng wèi chéng bào sǐ
)像未成暴死。
shí bǎo chāng sì sēng dà zhì tóng rì yì zú
时宝昌寺僧大智,同日亦卒。
sān rì bìng sū
三日并苏。
yún jiàn guān cáo diàn shàng yǒu rén shì wáng zhě yí zhàng shén zhòng
云,见官曹,殿上有人似王者,仪仗甚众。
jiàn fǎ qìng zài qián yǒu yī xiàng hū lái wèi diàn shàng rén yuē qìng zào wǒ wèi chéng hé nǎi lìng sǐ
见法庆在前,有一像忽来,谓殿上人曰:“庆造我未成,何乃令死?
biàn jiǎn wén bù yún qìng shí jǐn mìng wèi jǐn
”便检文簿,云:“庆食尽,命未尽。
shàng rén yuē kě gěi hé yè yǐ zhōng shòu
”上人曰:“可给荷叶以终寿。
yán qì hū rán jiē shī suǒ zài dà zhì biàn sū
”言讫,忽然皆失所在,大智便苏。
zhòng yì zhī nǎi wǎng níng guān sì wèn qìng shuō jiē fú yàn
众异之,乃往凝观寺问庆,说皆符验。
qìng bù fù néng shí měi rì cháo jìn hé yè liù zhī zhāi shí bā zhī
庆不复能食,每日朝进荷叶六枝,斋时八枝。
rú cǐ zhōng shēn
如此终身。
tóng liú qǐng qǐ yǐ chéng qí xiàng
同流请乞,以成其像。
chū liǎng jīng jì
(出《两京记》)
kāi yuán xuǎn rén
开元选人
lì bù shì láng lú cóng yuàn fù sù bù shì fú
吏部侍郎卢从愿父,素不事佛。
kāi yuán chū xuǎn rén yǒu bào wáng zhě yǐ bí wèi jǐn jǐn zì yuán quē jù míng chāo běn gǎi wéi dì xià suǒ yóu fàng hái
开元初,选人有暴亡者,以鼻未尽(“尽”字原阙,据明抄本改),为地下所由放还。
jì chū mén féng yī lǎo rén zhe jiā wèi xuǎn rén yuē jūn yǐ de hái wǒ zi cóng yuàn jīn jū lì bù
既出门,逢一老人著枷,谓选人曰:“君以得还,我子从愿,今居吏部。
ruò xuǎn shì wèi bì dāng jiàn zhī kě yǐ xiāng yù
若选事未毕,当见之,可以相谕。
jǐ yóu bù shì fú jīn shòu zhū zuì bèi jí kǔ tòng
己由不事佛,今受诸罪,备极苦痛。
kě sù zuò jīng xiàng xiāng jiù
可速作经像相救。
qí rén jì huó xiàng quán sī wèi shuō zhī
”其人既活,向铨司为说之。
cóng yuàn liú tì qǐng jià xiě jīng xiàng xiāng jiù bì
从愿流涕请假,写经像相救毕。
què yì xuǎn rén cí xiè
却诣选人辞谢。
yún yǐ shēng rén jiān kě wèi bái r
云:“已生人间,可为白儿。
yán qì bú jiàn
”言讫不见。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
cuī míng dá
崔明达
cuī míng dá xiǎo zì hàn zi qīng hé dōng wǔ chéng rén yě
崔明达,小字汉子,清河东武城人也。
zǔ yuán jiǎng lì bù shì láng háng zhōu cì lì
祖元奖,吏部侍郎杭州刺吏。
fù tíng yù jīn wú jiāng jūn jì zhōu cì shǐ
父庭玉,金吾将军冀州刺史。
míng dá yòu wū xī jīng tài píng sì chū jiā shī shì lì shè fǎ shī
明达幼于西京太平寺出家,师事利涉法师。
tōng niè pán jīng wèi sāng mén zhī kuí bǐng
通《涅槃经》,为桑门之魁柄。
kāi yuán chū zhāi hòu fáng zhōng zhòu qǐn
开元初,斋后,房中昼寝。
jí wù shēn zài yán wài
及寤,身在檐外。
hái fáng yòu jué chū
还房,又觉出。
rú shì shù sì xīn shén è zhī
如是数四,心甚恶之。
xū yú jiàn èr niú tóu zú xī chí sǐ rén wū fáng wài zhì zhī chòu qì chōng sāi
须臾,见二牛头卒,悉持死人,于房外炙之,臭气冲塞。
wèn qí suǒ yǐ zú yún zhèng yù xiāng zhào
问其所以,卒云:“正欲相召。
míng dá yuē dì wú lìng chòu
”明达曰:“第无令臭。
bù dàn xíng
不惮行。
zú nǎi wū tóu zhōng bá chū qí hún jì ér yǐn chū chéng zhōng
”卒乃于头中拔出其魂,既而引出城中。
suǒ lì xiāng shí shén zhòng míng dá yù duì rén gào sù zé bù kě
所历相识甚众,明达欲对人告诉,则不可。
jì chū chéng xi lù jìng xiá xiǎo é ér yòu shī èr zú yǒu chì suǒ xì piàn gǔ yǐn míng dá xíng shén qīn zhī
既出城西,路迳狭小,俄而又失二卒,有赤索系片骨,引明达行,甚亲之。
xíng shù lǐ gǔ fù bú jiàn
行数里,骨复不见。
míng dá chóu chàng dú jìn jǐn zhì yī chéng chéng bì huǐ huài
明达惆怅独进,仅至一城,城壁毁坏。
jiàn shù bǎi rén yáng tiě bǔ chéng
见数百人,洋铁补城。
míng dá mò rán ér guò bù gǎn wèn
明达默然而过,不敢问。
gēng xíng shù lǐ yòu zhì yī chéng
更行数里,又至一城。
chéng qián jiàn zú lì shù shí rén hé jī xiū fāng zhàng shì
城前见卒吏数十人,和墼修方丈室。
yǒu fēi shān lì hē wèn míng dá xún lìng zú lì tuī míng dá rù shì
有绯衫吏,呵问明达,寻令卒吏推明达入室。
lèi jī sāi zhī míng dá dà jiào wang
累墼塞之,明达大叫枉。
lì yún liáo yù xiāng shì wú kǔ yě
吏云:“聊欲相试,无苦也。
xū yú nèi zhuàn wáng jiào zhào míng dá shī
”须臾,内传王教,召明达师。
míng dá suí rù dà tīng jiàn guì cǎi shào nián kě èr shí xǔ
明达随入大厅,见贵彩少年,可二十许。
jiē shàng jiē xià zhū zǐ luó liè fán shù qiān rén
阶上阶下,朱紫罗列,凡数千人。
míng dá xíng rù tíng qiè xīn niàn wáng zhào wǒ bù xià jiē
明达行入庭,窃心念,王召我,不下阶。
hū jiàn wáng zài jiē xià hé zhǎng qián jìng wèi míng dá yuē míng zhōng shēn yào yáng dì gōng dé wén shàng rén tōng niè pán jīng
忽见王在阶下,合掌虔敬,谓明达曰:“冥中深要阳地功德,闻上人通《涅槃经》。
gù shǐ fèng yíng kāi tí yán shòu
故使奉迎,开题延寿。
míng dá yòu niàn yù lìng kāi jiǎng bù zhì tǎ zuò hé yǐ fū yǎn
”明达又念,欲令开讲,不致塔座,何以敷演?
yòu jiàn tǎ zuò zài xi láng xià wáng zhǐ lìng míng dá shàng zuò kāi tí réng wū tǎ xià shè xí
又见塔座在西廊下,王指令明达上座开题,仍于塔下设席。
wáng guì míng dá shuō yī xíng wáng yún de yǐ
王跪,明达说一行,王云,得矣。
míng dá xià zuò zhì wáng lìng zuǒ yòu sòng míng dá fǎ shī hái
明达下座至,王令左右送明达法师还。
lín bié wèi míng dá kě wèi zhuǎn yī qiè jīng
临别,谓明达,可为转一切经。
jì chū hū wū tú zhōng jiàn chē qí shù shí rén yún shì cuī shàng shū
既出,忽于途中见车骑数十人,云是崔尚书。
jí zhì nǎi shì qí zǔ yuán jiǎng
及至,乃是其祖元奖。
yuán jiǎng jiàn míng dá bú yuè
元奖见明达不悦。
míng dá dà yán yún jǐ shì hàn zi
明达大言云:“己是汉子。
ā wēng níng bù shí yé
阿翁宁不识耶?
yuán jiǎng yǐn zhì tīng chū wèn lán tián zhuāng cì wèn tíng yù míng dá jù yǐ shí duì
”元奖引至厅,初问蓝田庄,次问庭玉,明达具以实对。
yuán jiǎng yún wú zì méi hòu yǒu zhí wù wèi cháng de huán jiā cún wáng bù zhī zhī yě
元奖云:“吾自没后,有职务,未尝得还家,存亡不之知也。
xún yǒu lì chí àn zhì yuán jiǎng chù chù yuán zuò wèn jù míng chāo běn gǎi
”寻有吏持案至元奖处(“处”原作“问”,据明抄本改)。
míng dá qiè jiàn jí yǒu yǒu yuán zuò zhì jù míng chāo běn gǎi míng dá míng
明达窃见籍有(“有”原作“至”,据明抄本改)明达名。
yún tài píng sì sēng sōng shān wǔ pǐn
云:“太平寺僧,嵩山五品。
jì bì yuán jiǎng wèn míng dá de kuī yě
”既毕,元奖问明达:“得窥也。
míng dá cí bú jiàn
明达辞不见。
nǎi lìng èr lì sòng míng dá yì pàn guān lìng liǎng rén sòng hái jiā
乃令二吏送明达诣判官,令两人送还家。
pàn guān jiàn bù shèn zhì lǐ
判官见,不甚致礼。
zuǒ yòu shù kè yún cǐ shì shàng shū dí sūn hé de yǐ fán kè xiāng dài pàn guān nǎi chǔ fèn èr lì sòng míng dá yuē cǐ bèi sòng shàng rén zhě suì wǔ liù bèi kě yǐ wēi kuàng láo zhī
左右数客云:“此是尚书嫡孙,何得以凡客相待,判官乃处分二吏送明达,曰:“此辈送上人者,岁五六辈,可以微贶劳之。
chū mén lì gè qiú wǔ bǎi qiān
”出门,吏各求五百千。
lì yún zhì jiā yí biàn wū shì zhì záo zhī wú děng dài qián fāng qù
吏云:“至家,宜便于市致凿之,吾等待钱方去。
jí fáng jiàn èr lǎo bì pī fà kū mén tú děng bìng tàn xī
”及房,见二老婢披发哭,门徒等并叹息。
míng bù shí qí shī dàn jiàn dà kēng
明不识其尸,但见大坑。
lì tuī míng dá wū kēng suì huó
吏推明达于坑,遂活。
shàng hūn chén wèi néng yán wéi lèi jǔ shǒu
尚昏沉,未能言,唯累举手。
zuǒ yòu yún yào zhǐ qián qiān guàn
左右云:“要纸钱千贯。
míng dá hàn zhī
”明达颔之。
jí fén qián qì míng dá jiàn èr rén gè chí qián qù zì ěr bìng yù
及焚钱讫,明达见二人各持钱去,自尔病愈。
chū míng dá zhì wáng mén jiàn shù lì chí yī lǎo mǔ zhì míng dá suǒ jū yún shì hù xiàn líng yán rén
初明达至王门,见数吏持一老姥,至明达所居,云是鄠县灵岩人。
jí rù wáng nù yún hé wù lǎo bì chí pú sà jiè nǎi ěr bù jié
及入,王怒云:“何物老婢,持菩萨戒,乃尔不洁。
lìng fàng hái kě qīng jié yě
令放还,可清洁也。
jí chū yǔ míng dá xiāng suí xíng kě bǎi yú bù rán hòu gè qù
”及出,与明达相随行,可百余步,然后各去。
míng dá jí yù wǎng yì líng yán jiàn mǔ rú jiù shi yě
明达疾愈,往诣灵岩,见姥如旧识也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wáng lūn
王抡
tiān bǎo shí yī nián shuò fāng jié dù pàn guān dà lǐ sī zhí wáng lūn xún zhì zhōng chéng bìng sǐ
天宝十一年,朔方节度判官大理司直王抡,巡至中城,病死。
fán yī shí liù rì ér sū
凡一十六日而苏。
chū jí jí zhǔ kuàng zhī jì jiàn èr rén zhuī qù huǎng hū yǐ wéi rén jiān bù zhī qí sǐ yě
初疾亟属纩之际,见二人追去,恍惚以为人间,不知其死也。
xū yú rù dà chéng mén jiàn shuò fāng jié dù lǐ lín fǔ xiāng jiàn bài yī yǐ wéi píng shēng shí yě
须臾入大城门,见朔方节度李林甫,相见拜揖,以为平生时也。
yòu jiàn lǐ yōng péi dūn fù shù rén wū yī fǔ tíng yán zé lín fu mìng
又见李邕、裴敦复数人,于一府庭,言责林甫命。
lūn fāng wù sǐ ěr
抡方悟死耳。
lín fu shǒu chí zhǐ bǐ yǔ yōng děng biàn duì
林甫手持纸笔,与邕等辩对。
é ér jiàn qí àn míng sī duàn yuē lín fu sǐ hòu pò jiā yáng guó zhōng dài wéi xiāng
俄而见其案,冥司断曰:“林甫死后破家,杨国忠代为相。
qí dōng lín fu sǐ
”其冬,林甫死。
yáng guó zhōng guǒ dài zhī
杨国忠果代之。
lūn xiōng shè wáng yǐ liù nián shí jiàn zhī
抡兄摄,亡已六年,时见之。
shè yún ěr wèi dāng sǐ ruò de qián sān qiān guàn jí chóng shēng yě
摄云:“尔未当死,若得钱三千贯,即重生也。
lūn jiā zài xī dìng yuǎn qù zhōng chéng shù bǎi lǐ
”抡家在西定远,去中城数百里。
biàn jiàn yī shān xià yǒu qí qū xiǎo dào dào yuán zuò yáo jù míng chāo běn gǎi chí guī qí jiā
便见一山下有崎岖小道(“道”原作“遥”,据明抄本改),驰归其家。
sī xū ér shēng táng gào qī yuē wǒ yǐ sǐ yǐ ruò de qián sān qiān guàn jí zài shēng
斯须而升堂告妻曰:“我已死矣,若得钱三千贯,即再生。
qí xī bì jiā xián wén chuāng yǒu jiān sū rán yǒu wù shēng quǎn yì yíng fèi
”其夕,毕家咸闻窗牖间,窣然有物声,犬亦迎吠。
jì míng qí qī qì yán mèng lūn yǐ sǐ qiú qián sān qiān guàn
既明,其妻泣言,梦抡已死,求钱三千贯。
jí qǔ zhǐ jiǎn wèi qián cái zhào wū zhě fén zhī
即取纸剪为钱财,召巫者焚之。
lūn de zhī jí yú rén jiān qián bù shū yǐ
抡得之,即与人间钱不殊矣。
míng zhōng wú zhòu yè zhǎng rú shí yī yuè shí èr yuè tài yīn xuě shí
冥中无昼夜,长如十一月十二月太阴雪时。
yǒu guǐ wáng yī zǐ yī jué zuì fú
有鬼王,衣紫衣,决罪福。
pàn guān shù shí rén
判官数十人。
qí dìng zuì yǐ fù xīn wèi zhì zhòng qí bèi kǎo lǐ zhě duō sēng ní jí yì guān
其定罪以负心为至重,其被考理者,多僧尼及衣冠。
lūn zài shēng shí wú tā guò jí dìng zuì wéi jǔ shí ròu zuì
抡在生时无他过,及定罪,唯举食肉罪。
páng jiàn xiǎo lì xiǎo lì yuán zuò dīng shǐ jù míng chāo běn gǎi yuē cǐ rén suī shí ròu bù gù shā
旁见小吏(“小吏”原作“丁史”,据明抄本改),曰:“此人虽食肉,不故杀。
rán shí ròu zhě xìn zuì yǐ shā ér shí zhī zuì yòu shén yān
”然食肉者信罪矣,杀而食之,罪又甚焉。
lūn wèi bìng shí céng jiě yī xiě jīn guāng míng jīng
抡未病时,曾解衣写《金光明经》。
shǒu zì fēng guǒ zhì yú fó táng nèi
手自封裹,置于佛堂内。
jí míng zhōng yǐ cǐ yè de jiàn dì cáng pú sà
及冥中,以此业得见地藏菩萨。
rǔ tóng cǐ shàn dāng de gēng shēng
汝同此善,当得更生。
jí lìng qǔ jīng jīng jí lūn suǒ fēng guǒ zhī jīng yě
即令取经,经即抡所封裹之经也。
guǐ wáng pàn guān shù rén jiē píng shēng xiāng yǒu shàn xiāng jiàn huǎng hū bù xù gù
鬼王判官数人,皆平生相友善,相见恍惚,不叙故。
yì jiàn qí xiān fǔ jūn fū rén bài fú zhī hòu dōu wú wèn xùn rú bù xiāng shí
亦见其先府君夫人,拜伏之后,都无问讯,如不相识。
yòu jiàn zhū xiān wáng xiōng dì yì wú xiōng dì qíng
又见诸先亡兄弟,亦无兄弟情。
xiōng shè jìn wáng xiāng mù rú shēng dāng yǐ rì jìn gù yě
兄摄近亡,相睦如生,当以日近故也。
zhì qí shì shì zhī suǒ jiàn qīn gù yǒu dāng guì jí shòu yāo jiē sù mìng xiān dìng bù kě yí gǎi
至其视事之所,见亲故有当贵及寿夭,皆宿命先定,不可移改。
é ér fàng guī yǒu yī lì yuē jūn yǒu lù jí shòu rán cǐ zhōng zhī shì bì bù dé xiè zhī
俄而放归,有一吏曰:“君有禄及寿,然此中之事,必不得泄之。
yán bì yǎn rán ér huó wáng yǐ shí liù rì yě
”言毕,奄然而活,亡已十六日也。
chū tōng yōu jì
(出《通幽记》)
fèi zi yù
费子玉
tiān bǎo zhōng qián wéi cān jūn fèi zi yù guān shè yè wò hū jiàn èr lì zhì chuáng qián
天宝中,犍为参军费子玉官舍夜卧,忽见二吏至床前。
fèi cān jūn zi yù jīng qǐ wèn shuí
费参军子玉惊起,问谁。
lì yún dài wáng zhào jūn
吏云:“大王召君。
zi yù yún shēn shì zhōu lì bù shǔ wáng guó hé de jiàn zhào
”子玉云:“身是州吏,不属王国,何得见召?
lì yún yán luó
”吏云:“阎罗。
zi yù dà jù hū rén bèi mǎ wú yīng zhī zhě
”子玉大惧,呼人备马,无应之者。
lún zú suí lì qù
仑卒随吏去。
zhì yī chéng chéng mén nèi wài gè yǒu shù qiān rén
至一城,城门内外各有数千人。
zi yù chí sòng jīn gāng jīng ěr shí héng xīn sòng zhī
子玉持诵金刚经,尔时恒心诵之。
yòu qiē niàn yún ruò yù pú sà
又切念云,若遇菩萨。
dāng su yǐ qū
当诉以屈。
xū yú wáng mìng yǐn rù
须臾,王命引入。
zi yù zài bài shén huān rán
子玉再拜,甚欢然。
é jiàn yī sēng cóng yún zhōng xià zi yù qián zhì jìng
俄见一僧从云中下,子玉前致敬。
zi yù fù yáng yán yù jiàn dì cáng pú sà
子玉复扬言,欲见地藏菩萨。
wáng yuē zi yù cǐ shì yě
王曰:“子玉此是也。
zi yù qián lǐ bài
”子玉前礼拜。
pú sà yún hé yǐ zhī wǒ yé
菩萨云:“何以知我耶?
yīn wèi wáng yuē cǐ rén yī shēng sòng jīn gāng jīng yǐ suàn wèi jǐn yi qiǎn zhī qù
”因谓王曰:“此人一生诵金刚经,以算未尽,宜遣之去。
wáng shì zi yù
”王视子玉。
hū nù wèn qí xìng míng
忽怒问其姓名。
zi yù duì yún jiā zhōu cān jūn fèi zi yù
子玉对云:“嘉州参军费子玉。
wáng yuē jiān jiān yuán zuò cǐ jù míng chāo běn gǎi
”王曰:“犍(“犍”原作“此”,据明抄本改。
wèi jùn hé jiā zhōu yě
)为郡,何嘉州也?
rǔ hé sǐ
汝合死。
zhèng wèi pú sà kǔ lùn qiě shì jūn qù
正为菩萨苦论,且释君去。
zi yù zài bài cí chū pú sà yún rǔ hái wù fù shí ròu dāng de yǒng shòu
”子玉再拜辞出,菩萨云:“汝还,勿复食肉,当得永寿。
zi yù lǐ shèng róng shèng róng shì tóng fú tóu miàn shǒu xī dòng
子玉礼圣容,圣容是铜佛,头面手悉动。
pú sà lǐ bài shǒu zú xī zhǎn
菩萨礼拜,手足悉展。
zi yù yì lǐ lǐ bì chū mén
子玉亦礼,礼毕出门。
zi yù wèn mén wài rén hé qí duō hu
子玉问:“门外人何其多乎?
pú sà yún cǐ bèi gè zuì fú bù míng yǐ shù bǎi nián wèi guǐ bù dé jì shēng
”菩萨云:“此辈各罪福不明,已数百年为鬼,不得记生。
zi yù cí hái shě fù huó
”子玉辞还舍,复活。
hòu sān nián shí ròu yòu sǐ
后三年,食肉又死。
wéi rén yǐn zhèng
为人引证。
pú sà jiàn zhī dà nù yún chū bù lìng rǔ shí ròu hé gù wéi yuē
菩萨见之,大怒云初不令汝食肉,何故违约?
zi yù jì chóng shēng suì duàn hūn xuè
子玉既重生,遂断荤血。
chū zi yù lèi qǔ sān qī jiē yún bèi zhuī zhī yì xī lái jiàn
初子玉累取三妻,皆云被追之,亦悉来见。
zi yù wèn hé de lái yé
子玉问:“何得来耶?
qī yún jūn wù gù zhī ěr
”妻云:“君勿顾之耳。
xiǎo qī jūn wū wǒ bù zú yǒu hèn ér lái suǒ yòng jǐ qián hé bù hái zhī
”小妻:“君于我不足,有恨而来,所用己钱,何不还之?
zi yù yún qián yì yì de
”子玉云:“钱亦易得。
qī yún yòng wǒ tóng qián jīn hái zhǐ qián yé
”妻云:“用我铜钱,今还纸钱耶?
zi yù yún fu yòng fù qián yì wú hái lǐ
”子玉云:“夫用妇钱,义无还理。
qī wú yǐ yīng
”妻无以应。
chí huí gè qù yě
迟回各去也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
méi xiān
梅先
qián táng méi xiān héng yǐ shàn shì zì yè
钱塘梅先恒以善事自业。
hǎo chí fó jīng jiān zào shēng míng chāo běn zào shēng zuò suì zhǔ
好持佛经,兼造生(明抄本“造生”作“遂主”。
qī zhāi lín lǐ hū wèi jū shì
)七斋,邻里呼为居士。
tiān bǎo zhōng yù jí bào zú ér huó
天宝中,遇疾暴卒而活。
zì shuō chū sǐ wéi rén suǒ lǐng yǔ tú shí yú bèi jiàn yán luó wáng
自说,初死为人所领,与徒十余辈见阎罗王。
wáng wèn jūn zài shēng fù yǒu hé yè xiān dá yuē wéi chí jīng niàn fó ér yǐ
王问君在生复有何业,先答曰:“唯持经念佛而已。
wáng yuē cǐ shàn jūn néng xíng zhī míng míng zhī fú bù kě xū ěr
”王曰:“此善君能行之,冥冥之福,不可虚耳。
lìng jiǎn xiān bù xǐ yuē jūn shàng wèi hé sǐ jīn fàng què shēng yi chóng běn yè yě
”令检先簿,喜曰:“君尚未合死,今放却生,宜崇本业也。
zài bài
”再拜。
huì wèi yǒu rén sòng liú zài shǔ zhōng
会未有人送,留在署中。
wáng fù xùn wèn cì zhì qián táng lǐ zhèng bāo zhí
王复讯问,次至钱塘里正包直。
wèn hé gù qǔ li píng tóu qián bù wéi shǔ hù
问何故取李平头钱,不为属户。
zhí yuē zhí wèi lǐ cháng tuán tóu shēn cháng zài xiàn yè guī zǎo chū shí bù zhī shān qǐ zhuī zi wèn
直曰:’直为里长团头身常在县夜归早出实不知山乞追子问。
wáng lìng chū tiē zhuī zhí zi
”王令出帖追直子。
xū yú yǒu shǐ zhě zhì jīn sòng zhí hái
须臾有使者至今送直还。
suì huó
遂活。
shuō qí shì shí qí zi shén wú yàng zhòng rén jiē shì zhī
说其事,时其子甚无恙,众人皆试之。
hòu wǔ liù rì zhí zi guǒ bìng jí èr rì sǐ yǐ
后五六日,直子果病,即二日死矣。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)