zhōu zi gōng li jí ā liù cuī jūn liú gài zhū tóng gào chéng wáng xūn sū lǚ shuāng jǐng shēng xǔ chēn
周子恭李及阿六崔君刘溉朱同郜澄王勋苏履霜景生许琛
zhōu zi gōng
周子恭
táng tiān hòu cháo dì guān láng zhōng zhōu zi gōng hū rán bào wáng
唐天后朝,地官郎中周子恭,忽然暴亡。
jiàn dà dì yú diàn shàng zuò péi zi yí shì lì
见大帝于殿上坐,裴子仪侍立。
zi gōng bài wèn wèi shuí
子恭拜,问为谁?
yuē zhōu zi gōng zhuī dào
曰:“周子恭追到。
dì yuē wǒ huàn xǔ zi rú hé wéi cuò jiāng zi gōng lái
”帝曰:“我唤许子儒,何为错将子恭来?
jí fàng qù
即放去。
zi gōng sū wèn jiā zhōng yuē xǔ shì láng hǎo zài fǒu
”子恭苏,问家中曰:“许侍郎好在否?
shí zǐ rú wèi tiān guān shì láng yǐ bìng qí yè zú
”时子儒为天官侍郎,已病,其夜卒。
zé tiān wén zhī chí yì xiàng bīng zhōu wèn péi zi yí
则天闻之,驰驿向并州,问裴子仪。
yí shí wéi pàn guān wú yàng
仪时为判官,无恙。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
li jí
李及
li jí zhě xìng hǎo yǐn jiǔ wèi cháng yú lì
李及者,性好饮酒,未尝余沥。
suǒ jū zài jīng jī shàn lǐ
所居在京积善里。
wēi jí bào zú tōng shēn yǐ lěng wéi xīn wēi nuǎn
微疾暴卒,通身已冷,唯心微暖。
huò shí shī yǔ zhuàng ruò cí sù
或时尸语,状若词诉。
jiā rén yǐ cǐ rì yè hou qí huó jī qī bā rì fāng sū
家人以此日夜候其活,积七八日方苏。
zì yún chū yǒu guǐ shǐ zhuī tā rén
自云,初有鬼使,追他人。
qí jiā fáng zhōng xiān yǒu nǚ guǐ yǐ jí yǐn jiǔ bù jiāo lí nǎi yǐn guǐ shǐ zhuī jí
其家房中先有女鬼,以及饮酒不浇漓,乃引鬼使追及。
jí zhī cuò zhuī jǐ gù lǚ shī yǔ yě
及知错追己,故屡尸语也。
qí guǐ dà nù chí jí bù shě
其鬼大怒,持及不舍。
xíng sān shí yú lǐ zhì sān mén zhuàng ruò chéng fǔ
行三十余里,至三门,状若城府。
lǐng jí jiàn guān guān wèn bù zhuī li jí hé hū jiāng lái
领及见官,官问不追李及,何忽将来。
jí yòu jí lǐ chēng wang
及又极理称枉。
guān nù tà shǐ zhě èr shí lìng sòng jí hái
官怒,挞使者二十,令送及还。
shǐ zhě sòng jí chū mén bù fù xiāng lǐng
使者送及出门,不复相领。
jí jīng tíng cáo sī shí rì xǔ
及经停曹司十日许。
jiàn niú chē bǎi yú jù yīn wèn lì cǐ shì hé shì
见牛车百余具,因问吏,此是何适。
dá yuē lù shān fǎn shā bǎi xìng bù kě shèng shǔ jīn rì chē bān sǐ àn ěr
答曰:“禄山反,杀百姓不可胜数,今日车般死按耳。
shí lù shān shàng wèi fǎn jí yán lù shān bù fǎn hé de ěr wèi
”时禄山尚未反,及言禄山不反,何得尔为。
lì yún xún dāng jí fǎn
吏云:“寻当即反。
yòu jiàn shù bǎi rén jiē lǐ sǐ àn shén jí
”又见数百人,皆理死按甚急。
jí xún tú zì hái jiǔ zhī zhì shě
及寻途自还,久之至舍。
jiàn jiā rén dāng mén bù dé rù yīn wǎng nán qǔ fù jiā jiāng xī
见家人当门,不得入,因往南曲妇家将息。
qí fù ruò yǒu suǒ gǎn xī chí jí yī fú wán jù děng zhōng lù zhāo zhī jí nǎi suí hái
其妇若有所感,悉持及衣服玩具等,中路招之,及乃随还。
jiàn shī wò zài chuáng lì qián biàn huó ěr
见尸卧在床,力前便活耳。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
ā liù
阿六
ráo zhōu lóng xīng sì nú míng ā liù bǎo yìng zhōng sǐ suí lì jiàn wáng
饶州龙兴寺奴名阿六,宝应中死,随例见王。
dì xià suǒ yóu yún rǔ mìng wèi jǐn fàng hái
地下所由云:“汝命未尽,放还。
chū mén féng sù xiāng shàn hú
”出门,逢素相善胡。
qí hú zài shēng yǐ mài bǐng wèi yè yì yú dì xià mài bǐng
其胡在生,以卖饼为业,亦于地下卖饼。
jiàn ā liù xīn xǐ yīn wèn jiā rén bìng qiú jì shū
见阿六欣喜,因问家人,并求寄书。
jiǔ zhī chí yī shū wèi ā liù yuē wú kě xiāng zèng xìng ér dá zhī
久之,持一书谓阿六曰:“无可相赠,幸而达之。
yán bì duī luò kēng zhōng nǎi huó
”言毕,堆落坑中,乃活。
jiā rén yú shǒu zhōng de hú shū dú yún zài zài yuán zuò yǔ jù míng chāo běn gǎi dì xià cháng shòu zhū zuì bù dé tuō shēng kě wèi zào jīng xiāng jiù
家人于手中得胡书,读云:“在(“在”原作“语”,据明抄本改)地下常受诸罪,不得托生,可为造经相救。
cí shén qī qiè
”词甚凄切。
qí jiā jiàn shū zào zhū gōng dé
其家见书,造诸功德。
nú mèng hú yún láo wèi sòng shū de miǎn zhū kǔ
奴梦胡云:“劳为送书得免诸苦。
jīn yǐ tuō shēng rén jiān gù lái fèng xiè yì kě wèi xiè qī zǐ
今已托生人间,故来奉谢,亦可为谢妻子。
yán qì ér qù
”言讫而去。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
cuī jūn
崔君
gù cuī níng zhèn shǔ shí qián wéi shǒu qīng hé cuī jūn jì yǐ qǐ yǐn zhēn rén hán shì jù líng xiān piān yě shì xī cuī jūn wèi míng sī suǒ zhào
故崔宁镇蜀时,犍为守清河崔君,既以启尹真人函,(事具《灵仙篇》也)是夕,崔君为冥司所召。
qí míng guān jí gù xiāng lǚ yīn yě yǔ cuī jūn yǒu shàn
其冥官即故相吕𬤇也,与崔君友善。
xiāng jiàn bēi qì yǐ ér wèi cuī yuē yǐn zhēn rén yǒu shí hán zài guì jùn hé wéi zhé kāi
相见悲泣,已而谓崔曰:“尹真人有石函在贵郡,何为辄开?
jīn fèng shàng dì mìng zhào jūn àn shěn jiāng rú zhī hé
今奉上帝命,召君按谂,将如之何?
cuī xiè yuē hūn sú lóng gǔ bù shí shén xiān shì gù zhé kāi zhēn rén zhī hán
”崔谢曰:“昏俗聋瞽,不识神仙事,故辄开真人之函。
zuì chéng zhòng rán yǐ sān yòu zhī diǎn qí bù shí bù zhī zhě jù de yuán shè
罪诚重,然以三宥之典,其不识不知者,俱得原赦。
tǎng gōng kuān zhī zhù huò zì xīn ěr
傥公宽之,庶获自新耳。
yīn yuē dì mìng zhì yán dì fǔ bēi xiè hé gǎn wéi hu
”𬤇曰:“帝命至严,地府卑屑,何敢违乎?
jí zhào àn yuàn chū cuī jūn jí
”即召按掾,出崔君籍。
yǒu qǐng àn yuàn zhì
有顷,按掾至。
bái yuē cuī jūn yú wèi wǔ rèn yú shòu shí wǔ nián
白曰:“崔君余位五任,余寿十五年。
jīn shàng dì yǒu mìng zhé shòu shí sān nián jǐn duó qí guān
今上帝有命,折寿十三年,尽夺其官。
cuī yòu xiè yuē yǔ gōng píng shēng wèi you jīn rì zhī zuì chéng zì jǐ zhāo
”崔又谢曰:“与公平生为友,今日之罪,诚自己招。
rán gù rén qǐ bù néng yòu zhī
然故人岂不能宥之?
yīn yuē zhé shòu xuē guān zé gù bù kě táo rán kě yǐ wéi zú xià zhì èr nián jià zhí yōu qí lǐn lù yòng fù wú zǐ zhī tuō
”𬤇曰:“折寿削官,则固不可逃,然可以为足下致二年假职,优其廪禄,用副吾子之托。
cuī yòu zài bài xiè
”崔又载拜谢。
yán cū bì hū yǒu yún qì ǎi rán hóng guāng zì kōng ér xià
言粗毕,忽有云气蔼然,红光自空而下。
yīn jí tíng yuàn pū lì jù jīng jù ér qǐ yuē tiān fú xià
𬤇及庭掾仆吏,俱惊惧而起曰:“天符下。
suì yī cuī yú yī shì zhōng cuī jí yú xì jiān qián shì zhī
”遂揖崔于一室中,崔即于隙间潜视之。
jiàn yīn jù jīn hù lǜ tíng yuàn fēn lì yú tíng xián fǔ ér gǒng
见𬤇具巾笏,率庭掾,分立于庭,咸俯而拱。
yún zhōng yǒu yī rén zǐ yī jīn yú zhí yī fú shū
云中有一人,紫衣金鱼,执一幅书。
xuān dào dì mìng
宣道帝命。
yú shì yīn jí tíng yuàn zài bài shòu shū
于是𬤇及庭掾再拜受书。
shǐ jià yún ér shàng qǐng zhī suì shè
使驾云而上,顷之遂设。
yīn mìng cuī jūn chū zuò qǐ tiān fú shì zhī qiě tàn qiě qì
𬤇命崔君出坐,启天符视之,且叹且泣。
wèi cuī yuē zi shi yuán sān hu
谓崔曰:“子识元三乎?
yuán xiāng guó dì sān míng zài yě
(元相国第三,名载也。
cuī yuē nǎi bù yī zhī jiù ěr
)”崔曰:“乃布衣之旧耳。
yīn yuē xuè shǔ wú lèi xū kě bēi fu
”𬤇曰:“血属无类,吁,可悲夫!
mǒu suī yǔ yuán sān wèi you zhì shì yì wú néng zhěng zhī tú jī bēi tàn
某虽与元三为友,至是亦无能拯之,徒积悲叹。
cí yǐ yòu qì
”词已又泣。
jì ér mìng yī lì sòng cuī jūn guī zài bài ér chū yǔ shǐ zhě jù xíng
既而命一吏送崔君归,再拜而出,与使者俱行。
rù jùn chéng xiè zhōng yǐ shēn wò yú tà qī nú bèi kū ér huán zhī
入郡城廨中,已身卧于榻,妻孥辈哭而环之。
shǐ zhě yǐn cuī fǔ yú tà hún yǔ shēn xī rán ér hé suì wù
使者引崔俯于榻,魂与身翕然而合,遂寤。
qí jiā yún zú sān rì yǐ běn jùn yǐ bái lián shǐ
其家云:“卒三日矣,本郡以白廉使。
cuī jí zhì zhuāng jìn shì wǎng shǔ jù gào yú níng
”崔即治装,尽室往蜀,具告于宁。
níng suì shǔ shè fù shǐ yuè gěi fèng qián èr shí wàn
宁遂署摄副使,月给俸钱二十万。
shí yuán zài fāng zhí guó zhèng níng yǔ zài shàn shū yí shén duō
时元载方执国政,宁与载善,书遗甚多。
wén cuī zhī yán jù qí lián zuò yīn mìng qīn lì jī wǔ bǎi jīn lù zài zuǒ yòu jǐn gòu de qí shū bǎi yú fú jiē fén zhī
闻崔之言,惧其连坐,因命亲吏赍五百金,赂载左右,尽购得其书百余幅,皆焚之。
hòu yuè yú yuán zǎi jí méi
后月余,元载籍没。
yòu èr nián cuī yì zhōng yǐ
又二年,崔亦终矣。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
liú gài
刘溉
péng chéng liú gài zhě zhēn yuán zhōng wèi hán chéng lìng zú yú guān
彭城刘溉者,贞元中,为韩城令,卒于官。
jiā shén pín yīn jì hán chéng fó sì zhōng
家甚贫,因寄韩城佛寺中。
suì wèi bàn qí xiàn chéng dòu yì zú sān rì ér wù
岁未半,其县丞窦亦卒,三日而寤。
chū dòu shēng zhòu mèi mèng yī lì dǎo ér xi qù jīng gāo yuán dà zé shù bǎi lǐ dǐ yī chéng
初窦生昼寐,梦一吏导而西去,经高原大泽数百里,抵一城。
jì rù mén dǎo lì wáng qù
既入门,导吏亡去。
shēng jù shén jí chū chéng mén
生惧甚,即出城门。
mén yǒu wèi zú jǔ jiàn ér liè
门有卫卒,举剑而列。
dòu shēng xùn zhī wèi zú jǔ jiàn nán zhǐ yuē yóu cǐ zǒu shēng dào ěr
窦生讯之,卫卒举剑南指曰:“由此走,生道耳。
dòu shǐ zhī shēn sǐ bèi hàn ér bì lì
”窦始知身死,背汗而髀栗。
jí nán qù suī dài bù gǎn xi
即南去,虽殆,不敢息。
é jiàn shí yú rén lì dào zuǒ yǒu yī rén hū dòu shēng qiè qí shǒu yǐ qì
俄见十余人立道左,有一人呼窦生,挈其手以泣。
shú shì zhī nǎi liú gài
熟视之,乃刘溉。
yuē wú zǐ hé wéi ér lái
曰:“吾子何为而来?
dòu jù yǐ gào
”窦具以告。
yuē wǒ zì yǔ zú xià bié ruò wěi shēn yú xiàn jǐng zhōng niàn píng shēng shí ān kě de
曰:“我自与足下别,若委身于陷阱中,念平生时安可得?
yīn tì qì
”因涕泣。
dòu jí xùn míng tú shì gài qì bù yǔ
窦即讯冥途事,溉泣不语。
jiǔ zhī yòu yuē wǒ qī zǐ ān zài dé wú yàng hu
久之又曰:“我妻子安在,得无恙乎?
dòu yuē xián zǐ qiáo jū hán chéng fó sì zhōng jiāng bàn suì yǐ
”窦曰:“贤子侨居韩城佛寺中,将半岁矣。
gài yuē zi jīn qù wèi wǒ wèn xùn
”溉曰:“子今去,为我问讯。
wǒ yǐ qióng quán kùn rǔ miǎo bù kě tuō
我以穷泉困辱,邈不可脱。
měi niàn qī nú ruò zhǒu ér bù wàng bù
每念妻孥,若肘而不忘步。
yōu xiǎn zhī hèn hé kě jǐn dào zāi
幽显之恨,何可尽道哉!
bié wèi dòu yuē wǒ yǒu shī zèng jūn yuē míng lù yǎo yǎo rén bù zhī bù yòng kǔ shuō shǐ rén bēi
”别谓窦曰:“我有诗赠君,曰:‘冥路杳杳人不知,不用苦说使人悲。
xǐ de féng jūn chuán jiā xìn hòu huì máng máng hé chǔ qī
喜得逢君传家信,后会茫茫何处期。
yǐ ér yòu qì dòu suì gào bié
’”已而又泣,窦遂告别。
wèi shí yú lǐ wén jī zhōng shēng jí zhèn xiǎng yīn jì ér wù
未十余里,闻击钟声极震响,因悸而寤。
dòu jí shī xī cóng zǔ xiōng qí shēng cuī shì zi cháng yǐ shì yǔ yú rén
窦即师锡从祖兄,其甥崔氏子,常以事语于人。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhū tóng
朱同
zhū tóng zhě nián shí wǔ shí qí fù wèi yǐng táo lìng
朱同者,年十五时,其父为瘿陶令。
xiá rì chū mén hū jiàn sù suǒ shí lǐ zhèng èr rén yún pàn guān lìng zhuī
暇日出门,忽见素所识里正二人云,判官令追。
cāng cù suí qù
仓卒随去。
chū yǐng táo chéng xíng kě wǔ shí lǐ jiàn shí yú rén lín hé yǐn jiǔ
出瘿陶城,行可五十里,见十余人临河饮酒。
èr lǐ zhèng bìng rù tīng tīng yuán zuò kuāng jù míng chāo běn gǎi
二里正并入厅(“厅”原作“匡”,据明抄本改。
zuò lì tóng yú hòu
)坐,立同于后。
tóng dà fèn nù mà yuē hé wù lǐ zhèng gǎn zuò rú cǐ shì
同大忿怒,骂曰:“何物里正,敢作如此事?
lǐ zhèng yún láng jūn yǐ sǐ hé gù yóu zuò shēng shí qì sè
”里正云:“郎君已死,何故犹作生时气色?
tóng bēi lèi jiǔ zhī
”同悲泪久之。
é ér zuò zhě sàn qù tóng fù suí háng
俄而坐者散去,同复随行。
xíng zhì yī chéng chéng mén shàng bì bù dé rù
行至一城,城门尚闭,不得入。
lǐ zhèng yòu yǔ shí yú bèi gòng shí suī mìng tóng zuò ér bù dé shí
里正又与十余辈共食,虽命同坐,而不得食。
xū yú chéng kāi nèi pàn guān chū
须臾城开,内判官出。
lǐ zhèng bài yè dào zuǒ yǐ zhuàng yǐn tóng guò pàn guān pàn guān wèn lǐ zhèng yǐn tóng rù chéng
里正拜谒道左,以状引同过判官,判官问里正引同入城。
lì yá mén shàng pán huán wèi yǒu suǒ shì
立衙门,尚盘桓,未有所适。
hū wén chuán yǔ yún zhǔ bù tuì shí
忽闻传语云:“主簿退食。
xún yǒu yī qīng shān rén cóng mén zhōng chū yè lǚ xú xíng cóng zhě shù sì
”寻有一青衫人,从门中出,曳履徐行,从者数四。
qí rén jiàn tóng shi zhī yīn wèn zhū jiā láng jūn hé de zhì cǐ
其人见同识之,因问:“朱家郎君,何得至此?
tóng chū bù shí wú yǐ xù zhǎn
”同初不识,无以叙展。
zhǔ bù yún céng yǔ xián zūn lián guān qíng hǎo shén dǔ
主簿云:“曾与贤尊连官,情好甚笃。
suì lǐng tóng zhì pàn guān yǔ jí yán xiāng jiù
”遂领同至判官,与极言相救。
jiǔ zhī pàn guān yún cǐ r suàn yì wèi jǐn dāng xiāng wéi fàng qù
久之,判官云:“此儿算亦未尽,当相为放去。
nǎi lìng xiàng qián èr lǐ zhèng sòng hái
”乃令向前二里正送还。
tóng bài cí yù chū zhǔ bù yòu huàn shū qí bì zuò zhǔ bù míng yǐ yìn yìn zhī
同拜辞欲出,主簿又唤,书其臂作主簿名,以印印之。
jiè yuē ruò bèi jū liú dāng yǐ shì zhī
戒曰:“若被拘留,当以示之。
tóng jì chū chéng hū jiàn qí zǔ fù nú xià mǎ zài bài yún wēng zhī láng jūn de hái gù lìng jiāng mǎ sòng zhì zhái
”同既出城,忽见其祖父奴,下马再拜云:“翁知郎君得还,故令将马送至宅。
tóng biàn shàng mǎ kě xíng wǔ shí lǐ zhì yī diàn
”同便上马,可行五十里,至一店。
nú jí lǐ zhèng qǐng tóng xià mǎ cóng diàn zhōng guò
奴及里正,请同下马,从店中过。
diàn zhōng xī shì dà huò zhǔ rén rén shú nǎi jiāng chū jǐ shàng cái gē mài zhī
店中悉是大镬煮人,人熟,乃将出几上,裁割卖之。
rú shì shù shí àn jiāo guān zhě shén zhòng
如是数十按,交关者甚众。
qí rén jiàn tóng gè yù pēng zhǔ
其人见同,各欲烹煮。
tóng yǐ bì yìn shì zhī de miǎn
同以臂印示之,得免。
qián chū diàn mén fù jiàn lǐ zhèng nú mǎ děng
前出店门,复见里正奴马等。
xíng wǔ shí lǐ yòu zhì diàn
行五十里,又至店。
lèi dù èr diàn diàn zhōng jiē chí chā gān gōng shǐ yù lái shā tóng
累度二店,店中皆持叉竿弓矢,欲来杀同。
yǐ bì yìn shì zhī de quán
以臂印示之,得全。
jiǔ zhī fāng zhì yǐng táo chéng wài
久之,方至瘿陶城外。
lǐ zhèng lìng tóng xià mǎ yún yuǎn lù pí jí bù fù gèng néng rù chéng
里正令同下马,云:“远路疲极,不复更能入城。
jiān qiú huán shū yǔ zhǔ bù
兼求还书与主簿。
yún sòng zhì zhái qì
云,送至宅讫。
tóng yī qí yán yǔ shū bì gè bài cí qù
同依其言,与书毕,各拜辞去。
tóng hái dú xíng rù chéng wèi de zhì zhái cóng kǒng zǐ miào táng qián guò yīn rù xiè xiē
同还,独行入城,未得至宅,从孔子庙堂前过,因入廨歇。
jiàn táng qián xi shù xià yǒu rén zì yì xīn bìng bù jù
见堂前西树下,有人自缢,心并不惧。
lì chū shǐ chuán míng chāo běn cǐ chù kōng yī xíng yīng yǒu quē wén
力(出《史传》,明抄本此处空一行,应有缺文。
gào chéng
郜澄
gào chéng zhě jīng zhào wǔ gōng rén yě
郜澄者,京兆武功人也。
cháng yīn xuǎn jí zhì dōng dōu
尝因选集,至东都。
qí lǘ xíng huái shù xià jiàn yī lǎo mǔ yún shàn xiāng shǒu qiú chéng shǒu xiàng
骑驴行槐树下,见一老母,云,善相手,求澄手相。
chéng chū shén è zhī
澄初甚恶之。
mǔ yún bǐ cǐ jù xián hé xī lái xiāng
母云:“彼此俱闲,何惜来相。
chéng zuò lǘ shàng yǐ shǒu shòu zhī
”澄坐驴上,以手授之。
mǔ kàn bì wèi chéng yuē jūn ān suǒ jū dào lǐ yuǎn jìn yi sù huán jiā
母看毕,谓澄曰:“君安所居,道里远近,宜速还家。
bù chū shí rì bì sǐ
不出十日,必死。
chéng wén shén jù qiú qí liào lǐ
”澄闻甚惧,求其料理。
mǔ yún shī shí liáng yù huò de fú zhù
母云:“施食粮狱,或得福助。
bù rán bì bù miǎn
不然,一定不能免死。
chéng jìng rú yán shì shí liáng yù
”澄竟如言,市食粮狱。
shì bì wǎng jiàn mǔ lìng sù hái chéng zì ěr biàn hái
事毕,往见母,令速还,澄自尔便还。
zhì wǔ gōng yī rì xǔ jì wú jí yì shén huān rán
至武功,一日许,既无疾,意甚欢然。
yīn tuō shān chū mén hū jiàn shí yú rén bài yíng dào zuǒ
因脱衫出门,忽见十余人,拜迎道左。
chéng wèn suǒ yǐ yún shì shén shān bǎi xìng wén gōng de xiàn lìng gù lái yíng hòu
澄问所以,云是神山百姓,闻公得县令,故来迎候。
chéng yuē wǒ bù xuǎn hé de cǐ guān
澄曰:“我不选,何得此官?
xū yú yǒu cè mǎ lái zhě yǒu chí lǜ shān lái zhě bù dé yǐ zhe shān chéng mǎ suí zhī ér qù
”须臾,有策马来者,有持绿衫来者,不得已,著衫乘马,随之而去。
xíng zhī shí lǐ yǒu bì shān lì xià mǎ qū chéng bài
行之十里,有碧衫吏,下马趋澄拜。
wèn zhī dá yuē shēn rèn cí zhōu bó shì wén gōng xīn chú zhǎng shǐ gù cǐ yuǎn yíng
问之,答曰:“身任慈州博士,闻公新除长史,故此远迎。
yīn yǔ suǒ chéng mǎ zài chéng zì chéng xiǎo lǘ suí qù
”因与所乘马载澄,自乘小驴随去。
xíng èr shí lǐ suǒ bó shì duó chéng mǎ
行二十里所,博士夺澄马。
chéng wèn hé gù xiāng yíng jīn fù wú lǐ
澄问何故相迎,今复无礼。
bó shì xiào yuē rǔ shì xīn sǐ guǐ guān jiā zhuō rǔ hé de yǒu guān hu
博士笑曰:“汝是新死鬼,官家捉汝,何得有官乎?
qí tú yīn qū qū yuán zuò lǘ jù míng chāo běn gǎi chéng guò shuǐ shuǐ xī yǒu jiá zhái yī suǒ zhuàng rú guān fǔ
”其徒因驱(“驱”原作“驴”,据明抄本改)澄过水,水西有甲宅一所,状如官府。
mén bǎng yún zhōng chéng lǐ yuān qū yuàn
门榜云:中丞理冤屈院。
chéng nǎi dà jiào yuān qū
澄乃大叫冤屈。
zhōng chéng qiǎn wèn yǒu hé qū
中丞遣问:“有何屈?
dá yún chéng suàn wèi jǐn yòu bù fèng fú wang bèi guǐ jū lù
”答云:“澄算未尽,又不奉符,枉被鬼拘录。
zhōng chéng wèn yǒu zhuàng fǒu chéng yuē cāng cù bèi jū shí wèi yǒu zhuàng
”中丞问有状否,澄曰:“仓卒被拘,实未有状。
zhōng chéng yǔ chéng zhǐ lìng zuò zhuàng zhuàng hòu pàn jiǎn
”中丞与澄纸,令作状,状后判检。
páng yǒu yī rén jiāng jiǎn rù nèi
旁有一人,将检入内。
zhōng chéng hòu jǔ yī shǒu qiú wǔ bǎi qiān chéng yáo xǔ zhī
中丞后举一手,求五百千,澄遥许之。
jiǎn yún wang bèi zhuī lù suàn shí wèi jǐn
检云:“枉被追录,算实未尽。
zhōng chéng pàn fàng yòu lìng jiǎn rén lǐng guò dà fu tōng pàn
”中丞判放,又令检人领过大夫通判。
zhì tīng jiàn yī fú lǐn xiǎo hú tóu guān zhān mào zhe jīng xuē zài tīng shàng dǎ yè qián
至厅,见一佛廪小胡,头冠毡帽,著麖靴,在厅上打叶钱。
lìng tōng yún zhōng chéng qīn rén lìng fàng què hái shēng
令通云:“中丞亲人,令放却还生。
hú ér chí àn rù dài fū yī pàn suì chū
”胡儿持按入,大夫依判,遂出。
fù zhì wáng suǒ tōng pàn shǒu mén zhě jiù chéng qiú qián
复至王所,通判守门者,就澄求钱。
lǐng rén dà nù yuē cǐ shì zhōng chéng qīn juàn xiǎo guǐ hé gǎn qiú qián
领人大怒曰:“此是中丞亲眷,小鬼何敢求钱?
hái bào zhōng chéng zhōng chéng lìng sòng chū wài
”还报中丞,中丞令送出外。
chéng bù zhī suǒ shì pái huái qú lù
澄不知所适,徘徊衢路。
hū jiàn gù mèi fū péi shì jiāng qiān yú rén xī shān dǎ liè liè yuán zuò zéi jù míng chāo běn gǎi
忽见故妹夫裴氏,将千余人,西山打猎(“猎”原作“贼”,据明抄本改)。
jīng xǐ wèn chéng hé de zhì cǐ
惊喜问澄,何得至此。
chéng jù yán zhī
澄具言之。
péi yún ruò bù xiāng zhí jǐ chéng xián guǐ
裴云:“若不相值,几成闲鬼。
sān wǔ bǎi nián bù dé biàn zhuǎn hé qí tòng zāi
三五百年,不得变转,何其痛哉!
shí fǔ mén yǒu lìn lǘ zhě péi hū xiǎo ér lǘ lìng sòng dà láng zhì shě zì chū èr shí wǔ qiān qián yǔ zhī
”时府门有赁驴者,裴呼小儿驴,令送大郎至舍,自出二十五千钱与之。
chéng de huán jiā xīn shén xǐ yuè
澄得还家,心甚喜悦。
xíng wǔ liù lǐ lǘ ruò xíng bù jìn
行五六里,驴弱,行不进。
rì shì yòu wǎn chéng kǒng bù dá
日势又晚,澄恐不达。
xiǎo ér zài hòu bǎi bǎi yuán zuò yǒu jù míng chāo běn gǎi yú bù chàng gē
小儿在后百(“百”原作“有”,据明抄本改)余步,唱歌。
chéng dà hū zhī xiǎo ér zǒu zhì yǐ zhàng jī lǘ
澄大呼之,小儿走至,以杖击驴。
jīng chéng duò dì yīn ěr suì huó
惊澄堕地,因尔遂活。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wáng xūn
王勋
huá zhōu jìn shì wáng xūn cháng yǔ qí tú zhào wàng shū děng rù huá yuè miào
华州进士王勋,尝与其徒赵望舒等入华岳庙。
rù dì sān nǚ zuò yuè qí qiàn qiǎo ér chōng zhī jí shí biàn sǐ
入第三女座,悦其倩巧而盅之,即时便死。
wàng shū huáng jù hū shén wū chí jiǔ zhuàn yú shén qián gǔ wǔ yuán zhī fāng shēng
望舒惶惧,呼神巫,持酒馔,于神前鼓舞,元之方生。
nù wàng shū yuē wǒ zì zài bǐ wú kǔ hé lìng shén wū dàn pí pá hū wǒ wèi
怒望舒曰:“我自在彼无苦,何令神巫弹琵琶呼我为?
zhòng rén xiào ér wèn zhī yún nǚ chū cáng jǐ yú chē zhōng shì qiǎn quǎn bèi wàng shū dàn pí pá gào wáng lìng yī huáng mén sōu zhū bì chē zhōng
”众人笑而问之,云:“女初藏己于车中,适缱绻,被望舒弹琵琶告王,令一黄门搜诸婢车中。
cì zhū nǚ jí bù dé yǐ bèi tuī luò dì yīn ěr suì huó yǐ
次诸女,即不得已,被推落地,因尔遂活矣。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
sū lǚ shuāng
苏履霜
tài yuán jié dù shǐ mǎ shì zhōng suì xiǎo jiàng sū lǚ shuāng zhě qǐng shì qián jié dù shǐ bào fáng
太原节度使马侍中燧,小将苏履霜者,顷事前节度使鲍防。
cóng xíng yíng rì bìng jiāng fá huí hé
从行营日,并将伐回纥。
shí fáng lín zhèn zhǐ yī qí liú míng yuǎn yǐ bù jìn fēng mìng lǚ shuāng zhǎn zhī
时防临阵指一旗刘明远,以不进锋,命履霜斩之。
lǚ shuāng shòu mìng rán shù mù míng yuǎn jù jìn de tuō sàng yuán zhī huò
履霜受命,然数目明远,遽进,得脱丧元之祸。
hòu shí yú nián zú
后十余年卒。
lǚ shuāng yì yóu yú míng jiān jiàn míng yuǎn
履霜亦游于冥间,见明远。
nǎi wèi lǚ shuāng yuē nǎng rì méng jūn yǐ shēng chéng zhī gù wú yīn chóu dé jīn rì dāng zhǎn sù yuàn
乃谓履霜曰:“曩日蒙君以生成之故,无因酬德,今日当展素愿。
suì zhǐ yí lù lù duō zhēn jí
”遂指一路,路多榛棘。
yún dàn qū cǐ tú bì yù shè lì wáng wáng píng shēng céng wèi shì zhōng zhī bù jiàng yě
云:“但趋此途,必遇舍利王,王平生曾为侍中之部将也。
jiàn ér su zhī bì huò miǎn
见而诉之,必获免。
gào zhī mìng qù lǚ shuāng suì xíng
”告之命去,履霜遂行。
yī èr shí lǐ jiān guǒ féng shè lì wáng yì liè
一二十里间,果逢舍利王弋猎。
shè lì sù shí lǚ shuāng jīng wèn yuē hé yīn zhì cǐ
舍利素识履霜,惊问曰:“何因至此?
dá yuē wèi míng sī suǒ zhào
”答曰:“为冥司所召。
nǎi yuē gōng bù hé lái yi sù fǎn
”乃曰:“公不合来,宜速反。
suì mìng pàn guān wáng fèng xiáng lìng zǎo fàng huí jiān fù xìn ěr
”遂命判官王凤翔,令早放回,兼附信耳。
wèi lǚ shuāng yuē wèi yú gào shì zhōng zì cǐ èr nián dāng ba jié
谓履霜曰:“为余告侍中,自此二年,当罢节。
yī nián zhī nèi xiān xū qù rù fù cháo tíng
一年之内,先须去,入赴朝廷。
láng jūn zǎo qì rén shì
郎君早弃人世。
shèn wù xiè zhī
慎勿泄之。
fèng xiáng jiǎn jí fàng guī
”凤翔检籍放归。
zhì yī guān mén féng píng shēng yǐn jiǔ zhī you shù rén wèi lǚ shuāng yuē gōng dú xíng guī yú cáo qǐ mù suǒ bù jí yě
至一关门,逢平生饮酒之友数人,谓履霜曰:“公独行归,余曹企慕,所不及也。
shēng wǔ liù rì suì zào fèng xiáng
”生五六日,遂造凤翔。
fèng xiáng nì yǐ zhī zhī
凤翔逆已知之。
wèn yuē shè lì hé cí
问曰:“舍利何词?
yuē yǒu zhī bù lìng gào tā rén yě
”曰:“有之,不令告他人也。
fèng xiáng yuē yú yì zhī zhī rǔ qiě guī
”凤翔曰:“余亦知之,汝且归。
yú hou xì dāng bái shì zhōng
余候隙,当白侍中。
xún rì suì yǔ lǚ shuāng bái zhī
”旬日,遂与履霜白之。
shì zhōng zhào lǚ shuāng xùn xùn yuán zuò qǐng jù míng chāo běn gǎi
侍中召履霜讯(“讯”原作“请”,据明抄本改。
zhī lǚ shuāng yì jù suǒ jiàn
)之,履霜亦具所见。
fèng xiáng chén gào hòu suǒ yàn yī rú lǚ shuāng suǒ yán
凤翔陈告后,所验一如履霜所言。
gài fèng xiáng shēng zì sī míng jú yǐn ér mò yǒu zhī zhī zhě yīn lǚ shuāng hái shēng ér xiè yě
盖凤翔生自司冥局,隐而莫有知之者,因履霜还生而泄也。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)
jǐng shēng
景生
jǐng shēng zhě hé zhōng yī shì rén yě
景生者,河中猗氏人也。
sù jīng yú jīng jí shòu zhòu zǐ shù shí rén
素精于经籍,授胄子数十人。
suì mù jiāng guī tú zhōng ǒu féng gù xiāng lǚ tán yǐ jiù xiāng shí suì yǐ hòu chéng zài zhī ér qù
岁暮将归,途中偶逢故相吕谭,以旧相识,遂以后乘载之而去。
qún zhòu zǐ nǎi sàn bào jǐng shēng zhī jiā
群胄子乃散报景生之家。
ér jǐng shēng dào jiā shēn yǐ zú qì shù rì nǎi sū
而景生到家,身已卒讫,数日乃苏。
yún míng zhōng jiàn huáng mén shì láng yán wǔ shuò fāng jié dù shǐ zhāng huò míng chāo běn huò zuò jiè rán
云:“冥中见黄门侍郎严武,朔方节度使张或(明抄本“或”作“戒”)然。
jǐng shēng shàn zhōu yì zǎo suì jiān yǔ lǚ xiāng jiǎng shòu wèi zhōng zhì yù lǚ xiāng hōng
”景生善《周易》,早岁兼与吕相讲授,未终秩,遇吕相薨。
nǎi mìng jǐng shēng qǐng zhōng yú zhì
乃命景生,请终余秩。
shí yán zhāng jù wèi zuǒ yòu tái láng gù lǚ ér nù yuē jǐng shēng wèi hé lái gù fēi míng jiān zhī suǒ gōu liú
时严张俱为左右台郎,顾吕而怒曰:“景生未合来,固非冥间之所勾留。
nài hé sī yù ér yǒu suǒ hài
奈何私欲而有所害?
gòng qǐng fàng huí lǚ suì rán zhī
”共请放回,吕遂然之。
zhāng shàng shū nǎi yǐn jǐng shēng shǔ liǎng nán yī míng zēng zǐ yī míng fū zǐ
张尚书乃引景生,属两男,一名曾子,一名夫子。
rùn zhēng yuè sān rì dāng qǐ běi wū fáng zēng zǐ xīn fù
闰正月三日,当起北屋,妨曾子新妇。
wèi bào zhǐ zhǐ yuán zuò lì jù míng chāo běn gǎi
为报止(“止”原作“立”,据明抄本改。
zhī lìng sù ba dāng tuō dà huò
)之,令速罢,当脱大祸。
jí jǐng sū shù rì ér hòu bào qí jiā
及景苏数日,而后报其家。
wū yǐ lì qí qī yǐ wáng yǐ
屋已立,其妻已亡矣。
yòu shuō zēng zǐ dāng jīng cì shǐ fū zǐ yì wèi cì shǐ ér bù zhèng bài
又说曾子当经刺史,夫子亦为刺史,而不正拜。
hòu guǒ rú qí yán
后果如其言。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)
xǔ chēn
许琛
wáng qián zhī zhèn jiāng líng yě shǐ yuàn shū shǒu xǔ chēn yīn zhí sù èr gēng hòu bào zú zhì wǔ gēng yòu sū
王潜之镇江陵也,使院书手许琛因直宿,二更后暴卒,至五更又苏。
wèi qí chái yuē chū jiàn èr rén huáng shān jí hū chū shǐ yuàn mén yīn bèi lǐng qù
谓其侪曰,初见二人黄衫,急呼出使院门,因被领去。
qí běi kě xíng liù qī shí lǐ jīng jí zhēn mǎng zhī zhōng wēi yǒu jìng lù
其北可行六七十里,荆棘榛莽之中,微有迳路。
xū yú zhì yī suǒ xiē mén
须臾,至一所楔门。
gāo guǎng gè sān zhàng yú héng méi shàng dà zì shū biāo pái yuē yā míng guó èr rén jí lǐng chēn rù cǐ mén
高广各三丈余,横楣上,大字书标牌,曰“鸦鸣国”,二人即领琛入此门。
mén nèi qì àn cǎn rú rén jiān huáng hūn yǐ hòu
门内气暗惨,如人间黄昏以后。
jiān wú chéng bì wū yǔ wéi yǒu gǔ huái wàn wàn zhū
兼无城壁屋宇,唯有古槐万万株。
shù shàng qún yā míng zào zhǐ chǐ bù wén rén shēng
树上群鸦鸣噪,咫尺不闻人声。
rú cǐ yòu xíng sì wǔ shí lǐ xǔ fāng guò qí chù
如此又行四五十里许,方过其处。
yòu lǐng dào yī chéng bì céng shǔ yá mén jí wěi yì shén yán sù
又领到一城壁,曾署牙门极纬,亦甚严肃。
èr rén jí lǐng guò yuē zhuī de qǔ wū rén dào
二人即领过曰:“追得取乌人到。
tīng shàng yǒu yī zǐ yī guān rén jù àn ér zuò
”厅上有一紫衣官人,据案而坐。
wèn chēn yuē ěr jiě qǔ yā fǒu
问琛曰:“尔解取鸦否?
chēn jí su yuē mǒu fù xiōng zǐ dì shào xiǎo jiē zài shǐ yuàn zhí xíng wén àn shí bù yè qǔ yā
”琛即诉曰:“某父兄子弟,少小皆在使院,执行文案,实不业取鸦。
guān rén jí nù yīn wèi èr lǐng zhě yuē hé de luàn cì zhuī rén
”官人即怒,因谓二领者曰:“何得乱次追人?
lì liáng jiǔ huáng jù fú zuì yuē shí shì wù
”吏良久惶惧伏罪,曰:“实是误。
guān rén gù chēn yuē jí fàng què hái qù
”官人顾琛曰:“即放却还去。
yòu yú guān rén suǒ zuò chuáng tà zhī dōng fù yǒu yī zǐ yī rén shēn cháng dà hēi sè yǐ mián bāo tóu shì yǒu suǒ shāng zhě xī xiàng zuò dà shéng chuáng gù jiàn chēn qì
”又于官人所坐床榻之东,复有一紫衣人,身长大,黑色,以绵包头,似有所伤者,西向坐大绳床,顾见琛讫。
suì wèi dāng àn guān rén yuē yào gòng cǐ rén lù yǔ
遂谓当案官人曰:“要共此人路语。
jí jìn fù jiē lì hū chēn yuē ěr qǐ bù jí guī yé
”即近副阶立,呼琛曰:“尔岂不即归耶?
jiàn wáng pú yè wèi wǒ yún wǔ xiàng gōng chuán yǔ pú yè shēn kuì měi huì qián wù
见王仆射,为我云,武相公传语仆射,深愧每惠钱物。
rán jiē suì è bù kān xíng yòng
然皆碎恶,不堪行用。
jīn cǐ yǒu shì qiè yào wǔ wàn zhāng zhǐ qián wàng qiú hǎo zhǐ shāo zhī shāo shí wù lìng rén chù
今此有事,切要五万张纸钱,望求好纸烧之,烧时勿令人触。
zhì cǐ jí wán quán yǐ qiě yǔ pú yè bù jiǔ xiāng jiàn
至此即完全矣,且与仆射不久相见。
yán qì chēn chàng rě
”言讫,琛唱喏。
zǒu chū mén wài fù jiàn èr shǐ zhě què lǐng huí yún wǒ wù zhuī nǐ lái jǐ bù dé tuō
走出门外,复见二使者却领回,云:“我误追你来,几不得脱。
rán jūn xǐ dāng qǔ bié lù guī yě
然君喜当取别路归也。
chēn wèn yuē suǒ bǔ yā míng guó zhōu dì shù bǎi lǐ qí jiān rì yuè suǒ bù jí jīng rì hūn àn cháng yǐ yā míng zhī zhòu yè
”琛问,曰:“所捕鸦鸣国,周递数百里,其间日月所不及,经日昏暗,常以鸦鸣知昼夜。
shì suī qín niǎo yì yǒu zhé fá
是虽禽鸟,亦有谪罚。
qí yáng dào xiàn mǎn zhě jí bǔ lái yǐ bèi cǐ zhōng míng zào ěr
其阳道限满者,即捕来,以备此中鸣噪耳。
yòu wèn yuē yā míng guó kòng dì xī wèi
”又问曰:“鸦鸣国空地奚为。
èr rén yuē rén sǐ zé yǒu guǐ guǐ fù yǒu sǐ ruò wú cǐ dì
”二人曰:“人死则有鬼,鬼复有死,若无此地。
hé yǐ chù zhī
何以处之?
chū chēn sǐ yě yǐ wén yú qián
”初琛死也,已闻于潜。
jì sū fù bào zhī
既苏,复报之。
qián wèn qí gù chēn suǒ jiàn jí jù chén bái
潜问其故,琛所见即具陈白。
qián wén zhī shén è jí xiāng jiàn zhī shuō rán wèn qí xíng zhuàng zhēn wǔ xiāng yě
潜闻之,甚恶即相见之说,然问其形状,真武相也。
qián yǔ wǔ xiāng sù shàn lèi guān jiē wǔ xiāng suǒ bá yòng suǒ yǐ cháng yú yuè huì suì mù fén zhǐ qián yǐ bào zhī
潜与武相素善,累官皆武相所拔用,所以常于月晦岁暮焚纸钱以报之。
yóu shì yǐ chēn yán kě yàn
由是以琛言可验。
suì shì téng zhǐ shí wàn zhāng yǐ rú qí qǐng
遂市藤纸十万张,以如其请。
chēn zhī lín ér xìng xǔ míng chēn zhě jí cǐ xī wǔ gēng bào zú yān
琛之邻而姓许名琛者,即此夕五更暴卒焉。
shí dà dà zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ
时大(“大”字原空缺,据明抄本补。
hé èr nián sì yuè
)和二年四月。
zhì sān nián zhēng yuè wáng pú yè wáng yǐ
至三年正月,王仆射亡矣。
chū hé dōng jì xià
(出《河东记下》)