wáng shú wèi jìng yáng zài sī jīn tán wáng chéng hán cháo zōng wéi yán zhī zhāng zhì zhèng jié
王璹魏靖杨再思金坛王丞韩朝宗韦延之张质郑洁
wáng shú
王璹
táng shàng shū xíng bù láng zhōng sòng xíng zhì bó líng rén yě
唐尚书刑部郎中宋行质,博陵人也。
xìng bù xìn fú yǒu màn bàng zhī yán
性不信佛,有慢谤之言。
yǒng huī èr nián wǔ yuè bìng sǐ
永徽二年五月病死。
zhì liù yuè jiǔ rì shàng shū dōu guān lìng lì wáng shú bào sǐ jīng èr rì ér sū
至六月九日,尚书都官令吏王璹暴死,经二日而苏。
yán chū sǐ zhī shí jiàn sì rén lái yún guān fǔ zhuī rǔ
言初死之时,见四人来云,官府追汝。
shú suí háng rù yī dà mén
璹随行,入一大门。
jiàn tīng shì shén zhuàng
见厅事甚壮。
xi jiān yǒu yī rén zuò xíng róng féi hēi
西间有一人坐,形容肥黑。
dōng jiān yǒu yī sēng zuò yǔ guān xiāng dāng
东间有一僧坐,与官相当。
jiē miàn xiàng běi gè yǒu chuáng jī àn rù
皆面向北,各有床几案褥。
shì tóng èr bǎi xǔ rén huò guān huò biàn jiē měi róng mào
侍童二百许人,或冠或弁,皆美容貌。
jiē xià yǒu lì zhí zhí zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ wén àn
阶下有吏执(“执”字原“阙”,据明钞本补)文案。
yǒu yī lǎo rén zhe jiā bèi fù lì dōng jiē xià
有一老人,著枷被缚,立东阶下。
shú zhì tíng yì yǐ bèi fù
璹至庭,亦已被缚。
lì zhí zhǐ bǐ wèn shú yuē zhēn guàn shí bā nián zài cháng ān zuǒ shǐ zhī rì yīn hé gǎi li xū dá jí
吏执纸笔问璹曰:“贞观十八年,在长安佐史之日,因何改李须达籍?
dá yuē shú qián rèn cháng ān zuǒ shǐ zhēn guàn shí liù nián zhuǎn xuǎn
”答曰:“璹前任长安佐史,贞观十六年转选。
zhì shí qī nián méng shòu sī nóng sì fǔ shǐ
至十七年,蒙授司农寺府史。
shí bā nián gǎi jí fēi shú zuì yě
十八年改籍,非璹罪也。
tīng shàng dà guān dú qí cí biàn gù wèi dōng jiē xià lǎo qiú yuē hé yīn wàng su yé
”厅上大官,读其辞辨,顾谓东阶下老囚曰:“何因妄诉耶?
qiú yuē xū dá nián shí wèi zhì yóu shú gǎi jí jiā xū dá nián qǐ gǎn wàng yé
”囚曰:“须达年实未至,由璹改籍,加须达年,岂敢妄耶?
shú yún zhì shí qī nián gǎi rèn gào shēn jiàn zài qǐng zhuī yàn zhī
”璹云:“至十七年改任告身见在,请追验之。
guān hū lǐng shú zhě sān rén jiě shú fù jiāng qǔ gào shēn
”官呼领璹者三人,解璹缚,将取告身。
jì zhì dà guān zì dú zhī wèi lǎo qiú yuē tā gǎi rèn fēn míng rǔ wú lǐ
既至,大官自读之,谓老囚曰:“他改任分明,汝无理。
lìng sòng lǎo qiú chū mén wài
”令送老囚出门外。
mén wài hūn àn yǒu chéng chéng shàng jiē yǒu nǚ qiáng shì shì è chǔ
门外昏暗有城,城上皆有女墙,似是恶处。
dà guān yīn shū àn shàng
大官因书案上。
wèi shú yuē rǔ wú zuì
谓璹曰:“汝无罪。
fàng rǔ qù
放汝去。
shú cí bài lì yǐn shú zhì dōng jiē bài cí
”璹辞拜,吏引璹至东阶,拜辞。
sēng yìn shú bì yuē hǎo qù
僧印璹臂曰:“好去。
lì yǐn shú chū dōng nán xíng dù sān chóng mén jiē kān shì bì yìn rán hòu chū
”吏引璹出,东南行,度三重门,皆勘视臂印,然后出。
zhì sì mén mén shén zhuàng dà chóng lóu zhū fěn sān hù bìng kāi zhuàng rú chéng mén shǒu wèi yán qiē
至四门,门甚壮大,重楼朱粉,三户并开,状如城门,守卫严切。
yòu yàn yìn tīng chū mén
又验印,听出门。
dōng nán xíng shù shí bù wén yǒu rén cóng hòu huàn shú shú huí gù jiàn láng zhōng sòng xíng zhì miàn sè cǎn hēi sè rú shī dì lù tóu sàn yāo zhe gù fēi páo tóu fà duǎn chuí rú hú rén zhě lì wū tīng shì jiē xià yǒu lì zhǔ shǒu zhī
东南行数十步,闻有人从后唤璹,璹回顾,见郎中宋行质,面色惨黑,色如湿地,露头散腰,著故绯袍,头发短垂,如胡人者,立于厅事阶下,有吏主守之。
xi jìn chéng yǒu yī dà mù pái gāo yī yī yuán zuò shí jù míng chāo běn gǎi zhàng èr chǐ xǔ
西近城,有一大木牌,高一(“一”原作“十”,据明钞本改)丈二尺许。
dà shū pái yuē cǐ shì kān dāng guò wáng rén
大书牌曰:“此是勘当过王人。
qí zì dà fāng chǐ yú shén fēn míng
”其字大方尺余,甚分明。
tīng shàng yǒu chuáng zuò jī àn rú guān fǔ zhě ér wú rén zuò
厅上有床座几案,如官府者,而无人坐。
xíng zhì jiàn shú bēi xǐ yún rǔ hé gù de lái
行质见璹悲喜,云:“汝何故得来?
shú yuē guān zhuī kān wèn gǎi jí wú shì fàng hái
”璹曰:“官追,勘问改籍,无事放还。
xíng zhì zhuō qí liǎng shǒu wèi shú yuē wú bèi guān zé wèn gōng dé bù wú píng shēng píng shēng yuán zuò shǒu zhōng jù míng chāo běn gǎi wú shòu cǐ kùn kǔ jiā zhī jī kě hán kǔ bù kě shuō jūn kě nǔ lì zhì wǒ jiā jí yǔ lìng zuò gōng dé yě
”行质捉其两手,谓璹曰:“吾被官责问功德簿,吾平生(“平生”原作“手中”,据明钞本改)无受此困苦,加之饥渴寒苦不可说,君可努力至我家,急语令作功德也。
rú shì yīn qín shù sì zhǔ zhī shú nǎi cí qù
”如是殷勤数四嘱之,璹乃辞去。
xíng shù shí bù yòu hū shú hái
行数十步,又呼璹还。
wèi jí yán tīng shàng yǒu guān rén lái zuò
未及言,厅上有官人来坐。
nù shú yuē wǒ fāng kān shì rú hé rén zhé zhì qiú chù
怒璹曰:“我方勘事,如何人辄至囚处。
shǐ zú dā qí ěr tuī lìng qù
”使卒搭其耳,推令去。
shú zǒu yòu zhì yī mén mén lì yuē rǔ bèi dā ěr ěr dāng lóng wú wèi rǔ què qí zhōng wù
璹走,又至一门,门吏曰:“汝被搭耳,耳当聋,吾为汝却其中物。
yīn yǐ shǒu tiāo tiāo yuán zuò zhěn jù míng chāo běn gǎi
”因以手挑(“挑”原作“枕”,据明钞本改。
qí ěr ěr zhōng míng nǎi yàn yìn fàng chū
)其耳,耳中鸣,乃验印放出。
mén wài hēi rú qī shú bù zhī suǒ zài yǐ shǒu mó xi jí nán jiē shì qiáng bì wéi dōng wú zhàng ài ér àn bù kě xíng
门外黑如漆,璹不知所在,以手模西及南,皆是墙壁,唯东无障碍,而暗不可行。
lì dài shǎo shí jiàn xiàng zhě zhuī shú zhī lì cóng mén lái yuē jūn shàng néng dài wǒ shén shàn
立待少时,见向者追璹之吏从门来,曰:“君尚能待我,甚善。
kě qǐ wǒ qián yī qiān
可乞我钱一千。
shú yīn kuì xiè yuē yī mìng
”璹因愧谢曰:“依命。
lì yuē wú bù yòng tóng qián yù de bái zhǐ qián qī shí wǔ rì lái qǔ
”吏曰:“吾不用铜钱,欲得白纸钱,期十五日来取。
shú xǔ yīn wèn guī lù
”璹许,因问归路。
lì yuē dàn dōng xíng èr bǎi bù yǒu qiáng chuān pò jiàn míng kě tuī dǎo jí zhì jūn jiā
吏曰:“但东行二百步,有墙穿破见明,可推倒,即至君家。
shú rú yán yǐ zhì suǒ jū lóng zhèng fang nán mén yǐ
”璹如言,已至所居隆政坊南门矣。
yú shì guī jiā
于是归家。
jiàn rén zuò qì rù hù ér sū
见人坐泣,入户而苏。
zhì shí wǔ rì shú wàng yǔ qián míng rì fù bìng kùn jué
至十五日,璹忘与钱,明日复病,困绝。
jiàn lì lái nù yuē jūn guǒ wú xíng qī yǔ wǒ qián suì bù yǔ jīn fù jiāng rǔ
见吏来怒曰:“君果无行,期与我钱,遂不与,今复将汝。
yīn jí qū xíng chū jīn guāng mén lìng rù kēng
”因即驱行,出金光门,令入坑。
shú bài xiè bǎi yú suì jí fàng guī yòu sū
璹拜谢百余,遂即放归,又苏。
shú gào jiā rén mǎi zhǐ bǎi zhāng zuò qián sòng zhī
璹告家人,买纸百张,作钱送之。
míng rì shú yòu bìng kùn fù jiàn lì yuē jūn xìng néng yǔ wǒ qián ér qián bù hǎo
明日,璹又病困,复见吏曰:“君幸能与我钱,而钱不好。
shú cí xiè qǐng gèng zuò xǔ zhī
”璹辞谢,请更作,许之。
yòu sū
又苏。
zhì èr shí rì shú lìng yòng qián bié mǎi bái zhǐ zuò qián bìng jiǔ shí
至二十日,璹令用钱,别买白纸作钱,并酒食。
zì wū lóng zhèng fang xi qú shuǐ shàng shāo zhī jì ér shēn qīng qīng zì yuán kōng quē jù míng chāo běn bǔ tǐ jiàn suì píng fù rú gù
自于隆政坊西渠水上烧之,既而身轻(“轻”字原空“阙”,据明钞本补)体健,遂平复如故。
chū míng bào jì
(出《冥报记》)
wèi jìng
魏靖
wèi jìng jù lù rén jiě hè wǔ chéng wèi
魏靖,钜鹿人,解褐武城尉。
shí cáo zhōu cì shǐ li róng lìng jìng zhī bǔ zéi
时曹州刺史李融,令靖知捕贼。
zéi yǒu shū wèi sēng ér zhǐ dào zāng zāng yuán zuò zéi jù míng chāo běn gǎi
贼有叔为僧,而止盗赃(“赃”原作“贼”,据明钞本改)。
jìng àn zhī yuán qí sēng
靖案之,原其僧。
cì shǐ ràng jìng yǐ kuān diǎn zì àn zhī
刺史让靖以宽典,自案之。
sēng cí yǐn fú róng lìng jìng zhàng shā zhī
僧辞引伏,融令靖杖杀之。
zài chū èr nián xià liù yuè jìng huì jí bào zú quán liàn yǐ bì jiāng míng hūn nán nǚ gù wèi guǒ zàng
载初二年夏六月,靖会疾暴卒,权殓已毕,将冥婚男女,故未果葬。
jīng shí èr rì
经十二日。
jìng huó shēn yín guān zhōng dì zhí jù zǒu
靖活,呻吟棺中,弟侄俱走。
qí mǔ dú mìng fǔ kāi guān yǐ kǒu hou jìng kǒu qì wēi nuǎn
其母独命斧开棺,以口候靖口,气微暖。
jiǔ zhī mù kāi shēn ròu jù làn
久之目开,身肉俱烂。
xú yǐ niú rǔ rǔ zhī jì yù yán chū sǐ jīng cáo sī mén wèi qí jǐ shén sù
徐以牛乳乳之,既愈,言初死,经曹司,门卫旗戟甚肃。
yǐn jiàn yī guān wèi jìng hé wéi dǎ shā sēng sēng lì yú qián yǔ jìng xiāng lùn yǐn
引见一官,谓靖何为打杀僧,僧立于前,与靖相论引。
sēng cí qióng
僧辞穷。
guān wèi jìng yuē gōng wú shì fàng hái
官谓靖曰:“公无事,放还。
zuǒ yòu yuē ròu yǐ huài
”左右曰:“肉已坏。
guān lìng qǔ yào yǐ zhǐ guǒ zhī yuē kě hái tā jiù ròu
”官令取药,以纸裹之,曰:“可还他旧肉。
jì lǐng hái zhì mén wén kū shēng jīng jù bù yuàn rù shǐ zhě qiáng yǐn zhī
”既领还,至门闻哭声,惊惧不愿入,使者强引之。
jí fáng mén shǐ zhě yǐ yào sàn guān zhōng yǐn jìng bì tuī rù guān tuí rán bù fù jué yǐ
及房门,使者以药散棺中,引靖臂推入棺,颓然不复觉矣。
jì huó ròu dù làn dōu jǐn yuè yú rì zhī gù
既活,肉蠹烂都尽,月余日知故。
chū dào zhái zhōng quǎn mǎ jī é xī míng dāng yǒu suǒ jiàn yǐ
初到宅中,犬马鸡鹅悉鸣,当有所见矣。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
yáng zài sī
杨再思
shén lóng yuán nián zhōng shū lìng yáng zài sī zú qí rì zhōng shū gòng shàn yì sǐ tóng wéi dì xià suǒ yóu yǐn zhì wáng suǒ
神龙元年,中书令杨再思卒,其日中书供膳亦死,同为地下所由引至王所。
wáng wèn zài sī zài shēng hé de yǒu xǔ duō zuì zhuàng
王问再思:“在生何得有许多罪状?
jì duō hé yǐ shōu shú
”既多,何以收赎?
zài sī yán jǐ shí wú zuì
”再思言:“己实无罪。
wáng lìng qǔ bù lái
”王令取簿来。
xū yú
须臾。
yǒu huáng yī lì chí bù zhì
有黄衣吏持簿至。
chàng zài sī zuì yún rú yì yuán nián mò chuò xiàn yíng tán děng zhōu guó zhōu guó yuán zuò guó zhōu jù míng chāo běn gǎi jiā qiǎn bīng fù jiù shǎo bù dí
唱再思罪云,如意元年,默啜陷瀛檀等州,国(“州国”原作“国州”,据明钞本改)家遣兵赴救少,不敌。
yǒu rén shàng shū jiàn zài sī wéi jiàn qiǎn xíng wèi mò chuò suǒ bài shā qiān yú rén
有人上书谏,再思违谏遣行,为默啜所败,杀千余人。
dà zú zú yuán zuò dìng jù míng chāo běn gǎi yuán nián hé běi huáng chóng wèi zāi zhēng rén bù lì
大足(“足“原作“定”,据明钞本改)元年,河北蝗虫为灾,烝人不粒。
zài sī wèi xiāng bù néng kāi cāng zhèn gěi zhì lìng bǎi xìng liú lí è sǐ zhě èr wàn yú rén
再思为相,不能开仓赈给,至令百姓流离,饿死者二万余人。
zǎi xiàng xiè lǐ yīn yáng zài sī xíng zhèng bù píng yòng shāng hé qi suì lìng hé nán sān jùn dà shuǐ piào ruò shù qiān rén
宰相燮理阴阳,再思刑政不平,用伤和气,遂令河南三郡大水,漂溺数千人。
rú cǐ zhě fán liù qī jiàn shì zài sī zài sī zài bài fú zuì
如此者凡六七件,示再思,再思再拜伏罪。
hū yǒu shǒu dà rú chuáng máo liè kě wèi jué zài sī jué zài sī yuán zuò zài sī zài jué jù míng chāo běn gǎi
忽有手大如床,毛鬣可畏,攫再思(“攫再思”原作“再思再攫”,据明钞本改)。
zhǐ jiān xuè liú téng kōng ér qù
指间血流,腾空而去。
wáng wèn gòng shàn hé de zhì cǐ
王问供膳,何得至此。
suǒ yóu duì yún yù wèn qí rén yún wú guò yi fàng huí
所由对云,欲问其人,云,无过,宜放回。
gòng shàn jì huó duō xiàng rén shuō qí shì
供膳既活,多向人说其事。
wèi zhōng zōng suǒ wén zhào wèn jù yǐ shí duì
为中宗所闻,召问,具以实对。
zhōng zōng mìng liè qí shì jì wū zhōng shū tīng jì zhī yún
中宗命列其事迹于中书厅记之云。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
jīn tán wáng chéng
金坛王丞
kāi yuán mò jīn tán xiàn chéng wáng jiǎ yǐ chōng gāng lǐng hù shuì zài jīng wū zuǒ cáng kù shū nà
开元末,金坛县丞王甲,以充纲领户税在京,于左藏库输纳。
hū yǒu shǐ zhě zhì kù suǒ yún wáng lìng zhào chéng
忽有使者至库所云,王令召丞。
jiǎ cāng cù suí qù
甲仓卒随去。
chū chéng xíng shí yú lǐ dào yī fǔ shǔ
出城行十余里,到一府署。
rù mén wén gù zuǒ cháng shì cuī xī yì yǔ shēng
入门,闻故左常侍崔希逸语声。
wáng yǔ xī yì xī yì yuán zuò cuī xī jù míng chāo běn gǎi gù sān shí nián yīn wèn mén zhě jù zhī suǒ yǐ
王与希逸(“希逸”原作“崔希”,据明钞本改)故三十年,因问门者,具知所以。
qiú wèi tōng cì mén zhě rù bái
求为通刺,门者入白。
xī yì wèn cǐ rén hé zài jù lìng hū rù xiāng jiàn jīng xǐ
希逸问此人何在,遽令呼入,相见惊喜。
wèi jiǎ yuē zhī cǐ shì dì fǔ fǒu
谓甲曰:“知此是地府否?
jiǎ shǐ zhī shēn sǐ bēi gǎn jiǔ zhī
”甲始知身死,悲感久之。
fù wèn céng jiàn cuī hàn fǒu
复问曾见崔翰否?
hàn shì xī yì zi
翰是希逸子。
wáng yún rù chéng yǐ lái wèi míng chāo běn wèi zuò zài
王云:“入城已来,为(明钞本“为”作“在”。
kāi kù sī wèi xiá zhì zhái
)开库司,未暇至宅。
xī yì xiào yuē zhēn qīng bó shì
”希逸笑曰:“真轻薄士。
yǐ sǐ shēng yì huái yīn wèn qí lái yóu
”以死生易怀,因问其来由。
wáng yún shì zài kù zhōng suí shǐ zhì cǐ wèi liǎo qí gù
王云:“适在库中,随使至此,未了其故。
yǒu qǐng wài zhuàn wáng zuò
”有顷,外传王坐。
cuī lìng chuán yǔ bái wáng yún jīn tán wáng chéng shì jǐ qīn yǒu jì wèi hé sǐ
崔令传语白王云:“金坛王丞,是己亲友,计未合死。
shì le yuàn zǎo qiǎn
事了,愿早遣。
shí rè kǒng qí shě huài
时热,恐其舍坏。
wáng yǐn rù wèi jiǎ yuē jūn qián rèn xiàn chéng shòu zāng xiāng yǐn
”王引入,谓甲曰:“君前任县丞受赃相引。
jiàn chéng zhe jiā zuò tóng shù xià
”见丞着枷,坐桐树下。
wèn yún chū bù tóng qíng hé gù jiàn wū
问云:“初不同情,何故见诬?
chéng yán shòu zuì xīn kǔ quán jiù cāng cù
”丞言受罪辛苦,权救仓卒。
wáng yún ruò bù xiāng guān jí yi fàng qù
王云:“若不相关,即宜放去。
chū mén yì xī yì bié
”出门,诣希逸别。
xī yì yún qīng yǐ de hái shén shàn
希逸云:“卿已得还,甚善。
chuán yǔ cuī hàn wèi guān dì yī mò wéi rén zuò wang hòu zì dāng zhī qǔ qián bì zhé jīn shēng shòu
传语崔翰,为官第一莫为人作枉,后自当之,取钱必折今生寿。
měi zhì yuè cháo shí wǔ rì yi sòng qīng shuǐ yī píng zhì sì zhōng fó diàn shàng dāng huò dà fú
每至月朝十五日,宜送清水一瓶,置寺中佛殿上,当获大福。
jiǎ wèn cǐ gōng dé yún hé yì yún míng jiān shì qīng wù yù zhī dàn yǒu fú jí kě
”甲问此功德云何,逸云:“冥间事,卿勿预知,但有福即可。
yán bì sòng chū zhì qí suǒ suì huó
”言毕送出,至其所,遂活。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
hán cháo zōng
韩朝宗
tiān bǎo zhōng wàn nián zhǔ bù hán cháo zōng cháng zhuī yī rén lái chí jué wǔ xià
天宝中,万年主簿韩朝宗,尝追一人来迟,决五下。
jiāng guò xiàn lìng lìng yòu jué shí xià
将过县令,令又决十下。
qí rén huàn tiān xíng bìng ér zú
其人患天行病而卒。
hòu wū míng sī xià zhuàng yán cháo zōng
后于冥司下状,言朝宗。
zōng suì bèi zhuī zhì rù wū jǐng mén jí dà
宗遂被追至,入乌颈门极大。
zhì zhōng mén qián yī shuāng tóng shù
至中门前,一双桐树。
mén biān yī gé chuí lián mù
门边一阁,垂帘幕。
kuī jiàn gù yù shǐ hóng zi yú zuò zi yú yuē hán dà hé wéi de cǐ lái
窥见故御史洪子舆坐,子舆曰:韩大何为得此来?
cháo zōng yún bèi zhuī lái bù zhī hé shì
”朝宗云:“被追来,不知何事。
zi yú lìng zǎo guò dà shǐ
”子舆令早过大使。
rù píng qiáng jiàn gù xíng bù shàng shū li yì
入屏墙,见故刑部尚书李乂。
cháo zōng cān jiàn
朝宗参见。
yún hé wéi jué shā rén
云:“何为决杀人?
cháo zōng su yún bú shì cháo zōng dǎ shā xiàn lìng zhòng jué yīn huàn tiān xíng bìng zì zú
”朝宗诉云:“不是朝宗打杀,县令重决,因患天行病自卒。
fēi cháo zōng guò
非朝宗过。
yòu wèn xiàn lìng jué rǔ hé qiān tā zhǔ bù
”又问县令决汝,何牵他主簿?
cháo zōng wú shì rán yì xiàn chéng xī jiàn lì jiē shòu xíng zhàng
朝宗无事,然亦县丞,悉见例皆受行杖。
yì yì yuán zuò mù jù míng chāo běn gǎi
”亦(“亦”原作“木”,据明钞本改。
jué èr shí fàng hái
)决二十,放还。
cháo zōng zhì wǎn shǐ sū jí shàng qīng zhǒng
朝宗至晚始苏,脊上青肿。
téng tòng bù fù kě yán yī yuè yǐ hòu shǐ kě
疼痛不复可言,一月已后始可。
wū hòu xún jiǎn fāng qǔ suì zhì jīng chéng nán luó chéng
于后巡检坊曲,遂至京城南罗城。
yǒu yī fang zhōng yī zhái mén xiàng nán kāi wǎn rán jì de zhuī lái jí chī zhàng chù
有一坊,中一宅,门向南开,宛然记得追来及吃杖处。
qí zhái kōng wú rén jū wèn rén yún cǐ shì gōng zhǔ xiōng zhái rén bù gǎn jū
其宅空无人居,问人,云,此是公主凶宅,人不敢居。
nǎi zhī dà xiōng zhái jiē guǐ shén suǒ chǔ xìn zhī
乃知大凶宅,皆鬼神所处,信之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
wéi yán zhī
韦延之
mù zhōu sī mǎ wéi yán zhī zhì mǎn jì jū sū zhōu jiā xīng
睦州司马韦延之,秩满,寄居苏州嘉兴。
dà lì bā nián huàn lì jí
大历八年,患痢疾。
xià yuè dú mèi tīng zhōng hū jiàn èr lì yún zhǎng guān lìng qū
夏月独寐厅中,忽见二吏云:“长官令屈。
yán zhī wèn zhǎng guān wèi shuí
”延之问:长官为谁?
lì yún fèng mìng zhuī gōng bù zhī qí tā
”吏云:“奉命追公,不知其他。
yán zhī yí shì guǐ mèi xià dì yù guī
延之疑是鬼魅,下地欲归。
lì biàn qián chí qí mèi yún zhuī jūn xū qù hái yù hé zhī
吏便前持其袂,云:追君须去,还欲何之?
yán zhī shēn zài chuáng qián shén nǎi suí chū qù guō fù bú jiàn bēi zé dàn shì lù lù
”延之身在床前,神乃随出,去郭,复不见陂泽,但是陆路。
xíng shù shí lǐ zhì yī suǒ yǒu fǔ shǔ
行数十里,至一所,有府署。
lì jiāng yán zhī guò dà shǐ dà shǐ chuán yǔ lǐng guò pàn guān
吏将延之过大使,大使传语领过判官。
lì guò yán zhī
吏过延之。
pàn guān lán hù xià jiē jìng sù shén jǐn yīn wèi yán zhī yuē yǒu rén lùn sòng shì xū duì dá
判官襕笏下阶敬肃甚谨,因谓延之曰:“有人论讼,事须对答。
nǎi lìng diǎn lǐng wū sī mǎ duì shì
”乃令典领于司马对事。
diǎn yǐn yán zhī zhì fáng fáng zài pàn guān tīng qián tīng rú jīn xiàn lìng tīng
典引延之至房,房在判官厅前,厅如今县令厅。
yǒu liǎng xíng wū wū jiān xī shì fáng fáng qián yǒu xié yǎn gé zi gé zi nèi bǎn chuáng zuò rén
有两行屋,屋间悉是房,房前有斜眼格子,格子内板床坐人。
diǎn lìng yán zhī zuò bǎn chuáng duì shì
典令延之坐板床对事。
xū yú yǐn qiú tú liù qī rén huò jiā huò suǒ huò lù shǒu zhě zhì yán zhī suǒ
须臾,引囚徒六七人,或枷或锁或露首者,至延之所。
diǎn yún rǔ suǒ lùn sòng wéi sī mǎ qǔ qián jīn míng xiàn chóu zì zhí yě
典云:“汝所论讼韦司马取钱,今冥献酬自直也。
wèn yún suǒ su shì shuí
”问云:“所诉是谁?
yuē shì wéi bīng sī mǎ shí bù shí cǐ rén
”曰:是韦冰司马,实不识此人。
diǎn biàn hè sī mǎ yún jīn de chóng shēng
”典便贺司马云:“今得重生。
shén xǐ
”甚喜。
nǎi yǐn yán zhī zhì pàn guān suǒ jù bái pàn guān yì shén xiāng hè chǔ fèn lìng hái bái dà shǐ fàng sī mǎ huí
乃引延之至判官所,具白,判官亦甚相贺,处分令还,白大使放司马回。
diǎn fù lǐng yán zhī zhì dà shǐ tīng dà shǐ yǐ hái nèi chuán yǔ fàng wéi sī mǎ qù qiǎn zhuī wéi bīng
典复领延之至大使厅,大使已还内,传语放韦司马去,遣追韦冰。
xū yú
须臾。
lǜ shān lì bǎ àn lái ā zhuī lì hé gù cuò zhuī tā rén
绿衫吏把案来,呵追吏,何故错追他人。
gè jué liù shí liú xiě bèi de lìng biàn sòng hái
各决六十,流血被地,令便送还。
yán zhī yuē yù jiàn xiàng hòu guān zhí
延之曰:“欲见向后官职。
lì yún hé yòng zhī zhī
”吏云:“何用知之?
yán zhī kǔ qǐng
”延之苦请。
lì kāi bù yán zhī míng hòu dàn jiàn bái zhǐ bù fù yǒu zì
吏开簿,延之名后,但见白纸,不复有字。
yīn ěr suì chū
因尔遂出。
xíng bǎi yú bù jiàn lì jū qīng liú xiàn lìng zhèng jìn kè zhì shì yán zhī wài shēng
行百余步,见吏拘清流县令郑晋客至,是延之外甥。
yán zhī wèn rǔ hé gù lái
延之问:“汝何故来?
dá yuē bèi rén jiàn sòng
”答曰:“被人见讼。
jìn kè yì wèn yán zhī yún hé gù lái
”晋客亦问延之云,何故来。
yán zhī yún wú cuò bèi zhuī jīn de fàng hái
延之云:“吾错被追,今得放还。
jìn kè chēng shàn shǔ sì yù yǒu chuán yǔ lì jū ér qù yì bù dé yán dàn lèi huí gù yún jiù shì qiān wàn
”晋客称善数四,欲有传语,吏拘而去,意不得言,但累回顾云:“舅氏千万。
yán zhī zhì shě nǎi huó
”延之至舍乃活。
wèn jìn kè yún sǐ lái wǔ liù rì
问晋客,云:“死来五六日。
wéi bīng zhái zhù shàng yuán jí yǐ yán zhī chóng shēng qí míng rì wéi bīng zú
”韦冰宅住上元,即以延之重生其明日韦冰卒。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
zhāng zhì
张质
zhāng zhì zhě yī shì rén zhēn yuán zhōng míng jīng
张质者,猗氏人,贞元中明经。
shòu bó zhōu lín huàn wèi
授亳州临涣尉。
dào rèn yuè yú rì mù jiàn shù rén chí fú lái zhuī qí pū yì chí mǎ sì wū jiē xià chéng mǎ suí zhī chū xiàn mén
到任月余,日暮,见数人持符来追,其仆亦持马俟于阶下,乘马随之出县门。
xiàn lì liè zuò mén xià lüè wú qǐ zhě
县吏列坐门下,略无起者。
zhì nù yuē zhōu sī zàn zhuī guān bù jù fèi fèi yuán zuò fā jù míng chāo běn gǎi
质怒曰:“州司暂追,官不遽废,(“废”原作“发”,据明抄本改。
rén lì gǎn wú lǐ yé
)人吏敢无礼耶?
rén yì bù gù
”人亦不顾。
chū shù shí lǐ zhì yī bó lín shǐ zhě yuē dào cǐ yi xià mǎ
出数十里,至一柏林,使者曰:“到此宜下马。
suì bù xíng bǎi yú bù rù chéng zhí běi yǒu dà fǔ mén shǔ yuē běi fǔ
”遂步行百余步,入城,直北有大府门,署曰:“北府。
rù fǔ jìng xi yǒu mén tí yuē tuī yuàn lì shì shén zhòng
”入府,径西有门,题曰“推院”,吏士甚众。
mén rén yuē lín huàn wèi zhāng zhì
门人曰:“临涣尉张质。
suì rù
”遂入。
jiàn yī měi xū rán yī fēi rén jù àn ér zuò zé yuē wèi guān běn hé lǐ rén yīn hé qū tuī shì qiǎn rén wǎng sǐ
见一美须髯衣绯人,据案而坐,责曰:“为官本合理人,因何曲推事,遣人枉死?
zhì bèi zuó qiāng dì
”质被捽抢地。
hū yuē zhì běn rèn jiě hè de dào guān yuè yú wèi cháng tuī shì
呼曰:“质本任解褐得,到官月余,未尝推事。
yòu yuē àn dú fēn míng sù rén bù yuǎn
”又曰:“案牍分明,诉人不远。
fǔ mìng zhuī kān réng gǎn yán qī
府命追勘,仍敢言欺。
qǔ jiā jiā zhī
”取枷枷之。
zhì yòu yuē sù rén jì jìn qǐng yǔ xiāng jiàn
质又曰:“诉人既近,请与相见。
yuē zhào yuān rén lái
”曰:“召冤人来。
yǒu yī lǎo rén miǎo mù zì xi fáng chū jí shì zhì yuē cǐ rén nián shào fēi tuī mǒu zhě
”有一老人眇目,自西房出,疾视质曰:“此人年少,非推某者。
réng cì lù kù jiǎn yī shì zhāng zhì zhēn yuán shí qī nián sì yuè èr shí qī rì shàng lín huàn wèi
”仍刺录库检猗氏张质,贞元十七年四月二十七日上临涣尉。
yòu jiǎn sù zhuàng bèi qū shì yòu dié yīn dào bó zhōu
又检诉状被屈事,又牒阴道亳州。
qí nián sān yuè lín huàn jiàn rèn wèi nián míng rú yǐ shòu tì tì rén nián míng bìng shòu shàng yuè rì
其年三月,临涣见任尉年名,如已受替,替人年名,并受上月日。
de dié qí nián sān yuè jiàn rèn wèi jiāng líng zhāng zhì nián wǔ shí yī
得牒,其年三月,见任尉江陵张质,年五十一。
zhēn yuán shí yī nián sì yuè shí yī rì rèn shí qī nián sì yuè èr shí yī rì shòu tì
贞元十一年,四月十一日任,十七年四月二十一日受替。
tì rén yī shì zhāng zhì nián sì shí qī
替人猗氏张质,年四十七。
jiǎn zhuàng guò
检状过。
pàn guān yuē míng xìng ǒu tóng suì bù shěn kān
判官曰:“名姓偶同,遂不审勘。
běn diǎn jué shí xià gǎi zhuī zhèng shēn
本典决十下,改追正身。
zhí fú zhě fù yǐn ér huí ruò xíng gāo shān zhuì yú yán xià rú mèng jué nǎi zài bó lín zhōng fú yú mǎ xiàng shàng
”执符者复引而回,若行高山,坠于岩下,如梦觉,乃在柏林中,伏于马项上。
liǎng lèi jiē liǎng lèi jiē yuán zuò yǔ yì bèi jù míng chāo běn gǎi
两肋皆(“两肋皆”原作雨裛背”,据明钞本改。
tòng bù néng zì qǐ qiě bù zhī hé chǔ
)痛,不能自起,且不知何处。
yǐn yǐn wén qiáo gē zhī shēng zhī qí yǒu rén suì dà hū jiù mìng
隐隐闻樵歌之声,知其有人,遂大呼救命。
qiáo rén lái jīng yuē xiàn shī guān rén jí mǎ cǐ fēi yé
樵人来,惊曰:“县失官人及马,此非耶?
jìng lái wèn zhì bù néng duì
”竞来问,质不能对。
fú zhèng qí shēn cè yǐ sòng guī cè yuán zuò róng sòng xià yuán quē guī zì jù míng chāo běn gǎi bǔ
扶正其身,策以送归(“策”原作“荣”,“送”下原阙“归”字,据明钞本改补。
xiàn
)县。
zhì zhī mǎ wèi guǐ suǒ qǔ qǔ yuán zuò jiā jù míng chāo běn gǎi
质之马为鬼所取,(“取”原作“加”,据明钞本改。
pú rén bù zhī
)仆人不知。
xiàn jì shī zhì qí zǎi huò zhī qiě yí zhì zhī chū lín yán wū lì lì yuàn ér shā zhī
县既失质,其宰惑之,且疑质之初临,严于吏,吏怨而杀之。
shì yè zuò mén zhě jí mén rén dāng sù zhī lì mò bù jìn gù
是夜坐门者及门人当宿之吏,莫不禁锢。
xún qiú bù dé zhě yǐ qī rì yǐ
寻求不得者,已七日矣。
zhì guī qì shù rì fāng néng yán rán shén shí suì quē
质归,憩数日,方能言,然神识遂阙。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)
zhèng jié
郑洁
zhèng jié běn róng yáng rén yù wū shòu chūn jùn cháng yǐ jiǎ shè chéng wèi qiú shí
郑洁,本荣阳人,寓于寿春郡,尝以假摄丞尉求食。
hūn lǐ shì zé shàn yuē zhī yóu zǐ yě
婚李氏,则善约之犹子也。
jié jiǎ shè tíng zhì jì jì ān fēng zhī lǐ
洁假摄停秩,寄迹安丰之里。
kāi chéng wǔ nián sì yuè zhōng xún rì xiàng mù lǐ shì hū dé xīn tòng jí nǎi rú kuáng yán bài wū kōng yún qiě gèng qǐ
开成五年,四月中旬,日向暮,李氏忽得心痛疾,乃如狂言,拜于空云:“且更乞。
xū yú jiān ér zú wéi xīn shàng nuǎn ěr
”须臾间而卒,唯心尚暖耳。
yī jiā hào tòng hū yī mìng wū
一家号恸,呼医命巫。
jìng wú xiào zhě wéi bèi sǐ ér yǐ
竟无效者,唯备死而已。
zhì wǔ gēng jī míng yī shēng hū rán huí zhuǎn zhòng jiē jīng pěng
至五更,鸡鸣一声,忽然回转,众皆惊捧。
liáng jiǔ kǒu bí jiān jué yǒu xū xī xiāo xī
良久,口鼻间觉有嘘吸消息。
zhì míng fāng yǔ yún guǐ liǎng rén bǎ tiè lái zhuī
至明,方语云,鬼两人,把帖来追。
chū jiāng wèi zhōu xiàn jiān yóu jì cóng róng
初将谓州县间,犹冀从容。
ér é bèi shǐ rén yè jiāng pà jù xíng yì bù jué shén nán
而俄被使人曳将,怕惧,行亦不觉甚难。
zhì yī chéng guō yǐn rù jiàn yī guān rén shì cáo guān zhī bèi
至一城郭,引入,见一官人,似曹官之辈。
yòu lǐng rù cáo sī líng líng yuán zuò rán jù míng chāo běn gǎi dú yuán zhuī zhī yóu
又领入曹司,聆(“聆”原作“然”,据明钞本改)读元追之由。
yún mǒu qián shēng xìng liú shì zhàng fū yǒu qī yuē mǎ shì
云,某前生姓刘,是丈夫,有妻曰马氏。
mǎ shì hàn lì liú nǎi shā ér tī qí fù lìng mǎ shì wú wǔ zàng bù kě tuō shēng
马氏悍戾,刘乃杀而剔其腹,令马氏无五脏,不可托生。
suǒ su zhě mǎ mǔ
所诉者马母。
mǒu biàn gào běn sī yún jū yù de mǎ shì tuō shēng jí fàng mǒu huí
某便告本司云:“居欲得马氏托生,即放某回。
jǐn píng shēng suǒ yǒu yǔ zuò gōng dé wèi jì jí kě yě
尽平生所有,与作功德,为计即可也。
ruò jīn zhuī mǒu tú zhì yú wú jiàn yù yì hé bì wū mǎ shì zāi
若今追某,徒置于无间狱,亦何裨于马氏哉?
běn sī yún cǐ zé zì biàn zhī
”本司云:“此则自辨之。
xū yú mǎ shì zhě dào
”须臾,马氏者到。
li kǒng mǎ shì wú lǐ suì duì guān rén yún hé de rú cǐ jiǎo dú
李恐马氏无礼,遂对官人云:“何得如此狡毒?
li jù yǐ sī zhōng zhī yán duì zhī
”李具以私中之言对之。
guān rén wèn mǎ shì yuē hé rú
官人问马氏曰,何如。
mǎ shì yuē yuān xì duō nián bié zuì shòu bì hé guī shēng lù wú jì fú qǔ cái duàn
马氏曰:“冤系多年,别罪受毕,合归生路无计,伏取裁断?
lǐ shì yòu yún qiě qǐng jiǎn mǒu suàn shòu jǐ hé ruò wèi hé lái jí qǐng yī qián shuō
李氏又云:“且请检某算寿几何,若未合来,即请依前说。
ruò hé mìng jǐn fú tīng chǔ fèn
若合命尽,伏听处分。
guān rén yún zhuó rán yǒu lǐ
”官人云:“灼然有理。
suì zhào sī mìng
”遂召司命。
xū yú yī zhǔ zhě bào àn rù lái
须臾,一主者抱案入来。
yún li wèi hé lái zuó zhuī shí yǐ jiǎn qì
云:“李未合来,昨追时已检讫。
xū yú gèng jiǎn jiǎn chū pěng chéng guān yún gèng yǒu shí bā nián hé zài rén jiān
”须臾更检,检出,捧呈官云:“更有十八年合在人间。
běn sī yún qiě lìng suí yá kān zé yè zé fàng guī ěr
”本司云:“且令随衙勘责,夜则放归耳。
bǐ chù yù yè suǒ sī fàng chū shì mèng ér guī yě
”彼处欲夜,所司放出,似梦而归也。
zì shì rén jiān rì mù zhuī shǐ jí lái jī míng jí fàng huí rú cháng yǐ
从此,人间日落时,追使就来了,鸡叫就放回,如此已成常例。
zhèng suī pín kǔ bǎi jì qí dài lái shǐ
郑虽贫苦,百计祇待来使。
sān wǔ rì hòu shǐ rén cán xiè zhèng yuē bǎi wèi zhī wù shēn suǒ fǎn cè rán bù rú cì chá jiāng shuǐ zhōu ěr chá jiǔ bù rú cì jiāng shuǐ
三五日后,使人惭谢郑曰:“百味之物,深所反侧,然不如赐茶浆水粥耳,茶酒不如赐浆水。
yòu pín jū yì biàn
又贫居易辨。
zì shì měi wǎn zé bèi jiāng shuǐ jí zhōu zhǐ qián sān wǔ zhāng
”自是每晚则备浆水及粥,纸钱三五张。
yuè shí rì hòu měi lái jiē yǔ yán shāng yì chū bá lǐ shì
月十日后,每来皆语言商议,出拔李氏。
lǐ shì chū měi guī lái bìng bù gǎn yán
李氏初每归来,并不敢言。
zì shǐ rén tóng hé jiān xǔ wēi shuō míng jiān shì
自使人同和,兼许微说冥间事。
cháng yán rén zuì zhī zhòng zhě wú rú wǎng fǎ shā rén ér qǔ jīn bó
常言人罪之重者,无如枉法杀人而取金帛。
yòu yuē bù shī zhě
又曰:“布施者。
bù bì zào fó sì bù rú xiān jiù gǔ ròu jiān jī hán
不必造佛寺,不如先救骨肉间饥寒。
rú yǒu yú jí fēn xī lèi
如有余,即分锡类。
gèng yǒu yú zé jiù jiē qú jiān yě
更有余,则救街衢间也。
qí fú zuì dà
其福最大。
zhèng jūn jiān píng wèn hái wǎng jiān yī rén shòu mìng guān jué
”郑君兼凭问还往间一人寿命官爵。
huí bào yún cǐ rén hǎo shòu jīn bó jīn bèi zhé shòu yǐ yù jǐn yǐ
”回报云:“此人好受金帛,今被折寿,已欲尽矣。
rán gèng yǒu yī guān
然更有一官。
rú néng gǎi jí de zhōng cǐ zhì
如能改,即得终此秩。
ruò zhǒng qián zé bù lí rèn yǐ
若踵前,则不离任矣。
yòu yún měi shāo qián cái rú míng dàn yù sòng qián yǔ mǒu shén qí jí xiān shāo sān shí èr zhāng zhǐ qián yǐ qiú wǔ dào qí shén qí dào bì huò yǐ
”又云:“每烧钱财,如明旦欲送钱与某神祇,即先烧三十二张纸钱,以求五道,其神祇到必获矣。
rú xún cháng shāo xiāng duō bù dá
如寻常烧香,多不达。
rú shì chūn qiū jì sì zhě jí bù jiǎ gào bào yě
如是春秋祭祀者,即不假告报也。
qí shāo shí zhé bù dé jiù dì xū yǐ chái huò cǎo jiàn zhī cóng yī tóu yǐ huǒ ruò bù dé jiǎo suì jiǎo zì yuán kōng quē suì yuán zuò tī jù míng chāo běn gǎi bǔ qí qián jí bù pò suì yī yī kě dá yě
其烧时,辄不得就地,须以柴或草荐之,从一头以火𦶟,不得搅碎(“搅”字原空“阙”,“碎”原作“剔”,据明钞本改补)其钱即不破碎,一一可达也。
zhì bā yuè zhōng li què huí hū xǐ yuē yǐ yǒu jì kě tuō yǐ
”至八月中,李却回,忽喜曰:“已有计可脱矣。
zhèng xún zhī yuē nài hé rán xū zhì zhǐ qián sān wǔ wàn lìng tā xíng xià kě yǐ
”郑询之,曰:“奈何,然须致纸钱三五万,令他行下可矣。
zhèng nǎi qiú wū hái wǎng yī yì guān lì bìng zhī zhī gòng yǔ tóng tóng yuán zuò sī jù míng chāo běn gǎi
”郑乃求于还往,一邑官吏并知之,共与同(“同”原作“司”,据明抄本改。
lì yī yán jiù zhī
)力,依言救之。
hòu shù rì
后数日。
fāng kěn shuō
方肯说。
yīn yún míng sī yòu yǒu tī wǔ zàng ér shā rén zhě míng sī kān fù wèi bì qiě qǔ bǐ wǔ zàng zhì zhū mǎ shì fù lìng tuō shēng yǐ
因云:“冥司又有剔五脏而杀人者,冥司勘覆未毕,且取彼五脏,置诸马氏腹,令托生矣。
zì shì zhuī hū shāo xī huò shí rì fāng yī qù
”自是追呼稍稀,或十日方一去。
dàn yún mó kān wén àn wèi bì suǒ yán shòu zuì yì bú jiàn qí yú dàn kǎo wèn kē jué ér yǐ
但云:“磨勘文案未毕,所言受罪亦不见,其余但拷问科决而已。
yòu cháng yán dāng yì mǒu fāng qǔ mǒu xìng míng rén hé zhì mǒu yuè rì zú zhì shí gèng wú chà miù
”又尝言当邑某坊曲某姓名人,合至某月日卒,至时更无差谬。
yòu zhèng jūn zì yún mǒu jí hé de shè ān fēng wèi
又郑君自云:“某即合得摄安丰尉。
zhì míng nián zhēng yuè sān rì guǒ wèi cuī zhōng chéng yāo shè ān fēng xiàn wèi jiē qí qī sù zhī zhī
”至明年正月三日,果为崔中丞邀摄安丰县尉,皆其妻素知之。
zì zhēng yuè yǐ hòu gèng miǎn qí zhuī hū yǐ
自正月已后,更免其追呼矣。
zhèng jūn zì yǒu jì lù sì shí yú zhǐ cǐ lüè ér yán yě
郑君自有记录四十余纸,此略而言也。
chū bó yì jì míng chāo běn zuò chū guǎng yì jì
(出《博异记》明钞本作出《广异记》)