suǒ lú zhēn láng yá rén hú lēi yán jī yú háng guǎng qǔ ā rén hè yǔ shí niú rén qiū you yǔ shēn li chú
索卢贞琅邪人胡勒颜畿余杭广曲阿人贺瑀食牛人丘友庾申李除
zhāng dǎo shí zhǎng hé gǔ yuán zhī
张导石长和古元之
suǒ lú zhēn
索卢贞
běi fǔ suǒ lú zhēn zhě běn zhōng láng xún xiàn zhī lì yě yǐ jìn tài yuán wǔ nián liù yuè zhōng bìng wáng jīng yī xiǔ ér sū
北府索卢贞者,本中郎荀羡之吏也,以晋太元五年六月中病亡,经一宿而苏。
yún jiàn xiàn zhī zǐ cuì jīng xǐ yuē jūn suàn wèi jǐn
云,见羡之子粹,惊喜曰:“君算未尽。
rán guān xū de sān jiāng gù bù dé biàn ěr xiāng fàng
然官须得三将,故不得便尔相放。
jūn ruò zhī yǒu gàn jié rú jūn zhě dāng yǐ xiāng dài
君若知有干捷如君者,当以相代。
lú zhēn jí jǔ gōng yǐng
”卢贞即举龚颖。
cuì yuē yǐng kān shì fǒu
粹曰:“颖堪事否?
lú zhēn yuē yǐng bù fù xià jǐ
”卢贞曰:“颖不复下己。
cuì chū lìng lú zhēn shū qí míng yuán shū fēi guǐ yòng cuì nǎi suǒ bǐ zì shū zhī lú zhēn suì dé chū
”粹初令卢贞疏其名,缘书非鬼用,粹乃索笔,自书之,卢贞遂得出。
hū jiàn yī céng lín jū zhě sǐ yǐ qī bā nián yǐ wèi tài shān mén zhǔ
忽见一曾邻居者,死已七八年矣,为太山门主。
wèi lú zhēn yuē suǒ dū du dú de guī yé
谓卢贞曰:“索都督独得归耶?
yīn zhǔ lú zhēn yuē qīng guī wèi xiè wǒ fù
”因嘱卢贞曰:“卿归,为谢我妇。
wǒ wèi sǐ shí mái wàn wǔ qiān qián yú zhái zhōng dà chuáng xià
我未死时,埋万五千钱于宅中大床下。
wǒ nǎi běn yù yǔ nǚ shì chuàn bù yì yǎn zhōng bù dé yán yú qī nǚ yě
我乃本欲与女市钏,不意奄终,不得言于妻女也。
lú zhēn xǔ zhī
”卢贞许之。
jí sū suì shǐ rén bào qí qī
及苏,遂使人报其妻。
yǐ mài zhái yí jū wǔ jìn yǐ
已卖宅移居武进矣。
yīn wǎng yǔ zhī réng gào mǎi zhái zhǔ lìng jué zhī
因往语之,仍告买宅主,令掘之。
guǒ de qián rú qí shù yān
果得钱如其数焉。
jí qiǎn qí qī yǔ nǚ shì chuàn
即遣其妻与女市钏。
xún ér gōng yǐng yì wáng shí bèi gòng qí qí shì
寻而龚颖亦亡,时辈共奇其事。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
láng yá rén
琅邪人
láng yá rén xìng wáng wàng míng jū qián táng
琅邪人,姓王,忘名,居钱塘。
qī zhū shì yǐ tài yuán jiǔ nián bìng wáng yǒu sān gū r
妻朱氏,以太元九年病亡,有三孤儿。
wáng fù yǐ qí nián sì yuè bào sǐ
王复以其年四月暴死。
shí yǒu èr shí yú rén jiē wū yī jiàn lù yún
时有二十余人,皆乌衣,见录云。
dào zhū mén bái bì zhuàng rú gōng diàn
到朱门白壁,状如宫殿。
lì zhū yī sù dài xuán guān jiè qíng
吏朱衣素带,玄冠介情。
huò suǒ bèi zhe xī zhū yù xiāng lián jiē fēi shì zhōng yí fú
或所被著,悉珠玉相连接,非世中仪服。
fù jiāng qián jiàn yī rén zhǎng dà suǒ zhe yī zhuàng rú yún qì
复将前,见一人长大,所著衣状如云气。
wáng xiàng kòu tóu zì shuō fù yǐ wáng yú gū ér shàng xiǎo wú xiāng nài hé
王向叩头,自说妇已亡,余孤儿尚小,无相奈何。
biàn liú tì
便流涕。
cǐ rén wèi zhī dòng róng
此人为之动容。
yún rǔ mìng zì yīng lái wèi rǔ gū ér tè yǔ sān nián zhī qī
云:“汝命自应来,为汝孤儿,特与三年之期。
wáng su yún sān nián bù zú huó ér
”王诉云:“三年不足活儿。
zuǒ yòu yī rén yǔ yún sú shī hé chī cǐ jiān sān nián shì shì zhōng sān shí nián
”左右一人语云:“俗尸何痴,此间三年,是世中三十年。
yīn biàn sòng chū yòu huó sān shí nián
”因便送出,又活三十年。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
hú lēi
胡勒
hú shú rén hú lēi yǐ lóng ān sān nián dōng wáng sān xiǔ nǎi sū
湖熟人胡勒,以隆安三年冬亡,三宿乃苏。
yún wéi rén suǒ lù zhě tǔ fēng qí bí yǐ yìn yìn zhī jiāng zhì tiān mén wài
云,为人所录,赭土封其鼻,以印印之,将至天门外。
yǒu sān rén cóng mén chū yuē cǐ rén wèi yìng dào hé gù lái
有三人从门出曰:“此人未应到,何故来?
qiě luǒ shēn wú yī bù kān qū shǐ
且倮身无衣,不堪驱使。
suǒ lù lēi zhě yún xià tǔ suǒ sòng yǐ shè lái dào
”所录勒者云:“下土所送,已摄来到。
dāng shòu zhī
当受之。
lēi lín rén zhāng qiān zǎi sǐ yǐ jīng nián jiàn zài mén shàng wèi tíng cháng
”勒邻人张千载,死已经年,见在门上为亭长。
lēi gào sù zhī qiān zǎi rù nèi chū yǔ lēi yǐ yǔ qiǎn rǔ biàn kě qù
勒告诉之,千载入内,出语勒:“已语遣汝,便可去。
yú shì jiàn rén yǐ zhàng tiāo qí bí tǔ yìn fēng luò dì huǎng hū ér hái
”于是见人以杖挑其鼻土印封落地,恍惚而还。
jiàn yǒu zhū fǔ shè mén huò xiàng dōng huò xiàng nán jiē bái bì chì zhù jìn wèi yán jùn
见有诸府舍门,或向东,或向南,皆白壁赤柱,禁卫严峻。
shǐ dào mén shí yáo jiàn qiān zǎi shū wén huái zài cáo shě liào lǐ wén shū
始到门时,遥见千载叔文怀在曹舍料理文书。
wén huái sù qiáng wén lēi cǐ yán shén bù xìn zhī
文怀素强,闻勒此言,甚不信之。
hòu bǎi yú rì guǒ wáng
后百余日,果亡。
lēi jīn wèi xiàn lì
勒今为县吏。
zì shuō bìng shí xī tuō yī zài bèi zhōng
自说病时,悉脱衣在被中。
jí hún shuǎng qù shí luǒ shēn yě
及魂爽去,实倮身也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
yán jī
颜畿
jìn xián níng zhōng láng yá yán jī zì shì dōu dé bìng jiù yī zhāng cuō
晋咸宁中,琅邪颜畿,字世都,得病,就医张瑳。
sǐ yú cuō jiā
死于瑳家。
jiā rén yíng sàng zhào měi rào shù bù kě jiě
家人迎丧,旐每绕树不可解。
nǎi tuō mèng yuē wǒ shòu mìng wèi yìng sǐ dàn fú yào tài duō shāng wǒ wǔ zàng ěr
乃托梦曰:“我寿命未应死,但服药太多,伤我五脏耳。
jīn dāng fù huó shèn wú zàng wǒ
今当复活,慎无葬我。
nǎi kāi guān xíng hái rú gù wēi yǒu rén sè
”乃开棺,形骸如故,微有人色。
ér shǒu zhǎo suǒ guā mó guān bǎn jiē shāng
而手爪所刮摩,棺板皆伤。
jiàn yǒu qì jí yǐ mián yǐn lì kǒu néng yàn yǐn shí shāo duō néng kāi mù bù néng yán yǔ
渐有气,急以绵饮沥口,能咽,饮食稍多,能开目,不能言语。
shí yú nián jiā rén pí yú gōng hù bù fù de cāo shì
十余年,家人疲于供护,不复得操事。
qí dì hóng dōu jué qì rén shì gōng zì shì yǎng
其弟弘都,绝弃人事,躬自侍养。
yǐ hòu biàn shuāi liè
以后便衰劣。
zú fù huán sǐ yě
卒复还死也。
chū sōu shén jì
(出《搜神记》)
yú háng guǎng
余杭广
jìn shēng píng mò gù zhāng xiàn lǎo gōng yǒu yī nǚ jū shēn shān
晋升平末,故章县老公有一女,居深山。
yú háng guǎng qiú wèi fù bù xǔ
余杭广求为妇,不许。
gōng hòu bìng sǐ nǚ shàng xiàn mǎi guān xíng bàn dào féng guǎng
公后病死,女上县买棺,行半道,逢广。
nǚ jù míng chāo běn nǚ jù zuò yǔ nǚ dào qíng shì
女具(明抄本“女具”作“与女”)道情事。
nǚ yīn yuē qióng bī jūn ruò néng wǎng jiā shǒu fù shī xū wú hái zhě biàn wèi jūn qī
女因曰:“穷逼,君若能往家守父尸,须吾还者,便为君妻。
guǎng xǔ zhī
”广许之。
nǚ yuē wǒ lán zhōng yǒu zhū kě wèi shā yǐ yí zuò r
女曰:“我栏中有猪,可为杀,以饴作儿。
guǎng zhì nǚ jiā dàn wén wū zhōng yǒu gǔ zhǎng xīn wǔ zhī shēng
”广至女家,但闻屋中有鼓掌欣舞之声。
guǎng pī lí jiàn zhòng guǐ zài táng gòng pěng nòng gōng shī
广披离,见众鬼在堂,共捧弄公尸。
guǎng bǎ zhàng dà hū rù mén qún guǐ jǐn zǒu
广把杖大呼,入门,群鬼尽走。
guǎng shǒu shī qǔ zhū shā
广守尸,取猪杀。
zhì yè jiàn shī biān yǒu lǎo guǐ shēn shǒu qǐ ròu
至夜,见尸边有老鬼,伸手乞肉。
guǎng yīn zhuō qí bì guǐ bù fù de qù chí zhī yù jiān
广因捉其臂,鬼不复得去,持之愈坚。
dàn wén hù wài yǒu zhū guǐ gòng hū yún lǎo nú tān shí zhì cǐ shén kuài
但闻户外有诸鬼共呼云,老奴贪食至此,甚快。
guǎng yǔ lǎo guǐ shā gōng zhě bì shì rǔ kě sù hái jīng shén wǒ dāng fàng rǔ
广语老鬼,杀公者必是汝,可速还精神,我当放汝。
rǔ ruò bù hái zhě zhōng bù zhì yě
汝若不还者,终不置也。
lǎo guǐ yuē wǒ r děng shā gōng ěr
老鬼曰:“我儿等杀公耳。
jí huàn guǐ zi kě hái zhī
”即唤鬼子,可还之。
gōng jiàn huó yīn fàng lǎo guǐ
公渐活,因放老鬼。
nǚ zài guān zhì xiāng jiàn jīng bēi yīn qǔ nǚ wèi fù
女载棺至,相见惊悲,因取女为妇。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
qǔ ā rén
曲阿人
jǐng píng yuán nián qǔ ā yǒu yī rén bìng sǐ
景平元年,曲阿有一人病死。
jiàn fù yú tiān shàng
见父于天上。
wèi fù yuē rǔ suàn lù zhèng yú bā niú ruò cǐ xiàn jìng sǐ biàn rù zuì zhé zhōng
谓父曰:“汝算录正余八牛,若此限竟死,便入罪谪中。
wú bǐ yù ān chǔ rǔ zhí jú wú quē zhě wéi yǒu léi gōng quē dāng qǐ yǐ bǔ qí zhí
吾比欲安处汝,职局无缺者,唯有雷公缺,当启以补其职。
jí zòu àn rù nèi biàn de chōng cǐ rèn
”即奏按入内,便得充此任。
lìng zhì liáo dōng xíng yǔ chéng lù chē zhōng yǒu zhōng yǒu yuán zuò niú yǐ jù míng chāo běn gǎi shuǐ dōng xī guàn sǎ
令至辽东行雨,乘露车,中有(“中有”原作“牛以”,据明抄本改)水,东西灌洒。
wèi zhì yú zhōng lù fù bèi fú zhì liáo xī
未至,于中路复被符至辽西。
shì bì hái jiàn fù kǔ qiú hái
事毕还,见父苦求还。
yún bù lè chù zhí
云,不乐处职。
fù qiǎn qù suì de sū huó
父遣去,遂得苏活。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
hè yǔ
贺瑀
kuài jī shān yīn hè yǔ zì yàn jū
会稽山阴贺瑀,字彦琚。
céng de jí bù zhī rén wéi xīn xià shàng wēn jū sān rì nǎi sū
曾得疾,不知人,惟心下尚温,居三日乃苏。
yún lì jiāng shàng tiān jiàn guān fǔ
云,吏将上天,见官府。
fǔ jūn jū chǔ shén yán shǐ rén jiāng yǔ rù qǔ fáng
府君居处甚严,使人将瑀入曲房。
fáng zhōng yǒu céng jià qí shàng yǒu yìn jí jiàn shǐ yǔ qǔ zhī
房中有层架,其上有印及剑,使瑀取之。
jí suī yì suǒ hǎo duǎn bù jí shàng céng qǔ jiàn yǐ chū
及虽意所好,短不及上层,取剑以出。
wèn zhī zi hé de yě
问之:“子何得也?
yǔ yuē de jiàn
”瑀曰:“得剑。
lì yuē hèn bù dé yìn kě yǐ qū cè bǎi shén
”吏曰:“恨不得印,可以驱策百神。
jīn de jiàn wéi shǐ shè gōng ěr
今得剑,唯使社公耳。
jí jì yù měi xíng jí shè gōng bài yè dào xià yǔ shēn è zhī
”疾既愈,每行,即社公拜谒道下,瑀深恶之。
chū lù yì jì
(出《录异记》)
shí niú rén
食牛人
huán xuán shí niú dà yì yǒu yī rén shí sǐ niú ròu yīn dé bìng wáng
桓玄时,牛大疫,有一人食死牛肉,因得病亡。
yún sǐ shí jiàn rén zhí lù jiāng zhì tiān shàng
云,死时见人执录,将至天上。
yǒu yī guì rén wèn yún cǐ rén hé zuì
有一贵人问云:“此人何罪?
duì yuē cǐ zuò shí yì sǐ niú ròu
”对曰:“此坐食疫死牛肉。
guì rén yún jīn xū niú yǐ zhuàn lún ròu yǐ chōng bǎi xìng shí hé gù fù shā zhī
”贵人云:“今须牛以转轮,肉以充百姓食,何故复杀之。
cuī cuī yuán zuò tuī jù míng chāo běn gǎi
”催(“催”原作“推”,据明抄本改。
lìng hái
)令还。
jì gēng shēng jù shuō qí shì
既更生,具说其事。
yú shì shí niú ròu zhě wú fù yǒu huàn
于是食牛肉者,无复有患。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
qiū you
丘友
wū chéng qiū you cháng bìng sǐ jīng yī rì huó
乌程丘友,尝病死,经一日活。
yún jiāng qù shàng tiān rù dà xiè shè
云,将去上天,入大廨舍。
jiàn yī rén zhe zǐ zé zuò
见一人著紫帻坐。
huò gào you ěr zǔ qiū xiào bó yě jīn zuò zhǔ lù
或告友,尔祖丘孝伯也,今作主录。
gào rén yán you bù yīng sǐ shǐ rén qiǎn zhī you de hái qù
告人言友不应死,使人遣之,友得还去。
chū mén jiàn qí zǔ fù mǔ xì yī zú zài mén wài shù
出门,见其祖父母系一足,在门外树。
hòu yī yuè wáng
后一月亡。
chū lù yì jì
(出《录异记》)
yǔ shēn
庾申
yǐng chuān yǔ mǒu sòng xiào jiàn zhōng yù jí wáng xīn xià yóu wēn jīng sù wèi bìn hū rán ér wù
颍川庾某,宋孝建中,遇疾亡,心下犹温,经宿未殡,忽然而寤。
shuō chū sǐ yǒu liǎng rén hēi yī lái shōu fù zhī qū shǐ qián xíng
说初死,有两人黑衣来,收缚之,驱使前行。
jiàn yī dà chéng mén lóu gāo jùn fáng wèi chóng fù
见一大城,门楼高峻,防卫重复。
jiāng yǔ rù tīng qián tóng rù zhě shén zhòng
将庾入厅前,同入者甚众。
tīng shàng yī guì rén nán xiàng zuò shì zhí shù bǎi hū wèi fǔ jūn
厅上一贵人南向坐,侍直数百,呼为府君。
fǔ jūn zhí bǐ jiǎn yuè dào zhě
府君执笔,简阅到者。
cì zhì yǔ yuē cǐ rén suàn shàng wèi jǐn
次至庾曰:“此人算尚未尽。
cuī qiǎn zhī
”催遣之。
yī rén jiē shàng lái yǐn yǔ chū zhì chéng mén yǔ lì chāi rén sòng zhī
一人阶上来,引庾出,至城门,语吏差人送之。
mén lì yún xū fù bái rán hòu de qù
门吏云:“须复白,然后得去。
mén wài yī nǚ zǐ nián shí wǔ liù róng sè xián lì
”门外一女子,年十五六,容色闲丽。
yuē yǔ jūn xìng de guī ér liú tíng rú cǐ shì mén sī qiú wù
曰:“庾君幸得归,而留停如此,是门司求物。
yǔ yún xiàng bèi lù qīng lái wú suǒ jī chí
”庾云:“向被录轻来,无所赍持。
nǚ tuō zuǒ bì sān zhǐ jīn chuàn tóu yǔ yún bìng cǐ yǔ zhī
”女脱左臂三只金钏,投庾云:“并此与之。
yǔ wèn nǚ hé xìng yún xìng zhāng jiā zài máo zhǔ zuó huò luàn wáng
”庾问女何姓,云:“姓张,家在茅渚,昨霍乱亡。
yǔ yuē wǒ lín wáng qiǎn jī jī yuán zuò zhāi jù míng chāo běn gǎi wǔ qiān qián nǐ shì cái
”庾曰:“我临亡,遣赍(“赍”原作“斋”,据明抄本改)五千钱,拟市材。
ruò gēng shēng dāng sòng cǐ qián xiāng bào
若更生,当送此钱相报。
nǚ yuē bù rěn jiàn jūn jiān è cǐ wǒ sī wù bù fán huán jiā zhōng yě
”女曰:“不忍见君艰厄,此我私物,不烦还家中也。
yù yǐ yǐ yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi chuàn yǔ lì lì shòu jìng bù fù bái biàn chāi rén sòng qù
瘐以(以“原”作“之”,据明抄本改)钏与吏,吏受,竟不复白,便差人送去。
yǔ yǔ nǚ bié nǚ cháng tàn qì xià
庾与女别,女长叹泣下。
yǔ jì huǎng hū sū
庾既恍惚苏。
zhì máo zhǔ xún qiú guǒ yǒu zhāng shì xīn wáng shào nǚ yún
至茅渚寻求,果有张氏新亡少女云。
chū hái yuān jì
(出《还冤记》)
li chú
李除
xiāng yáng li chú zhōng shí qì sǐ qí fù shǒu shī
襄阳李除,中时气死,其妇守尸。
zhì yè sān gēng jué rán qǐ zuò bó fù bì shàng jīn chuàn shén jù fù yīn zhù tuō
至夜三更,崛然起坐,搏妇臂上金钏甚剧,妇因助脱。
jì shǒu zhí zhī hái sǐ
既手执之,还死。
fù sì chá zhī
妇伺察之。
zhì xiǎo xīn zhōng gèng nuǎn jiàn jiàn de sū
至晓,心中更暖,渐渐得苏。
jì huó yún lì jiāng qù bǐ bàn shén duō
既活云,吏将去,比伴甚多。
jiàn yǒu xíng huò de miǎn zhě nǎi xǔ lì jīn chuàn lì lìng hái gù guī qǔ yǐ yǔ lì
见有行货得免者,乃许吏金钏,吏令还,故归取以与吏。
lì de chuàn biàn fàng lìng hái
吏得钏,便放令还。
jiàn lì qǔ chuàn qù bù zhī yóu zài fù yī nèi
见吏取钏去,不知犹在妇衣内。
fù bù gǎn fù zhe yī shì zhòu mái
妇不敢复著,依事呪埋。
chū xù sōu shén jì
(出《续搜神记》)
zhāng dǎo
张导
qí wǔ dì jiàn yuán yuán nián tài zǐ zuǒ lǜ zhāng dǎo zì jìn xián
齐武帝建元元年,太子左率张导字进贤。
shǎo dú shū lǎo ěr shù
少读书,老饵术。
měi shí bù guò èr wèi yī fú bù xiū zhuāng
每食不过二味,衣服不修装。
jì dé jí wèi qī zhū shì yuē wǒ sǐ hòu
既得疾,谓妻朱氏曰:“我死后。
guān zú zhōu shēn
棺足周身。
liǎn wǒ fú dàn qǔ jīn zhù zhě shèn wù gǎi yì
敛我服,但取今著者,慎勿改易。
jí zú zi qián hù yù fèng yí zhǐ
”及卒,子干护欲奉遗旨。
zhū shì yuē rǔ fù suī yí yán rú cǐ bù rěn yī qí yán
朱氏曰:“汝父虽遗言如此,不忍依其言。
yīn bié zhì sì shí fú ér liǎn yān
”因别制四时服而敛焉。
liǎn hòu yī yuè rì jiā rén hū wén guān zhōng hū qián hù zhī shēng rén jiē yī shí jīng jù
敛后一月日,家人忽闻棺中呼干护之声,人皆一时惊惧。
jí zhì bìn guān jiàn dǎo kāi mù nǎi fú chū yú jiù qǐn
及至殡棺,见导开目,乃扶出于旧寝。
yì rì zuò zé qī yuē wǒ píng shēng sù jiǎn nài hé wéi yán yì wǒ gù fú
翌日,坐责妻曰:“我平生素俭,奈何违言,易我故服。
wèi zǐ yuē fù liǎn wǒ gù fú
”谓子曰:“复敛我故服。
qián hù nǎi qǔ gù yī liǎn zhī
”干护乃取故衣敛之。
liǎn hòu yòu yuē dàn ān guān zhōng hòu sān rì kàn zhī
敛后又曰:“但安棺中,后三日看之。
ruò ruò yuán zuò dāng jù míng chāo běn gǎi yǎn rán jí zàng
若(“若”原作“当”,据明抄本改)俨然,即葬。
rú mù kāi bì chóng shēng yǐ
如目开,必重生矣。
hòu sān rì qián hù děng qǐ guān jiàn yǎn kāi rén jiē jīng xǐ fú chū suì shēng
”后三日,干护等启棺,见眼开,人皆惊喜,扶出遂生。
wèi zǐ yuē dì fǔ yǐ wǒ píng shēng xiū shàn zhe dé fàng zài shēng èr shí nián
谓子曰:“地府以我平生修善著德,放再生二十年。
dǎo hòu wèi zhì jiàn dé lìng ér zú
”导后位至建德令而卒。
chū qióng shén mì yuàn
(出《穷神秘苑》)
shí zhǎng hé
石长和
zhào shí zhǎng hé zhě zhào guó gāo yì rén yě
赵石长和者,赵国高邑人也。
nián shí jiǔ bìng yuè yú zú
年十九,病月余卒。
jiā pín wèi jí bìn liàn
家贫,未及殡殓。
jīng sì rì rì yuán zuò yuè jù míng chāo běn gǎi ér sū
经四日(“日”原作“月”,据明抄本改)而苏。
shuō chū sǐ shí dōng nán xíng jiàn èr rén zhì dào zài zhǎng hé qián wǔ shí bù
说初死时,东南行,见二人治道,在长和前五十步。
zhǎng hé xíng yǒu chí jí èr rén yì suí huǎn sù cháng wǔ shí bù
长和行有迟疾,二人亦随缓速,常五十步。
ér dào zhī liǎng biān jí cì sēn rán rú yīng zhǎo
而道之两边,棘刺森然,如鹰爪。
jiàn rén shén zhòng qún zú jí zhōng shēn tǐ shāng liè de jiē liú xiě
见人甚众,群足棘中,身体伤裂,地皆流血。
jiàn zhǎng hé dú xíng píng dào jù tàn xī yuē fó zǐ dú xíng dà dào zhōng
见长和独行平道,俱叹息曰:“佛子独行大道中。
qián zhì wǎ wū yù lóu kě shǔ qiān jiān wū shén gāo
”前至瓦屋,御楼可数千间,屋甚高。
shàng yǒu yī rén xíng miàn zhuàng dà zhe zào páo sì fèng lín chuāng ér zuò
上有一人,形面状大,著皂袍四缝,临窗而坐。
zhǎng hé bài zhī gé shàng rén yuē shí jūn lái yé yī bié èr qiān yú nián
长和拜之,阁上人曰:“石君来耶,一别二千余年。
zhǎng hé biàn ruò yì de cǐ bié shí yě
”长和便若忆得此别时也。
xiāng shí zhōng yǒu féng yì mù féng yì mù yuán zuò mǎ fàng jù biàn zhèng lùn zhù bā yǐn gǎi mèng chéng fū qī xiān sǐ yǐ jī suì
相识中有冯翊牧(“冯翊牧”原作“马放”,据《辩正论注》八引改)孟丞夫妻,先死已积岁。
gé shàng rén yuē jūn shi mèng chéng bù
阁上人曰:“君识孟丞不?
zhǎng hé dá yuē shi
”长和答曰:“识。
gé shàng rén yuē mèng chéng shēng shí bù néng jīng jìn jīn héng wèi wǒ sī sǎo chú zhī yì
”阁上人曰:“孟丞生时不能精进,今恒为我司扫除之役。
mèng qī jīng jìn jū chǔ shén lè
孟妻精进,居处甚乐。
jǔ shǒu zhǐ xī nán yī fáng yuē mèng qī zài cǐ yě
”举手指西南一房曰:“孟妻在此也。
mèng qī kāi chuāng jiàn zhǎng hé hòu xiāng wèi wèn biàn fǎng qí jiā zhōng dà xiǎo ān fǒu
”孟妻开窗,见长和,厚相慰问,遍访其家中大小安否。
yuē shí jūn hái shí kě gèng jiàn guò dāng yīn fù shū yě
曰:“石君还时,可更见过,当因附书也。
é jiàn mèng chéng zhí zhou tí jī zì gé xi lái yì wèn jiā xiāo xī
”俄见孟丞执帚提箕,自阁西来,亦问家消息。
gé shàng rén yuē wén yú lóng chāo jīng jīng yuán zuò jī jù míng chāo běn gǎi jìn wèi xìn ěr
阁上人曰:“闻鱼龙超精(“精”原作“积”,据明抄本改)进,为信耳。
hé suǒ xiū xíng
何所修行?
zhǎng hé yuē bù shí yú ròu jiǔ bù jīng kǒu
”长和曰:“不食鱼肉,酒不经口。
héng zhuǎn zūn jīng jiù zhū jí tòng
恒转尊经,救诸疾痛。
gé shàng rén yuē suǒ chuán bù wàng yě
”阁上人曰:“所传不妄也。
yǔ jiǔ zhī gé shàng rén wèn dōu chuán zhǔ zhě shěn àn shí jūn lù wù miù làn yě
”语久之,阁上人问都篅主者,审案石君录,勿谬滥也。
zhǔ zhě àn lù
主者按箓。
yú sān shí nián
余三十年。
gé shàng rén yuē jūn yù guī bù
阁上人曰:“君欲归不?
zhǎng hé duì yuàn guī
”长和对:“愿归。
nǎi chì zhǔ zhě yǐ chē qí liǎng lì sòng zhī
”乃敕主者,以车骑两吏送之。
zhǎng hé bài cí shàng chē ér guī
长和拜辞,上车而归。
qián suǒ háng dào gèng yǒu chuán guǎn lì mín yǐn shí chǔ zhì zhī jù
前所行道,更有传馆吏民饮食储峙之具。
shū hū zhì jiā è qí shī bù yù fù zhī yú shī tóu lì
倏忽至家,恶其尸,不欲附之,于尸头立。
jiàn qí wáng mèi yú hòu tuī zhī bó shī miàn shàng yīn de sū
见其亡妹于后推之,踣尸面上,因得苏。
fǎ dào rén shān shí wèi chū jiā wén zhǎng hé suǒ shuō suì dìng rù dào zhī zhì
法道人山,时未出家,闻长和所说,遂定入道之志。
fǎ shān zhě xián hé shí rén yě
法山者,咸和时人也。
chū míng xiáng jì
(出《冥祥记》)
gǔ yuán zhī
古元之
hòu wèi shàng shū lìng gǔ bì zú zǐ yuán zhī shǎo yǎng yú bì yīn yǐn jiǔ ér zú
后魏尚书令古弼族子元之,少养于弼,因饮酒而卒。
bì lián zhī tè shèn sān rì liàn bì
弼怜之特甚,三日殓毕。
zhuī sī yù yǔ zài bié yīn mìng qǐ guān kāi yǐ què shēng yǐ
追思,欲与再别,因命启棺,开已却生矣。
yuán zhī yún dāng hūn zuì hū rán rú mèng yǒu rén wò lěng shuǐ yú tǐ yǎng shì nǎi jiàn yī shén rén
元之云,当昏醉,忽然如梦,有人沃冷水于体,仰视,乃见一神人。
shén rén èr zì yuán quē jù míng chāo běn gǎi
(“神人”二字原缺,据明抄本改。
yì guān jiàng shang ní pèi yí mào shén jùn
)衣冠绛裳蜺帔,仪貌甚俊。
gù yuán zhī yuē wú nǎi gǔ shuō yě shì rǔ yuǎn zǔ
顾元之曰:“吾乃古说也,是汝远祖。
shì yù zhì hé shén guó zhōng wú rén dān náng shì cóng yīn lái qǔ rǔ
适欲至和神国中,无人担囊侍从,因来取汝。
jí lìng fù yī dà náng kě zhòng yī jūn
”即令负一大囊,可重一钧。
yòu yǔ yī zhú zhàng zhǎng zhàng èr yú lìng yuán zhī chéng qí suí hòu fēi jǔ shén sù cháng zài bàn tiān
又与一竹杖,长丈二余,令元之乘骑随后,飞举甚速,常在半天。
xī nán xíng bù zhī lǐ shù shān hé yú yuǎn
西南行,不知里数,山河逾远。
chuā rán xià dì yǐ zhì hé shén guó
歘然下地,已至和神国。
qí guó wú tài shān gāo zhě bù guò shù shí zhàng jiē jī bì mín
其国无大山,高者不过数十丈,皆积碧珉。
shí jì shēng qīng cǎi lù xiǎo yì huā zhēn guǒ ruǎn cǎo xiāng mèi hǎo qín zhāo zhā
石际生青彩簵筱,异花珍果,软草香媚,好禽嘲哳。
shān dǐng jiē píng zhěng rú dǐ qīng quán bèng xià zhě sān èr bǎi dào
山顶皆平整如砥,清泉迸下者,三二百道。
yuán yě wú fán shù xī shēng bǎi guǒ jí xiāng sī shí liú zhī bèi
原野无凡树,悉生百果及相思石榴之辈。
měi guǒ shù huā huì jù fā shí sè xiān hóng cuì yè yú xiāng cóng zhī xià fēn cuò mǎn shù sì shí bù gǎi
每果树花卉俱发,实色鲜红,翠叶于香丛之下,纷错满树,四时不改。
wéi yī suì yí dù àn huàn huā shí gēng shēng xīn nèn rén bù zhī jué
唯一岁一度暗换花实,更生新嫩,人不知觉。
tián chóu jǐn zhǎng dà hù hù zhōng shí yǐ wǔ gǔ gān xiāng zhēn měi fēi zhōng guó dào liáng kě bǐ
田畴尽长大瓠,瓠中实以五谷,甘香珍美,非中国稻梁可比。
rén de zú shí bù jiǎ gēng zhòng
人得足食,不假耕种。
yuán xiǎn zī mào yóu huì bù shēng
原顕滋茂,莸秽不生。
yī nián yī dù shù mù zhī gàn jiān xī shēng wǔ sè sī kuàng rén de suí sè shōu qǔ rèn yì rèn zhī
一年一度,树木枝干间,悉生五色丝纩,人得随色收取,任意纴织。
yì yì zì yuán quē jù míng chāo běn gǎi jǐn xiān luó bù jiǎ cán zhù
异(“异”字原“缺”,据明抄本改)锦纤罗,不假蚕杼。
sì shí zhī qì cháng xī xī hé shū rú zhōng guó èr sān yuè
四时之气,常熙熙和淑,如中国二三月。
wú wén méng ma yǐ shī fēng hé shé huī shǒu gōng wú gōng zhū měng zhī chóng yòu wú xiāo chī yā yào qú yù biān fú zhī shǔ jí wú hǔ láng chái bào hú lí mò bó zhī shòu yòu wú māo shǔ zhū quǎn rǎo hài zhī lèi
无蚊虻蟆蚁虱蜂蝎蛇虺守宫蜈蚣蛛蠓之虫,又无枭鸱鵶鹞鸲鹆蝙蝠之属,及无虎狼豺豹狐狸蓦駮之兽,又无猫鼠猪犬扰害之类。
qí rén cháng duǎn yán chī jiē děng wú yǒu shì yù ài zēng zhī zhě
其人长短妍蚩皆等,无有嗜欲爱憎之者。
rén shēng èr nán èr nǚ wèi lín zé shì shì wèi hūn yīn jī nián ér jià èr shí ér qǔ
人生二男二女,为邻则世世为婚姻,笄年而嫁,二十而娶。
rén shòu yī bǎi èr shí zhōng wú yāo zhé jí bìng yīn lóng bǒ bì zhī huàn
人寿一百二十,中无夭折疾病喑聋跛躄之患。
bǎi suì yǐ xià jiē zì jì yì
百岁已下,皆自记忆。
bǎi suì yǐ wài bù zhī qí shòu jǐ hé
百岁已外,不知其寿几何。
shòu jǐn zé chuā rán shī qí suǒ zài suī qīn zú zǐ sūn jiē wàng qí rén gù cháng wú yōu qi
寿尽则歘然失其所在,虽亲族子孙,皆忘其人,故常无忧戚。
měi rì wǔ shí yī shí zhōng jiān wéi shí jiǔ jiāng guǒ shí ěr
每日午时一食,中间唯食酒浆果实耳。
cān yì bù zhī suǒ huà bù zhì hùn suǒ
餐亦不知所化,不置溷所。
rén wú sī jī qūn cāng yú liáng qī mǔ yào zhě qǔ zhī
人无私积囷仓,余粮栖亩,要者取之。
wú guàn yuán zhōu shū yě cài jiē zú rén shí
无灌园鬻蔬,野菜皆足人食。
shí mǔ yǒu yī jiǔ quán wèi gān ér xiāng
十亩有一酒泉,味甘而香。
guó rén rì xiāng xié yóu lǎn gē yǒng táo táo rán mù yè ér sàn wèi cháng hūn zuì
国人日相携游览,歌咏陶陶然,暮夜而散,未尝昏醉。
rén rén yǒu bì pú jiē zì rán jǐn shèn zhī rén suǒ yào bù fán cù shǐ
人人有婢仆,皆自然谨慎,知人所要,不烦促使。
suí yì wū shì mǐ bù zhuàng lì
随意屋室,靡不壮丽。
qí guó liù chù wéi yǒu mǎ xún jí ér jùn bù yòng qū mò zì shí yě cǎo bù jìn jī jù
其国六畜唯有马,驯极而骏,不用趋秣,自食野草,不近积聚。
rén yào chéng zé chéng chéng qì ér què fàng yì wú zhǔ shǒu
人要乘则乘,乘讫而却放,亦无主守。
qí guó qiān guān jiē zú ér shì guān bù zhī shēn zhī zài shì zá yú xià rén yǐ wú zhí shì cāo duàn yě
其国千官皆足,而仕官不知身之在事,杂于下人,以无职事操断也。
suī yǒu jūn zhǔ ér jūn bù zì zhī wèi jūn zá yú qiān guān yǐ wú zhí shì shēng biǎn gù yě
虽有君主,而君不自知为君,杂于千官,以无职事升贬故也。
yòu wú xùn léi fēng yǔ qí fēng cháng wēi qīng rú xù xí wàn wù bù zhì yú yáo luò
又无迅雷风雨,其风常微轻如煦,袭万物不至于摇落。
qí yǔ shí rì yī jiàng jiàng bì yǐ yè jīn rùn dí dàng bù yǒu yān liú
其雨十日一降,降必以夜,津润条畅,不有淹流。
yī guó zhī rén jiē zì xiāng qīn yǒu rú qī shǔ gè gè míng huì
一国之人,皆自相亲,有如戚属,各各明惠。
wú shì yì shāng fàn zhī shì yǐ bù qiú lì gù yě
无市易商贩之事,以不求利故也。
gǔ shuō jì zhì qí guó gù wèi yuán zhī yuē cǐ hé shén guó yě
古说既至其国,顾谓元之曰:“此和神国也。
suī fēi shén xiān fēng sú bù è
虽非神仙,风俗不恶。
rǔ huí dāng wèi shì rén shuō zhī
汝回,当为世人说之。
wú jì zhì cǐ huí jí bié qiú rén fù náng bù yòng rǔ yǐ
吾既至此,回即别求人负囊,不用汝矣。
yīn yǐ jiǔ lìng yuán zhī yǐn
”因以酒令元之饮。
yǐn mǎn shù xún bù jué chén zuì jì ér fù xǐng shēn yǐ huó yǐ
饮满数巡,不觉沉醉,既而复醒,身已活矣。
zì shì yuán zhī shū yì rén shì dōu wàng huàn qíng yóu xíng shān shuǐ zì hào zhī hé zi
自是元之疏逸人事,都忘宦情,游行山水,自号知和子。
hòu jìng bù zhī qí suǒ zhōng yě
后竟不知其所终也。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)