guō hàn yáng jìng zhēn fēng zhì
郭翰杨敬真封陟
guō hàn
郭翰
tài yuán guō hàn shǎo jiǎn guì yǒu qīng biāo
太原郭翰,少简贵,有清标。
zī dù měi xiù shàn tán lùn gōng cǎo lì
姿度美秀,善谈论,工草隶。
zǎo gū dú chù dāng shèng shǔ chéng yuè wò tíng zhōng
早孤独处,当盛暑,乘月卧庭中。
shí yǒu qīng fēng shāo wén xiāng qì jiàn nóng
时有清风,稍闻香气渐浓。
hàn shén guài zhī yǎng shì kōng zhōng jiàn yǒu rén rǎn rǎn ér xià zhí zhì hàn qián nǎi yī shào nǚ yě
翰甚怪之,仰视空中,见有人冉冉而下,直至翰前,乃一少女也。
míng yàn jué dài guāng cǎi yì mù yī xuán xiāo zhī yī yè shuāng luó zhī pèi dài cuì qiào fèng huáng zhī guān niè qióng wén jiǔ zhāng zhī lǚ
明艳绝代,光彩溢目,衣玄绡之衣,曳霜罗之帔,戴翠翘凤凰之冠,蹑琼文九章之履。
shì nǚ èr rén jiē yǒu shū sè gǎn dàng xīn shén
侍女二人,皆有殊色,感荡心神。
hàn zhěng yī jīn xià chuáng bài yè yuē bù yì zūn líng jiǒng jiàng yuàn chuí dé yīn
翰整衣巾,下床拜谒曰:“不意尊灵迥降,愿垂德音。
nǚ wēi xiào yuē wú tiān shàng zhī nǚ yě
”女微笑曰:“吾天上织女也。
jiǔ wú zhǔ duì ér jiā qī zǔ kuàng yōu tài yíng huái
久无主对,而佳期阻旷,幽态盈怀。
shàng dì cì mìng yóu rén jiān yǎng mù qīng fēng yuàn tuō shén qì
上帝赐命游人间,仰慕清风,愿托神契。
hàn yuē fēi gǎn wàng yě yì shēn suǒ gǎn
”翰曰:“非敢望也,益深所感。
nǚ wèi chì shì bì jìng sǎo shì zhōng zhāng shuāng wù dān hú zhī wéi shī shuǐ jīng yù huá zhī diàn zhuǎn huì fēng zhī shàn wǎn ruò qīng qiū
”女为敕侍婢净扫室中,张霜雾丹縠之帏,施水晶玉华之簟,转会风之扇,宛若清秋。
nǎi xié shǒu dēng táng jiě yī gòng wò
乃携手登堂,解衣共卧。
qí chèn tǐ qīng hóng xiāo yī shì xiǎo xiāng náng qì yíng yī shì
其衬体轻红绡衣,似小香囊,气盈一室。
yǒu tóng xīn lóng nǎo zhī zhěn fù shuāng lǚ yuān wén zhī qīn
有同心龙脑之枕,覆双缕鸳文之衾。
róu jī nì tǐ shēn qíng mì tài yán yàn wú pǐ
柔肌腻体,深情密态,妍艳无匹。
yù xiǎo cí qù miàn fěn rú gù
欲晓辞去,面粉如故。
wèi shì shì zhī nǎi běn zhì yě
为试拭之,乃本质也。
hàn sòng chū hù líng yún ér qù
翰送出户,凌云而去。
zì hòu yè yè jiē lái qíng hǎo zhuǎn qiè
自后夜夜皆来,情好转切。
hàn xì zhī yuē qiān láng hé zài
翰戏之曰:“牵郎何在?
nà gǎn dú xíng
那敢独行?
duì yuē yīn yáng biàn huà guān qú hé shì
”对曰:“阴阳变化,关渠何事?
qiě hé hàn gé jué wú kě fù zhī
且河汉隔绝,无可复知;
zòng fù zhī zhī
纵复知之;
bù zú wéi lǜ
不足为虑。
yīn fǔ hàn xīn qián yuē shì rén bù míng zhān zhǔ ěr
”因抚翰心前曰:“世人不明瞻瞩耳。
hàn yòu yuē qīng yǐ tuō líng chén xiàng chén xiàng zhī mén kě de wén hu
”翰又曰:“卿已托灵辰象,辰象之门,可得闻乎?
duì yuē rén jiān guān zhī zhī jiàn shì xīng qí zhōng zì yǒu gōng shì jū chǔ qún xian jiē yóu guān yān
”对曰:“人间观之,只见是星,其中自有宫室居处,群仙皆游观焉。
wàn wù zhī jīng gè yǒu xiàng zài tiān chéng xíng zài dì
万物之精,各有象在天,成形在地。
xià rén zhī biàn bì xíng yú shàng yě
下人之变,必形于上也。
wú jīn guān zhī jiē liǎo liǎo zì shí
吾今观之,皆了了自识。
yīn wèi hàn zhǐ liè sù fèn wèi jǐn xiáng jì dù
”因为翰指列宿分位,尽详纪度。
shí rén bù wù zhě hàn suì dòng zhī zhī
时人不悟者,翰遂洞知之。
hòu jiāng zhì qī xī hū bù fù lái jīng shù xī fāng zhì
后将至七夕,忽不复来,经数夕方至。
hàn wèn yuē xiāng jiàn lè hu
翰问曰:“相见乐乎?
xiào ér duì yuē tiān shàng nà bǐ rén jiān
”笑而对曰:“天上那比人间?
zhèng yǐ gǎn yùn dāng ěr fēi yǒu tā gù yě jūn wú xiāng jì
正以感运当尔,非有他故也,君无相忌。
wèn yuē qīng lái hé chí
”问曰:“卿来何迟?
dá yuē rén zhōng wǔ rì bǐ yī xī yě
”答曰:“人中五日,彼一夕也。
yòu wèi hàn zhì tiān chú xī fēi shì wù
”又为翰致天厨,悉非世物。
xú shì qí yī bìng wú fèng
徐视其衣,并无缝。
hàn wèn zhī wèi hàn yuē tiān yī běn fēi zhēn xiàn wèi yě
翰问之,谓翰曰:“天衣本非针线为也。
měi qù zhé yǐ yī fú zì suí
”每去,辄以衣服自随。
jīng yī nián hū yú yī xī yán sè qī cè tì liú jiāo xià zhí hàn shǒu yuē dì mìng yǒu chéng biàn kě yǒng jué
经一年,忽于一夕,颜色凄恻,涕流交下,执翰手曰:“帝命有程,便可永诀。
suì wū yè bù zì shèng
”遂呜咽不自胜。
hàn jīng wǎn yuē shàng yú jǐ rì zài
翰惊惋曰:“尚余几日在?
duì yuē zhī jīn xī ěr
”对曰:“只今夕耳。
suì bēi qì chè xiǎo bù mián
”遂悲泣,彻晓不眠。
jí dàn fǔ bào wéi bié yǐ qī bǎo wǎn yī liú zèng yán míng nián mǒu rì dāng yǒu shū xiāng wèn
及旦,抚抱为别,以七宝碗一留赠,言明年某日,当有书相问。
hàn dá yǐ yù huán yī shuāng biàn lǚ kōng ér qù huí gù zhāo shǒu liáng jiǔ fāng miè
翰答以玉环一双,便履空而去,回顾招手,良久方灭。
hàn sī zhī chéng jí wèi cháng zàn wàng
翰思之成疾,未尝暂忘。
míng nián zhì qī guǒ shǐ qián zhě shì nǚ
明年至期,果使前者侍女。
jiāng shū hán zhì
将书函致。
hàn suì kāi fēng yǐ qīng jiān wèi zhǐ qiān dān wèi zì yán cí qīng lì qíng niàn chóng dié
翰遂开封,以青缣为纸,铅丹为字,言词清丽,情念重叠。
shū mò yǒu shī èr shǒu shī yuē hé hàn suī yún kuò sān qiū shàng yǒu qī
书末有诗二首,诗曰:“河汉虽云阔,三秋尚有期。
qíng rén zhōng yǐ yǐ liáng huì gèng hé shí
情人终已矣,良会更何时?
yòu yuē zhū gé lín qīng hàn qióng gōng yù zǐ fáng
”又曰:“朱阁临清汉,琼宫御紫房。
jiā qī qíng zài cǐ zhǐ shì duàn rén cháng
佳期情在此,只是断人肠。
hàn yǐ xiāng jiān dá shū yì shén xián qiè
”翰以香笺答书,意甚慊切。
bìng yǒu chóu zèng shī èr shǒu shī yuē rén shì jiāng tiān shàng yóu lái bù kě qī
并有酬赠诗二首,诗曰:“人世将天上,由来不可期。
shéi zhī yī zì cǐ ér jué
谁知一”自此而绝。
shì nián tài shǐ zòu zhī nǚ xīng wú guāng
是年,太史奏织女星无光。
hàn sī bù yǐ fán rén jiān lì sè bù fù cuò yì
翰思不已,凡人间丽色,不复措意。
fù yǐ jì sì dà yì xū hūn qiáng qǔ chéng shì nǚ suǒ bù chēng yì fù yǐ wú sì suì chéng fǎn mù
复以继嗣,大义须婚,强娶程氏女,所不称意,复以无嗣,遂成反目。
hàn hòu guān zhì shì yù shǐ ér zú
翰后官至侍御史而卒。
chū líng guài jí
(出《灵怪集》)
yáng jìng zhēn
杨敬真
yáng jìng zhēn guó zhōu wén xiāng xiàn cháng shòu xiāng tiān xiān cūn tián jiā nǚ yě
杨敬真,虢州阌乡县长寿乡天仙村田家女也。
nián shí bā jià tóng cūn wáng qīng
年十八,嫁同村王清。
qí fū jiā pín lì tián yáng shì fù dào shén jǐn fu zú mù zhī qín lì xīn fù
其夫家贫力田,杨氏妇道甚谨,夫族目之勤力新妇。
xìng chén jìng bù hǎo xì xiào yǒu xiá bì sǎ sǎo jìng shì bì mén xián jū suī lín fù xiá zhī zhōng bù xiāng wǎng lái
性沉静,不好戏笑,有暇必洒扫静室,闭门闲居,虽邻妇狎之,终不相往来。
shēng sān nán yī nǚ nián èr shí sì suì
生三男一女,年二十四岁。
yuán hé shí èr nián wǔ yuè shí èr rì yè gào qí fu yuē qiè shén shí pō bù ān è wén rén yán dāng yú jìng shì níng zhī jūn yi yǔ ér nǚ zàn jū yì shì
元和十二年五月十二日夜,告其夫曰:妾神识颇不安,恶闻人言,当于静室宁之,君宜与儿女暂居异室。
fu xǔ zhī
”夫许之。
yáng shì suì mù yù zhe xīn yī fén xiāng bì hù ér zuò
杨氏遂沐浴,著新衣,焚香闭户而坐。
jí míng yà qí qǐ chí kāi mén shì zhī yī fú wěi dì chuáng shàng ruò chán tuì rán shēn yǐ qù yǐ dàn jué yì xiāng mǎn wū
及明,讶其起迟,开门视之,衣服委地床上,若蝉蜕然,身已去矣,但觉异香满屋。
qí fu jīng yǐ gào qí fù mǔ gòng tàn zhī
其夫惊以告其父母,共叹之。
shù rén lái yuē zuó yè fāng bàn yǒu tiān lè cóng xi ér lái sì ruò yún zhōng
数人来曰:“昨夜方半,有天乐从西而来,似若云中。
xià yú jūn jiā zòu yuè jiǔ zhī shāo shāo shǎng qù
下于君家,奏乐久之,稍稍上去。
hé cūn jiē tīng zhī jūn jiā wén fǒu
合村皆听之,君家闻否?
ér yì xiāng kù liè biàn shù shí lǐ
”而异香酷烈,遍数十里。
cūn lì yǐ gào xiàn lìng li hán qiǎn lì mín yuǎn jìn xún zhú jiē wú zōng jī
村吏以告县令李邯,遣吏民远近寻逐,皆无踪迹。
yīn lìng bù dòng qí yī bì qí hù yǐ jí huán zhī jì qí huò lái yě zhì shí bā rì yè wǔ gēng cūn rén fù wén yún zhōng xiān lè yì xiāng cóng dōng lái fù xià wáng jiā zhái zuò yuè jiǔ zhī ér qù
因令不动其衣,闭其户,以棘环之,冀其或来也,至十八日夜五更,村人复闻云中仙乐异香从东来,复下王家宅,作乐久之而去。
wáng shì yì wú wén zhě
王氏亦无闻者。
jí míng lái shì qí mén jí fēng rú gù fáng zhōng fǎng fú ruò yǒu rén shēng
及明来视,其门棘封如故,房中仿佛若有人声。
jù jù yuán zuò chù jù míng chāo běn gǎi zǒu gào xiàn lìng li hán qīn lǜ sēng dào guān lì gòng kāi qí mén zé fù wǎn zài chuáng yǐ
遽(遽原作处,据明抄本改)走告县令李邯,亲率僧道官吏,共开其门,则妇宛在床矣。
dàn jué miàn mù guāng máng yǒu fēi cháng zhī sè
但觉面目光芒,有非常之色。
hán wèn yuē xiàng hé suǒ qù
邯问曰:“向何所去?
jīn hé suǒ lái
今何所来?
duì yuē zuó shí wǔ rì yè chū yǒu xian qí lái yuē fū rén dāng shàng xian yún hè jí dào yi jìng shì yǐ cì zhī
”对曰:“昨十五日夜初,有仙骑来曰:‘夫人当上仙,云鹤即到,宜静室以伺之。
zhì sān gēng yǒu xiān lè cǎi zhàng ní jīng jiàng jié luán hè fēn yún wǔ yún lái jiàng rù yú fáng zhōng
’至三更,有仙乐彩仗,霓旌绛节,鸾鹤纷纭,五云来降,入于房中。
bào zhě qián yuē qián yuē yuán zuò yuē qián jù míng chāo běn gǎi fū rén zhǔn jí hé xian xiān shī shǐ shǐ zhě lái yíng jiāng huì yú xī yuè
报者前曰(前曰原作曰前,据明抄本改)‘夫人准籍合仙,仙师使使者来迎,将会于西岳。
yú shì cǎi tóng èr rén pěng yù xiāng xiāng zhōng yǒu qí fú fēi qǐ fēi luō zhì ruò dào yī zhī yī zhēn huá xiāng jié bù kě míng zhuàng
’于是彩童二人捧玉箱,箱中有奇服,非绮非罗,制若道衣之衣,珍华香洁,不可名状。
suì yī zhī bì lè zuò sān quē
遂衣之毕,乐作三阙。
qīng yī yǐn bái hè yuē yí chéng cǐ
青衣引白鹤曰:‘宜乘此。
chū shàng jù qí wēi shì chéng zhī wěn bù kě yán
’初尚惧其危,试乘之,稳不可言。
fēi qǐ ér wǔ yún pěng chū cǎi zhàng qián yǐn zhì yú huà shān yù tái fēng
飞起而五云捧出,彩仗前引,至于华山玉台峰。
fēng shàng yǒu pán shí yǐ yǒu sì nǚ xiān zài bèi yān
峰上有磐石,已有四女先在被焉。
yī rén yún xìng mǎ sòng zhōu rén
一人云姓马,宋州人;
yī rén xìng xú yōu zhōu rén
一人姓徐,幽州人;
yī rén xìng guō jīng zhōu rén
一人姓郭,荆州人;
yī rén xìng xià qīng zhōu rén
一人姓夏,青州人。
jiē qí yè chéng xiān tóng huì yú cǐ
皆其夜成仙,同会于此。
páng yī xiǎo xian yuē bìng shè xū huàn dé zhèng zhēn xiān jīn dāng dìng míng yi yǒu zhēn zì
旁一小仙曰:‘并舍虚幻,得证真仙,今当定名,宜有真字。
yú shì mǎ yuē xìn zhēn xú yuē chén zhēn guō yuē xiū zhēn xià yuē shǒu zhēn
’于是马曰信真,徐曰湛真,郭曰修真,夏曰守真。
qí shí wǔ yún cēn cī biàn fù yá gǔ miào lè luó liè jiàn zuò yú qián
其时五云参差,遍覆崖谷,妙乐罗列,间作于前。
wǔ rén xiāng qìng yuē tóng shēng zhuó jiè bìng shì fán shēn yī dàn xiū rán suì yǔ chén gé
五人相庆曰:‘同生浊界,并是凡身,一旦修然,遂与尘隔。
jīn xī hé xī huān huì yú sī yi gè fù shī yǐ dào qí yì
今夕何夕,欢会于斯,宜各赋诗,以道其意。
xìn zhēn shī yuē jǐ jié chéng fán lǜ sī jīn shēn jǐn chéng
’信真诗曰:‘几劫澄烦虑,思今身仅成。
shì jiāng yún wài yǐn bù xiàng shì jiān cún
誓将云外隐,不向世间存。
chén zhēn shī yuē chuò yuē lí chén shì cóng róng shàng tài qīng
’湛真诗曰:‘绰约离尘世,从容上太清。
yún yī wú zhàn rì hè jià méi yáo chéng
云衣无绽日,鹤驾没遥程。
xiū zhēn shī yuē huá yuè wú sān chǐ dōng yíng jǐn yī bēi
’修真诗曰:‘华岳无三尺,东瀛仅一杯。
rù yún qí cǎi fèng gē wǔ shàng péng lái
入云骑彩凤,歌舞上蓬莱。
shǒu zhēn shī yuē gòng zuò yún shān lǚ jù cí shì jiè chén
’守真诗曰:‘共作云山侣,俱辞世界尘。
jìng sī qián rì shì pāo què jǐ nián shēn
静思前日事,抛却几年身。
jìng zhēn yì shī yuē rén shì tú fēn rǎo qí shēng shì mèng huá
’敬真亦诗曰:‘人世徒纷扰,其生似梦华。
shuí yán jīn xī lǐ fǔ shǒu shì yún xiá
谁言今夕里,俯首视云霞。
jì ér diāo pán zhēn guǒ míng bù kě zhī
’既而雕盘珍果,名不可知。
miào lè kēng huáng xiǎng dòng yá gǔ
妙乐铿锽,响动崖谷。
é ér zhí jié zhě yuē yi wǎng péng lái yè dà xiān bó
俄而执节者曰:‘宜往蓬莱,谒大仙伯。
wǔ zhēn yuē dà xiān bó wèi shuí
”五真曰:‘大仙伯为谁?
yuē máo jūn yě
”曰:‘茅君也。
jì lè luán hè fù qián yǐn dōng qù
’妓乐鸾鹤,复前引东去。
shū rán jiān yǐ dào péng lái qí gōng jiē jīn yín huā mù lóu diàn jiē fēi rén jiān zhī zhì zuò
倏然间已到蓬莱,其宫皆金银,花木楼殿,皆非人间之制作。
dà xiān bó jū jīn què yù táng zhōng shì wèi shén yán
大仙伯居金阙玉堂中,侍卫甚严。
jiàn wǔ zhēn xǐ yuē lái hé wǎn yé
见五真喜曰:‘来何晚耶?
yǐn yǐ yù bēi cì yǐ jīn jiǎn fèng wén zhī yī yù huá zhī guān pèi jū péng lái huá yuàn
’饮以玉杯,赐以金简、凤文之衣、玉华之冠,配居蓬莱华院。
sì rén zhě chū jìng zhēn dú qián yuē wáng fù nián gāo wú rén shì yǎng qǐng huí shì qí cán nián
四人者出,敬真独前曰:‘王父年高,无人侍养,请回侍其残年。
wáng fù qù shì rán hòu cóng mìng chéng bù rěn de lè ér wàng wáng fù yě
王父去世,然后从命,诚不忍得乐而忘王父也。
wéi xiān bó āi zhī
惟仙伯哀之。
xiān bó yuē rǔ cūn yī qiān nián fāng chū yī xiān rén rǔ dāng qí huì wú zì zhuì qí dào
’仙伯曰:‘汝村一千年方出一仙人,汝当其会,无自坠其道。
yīn chì sì zhēn sòng zhì qí jiā gù de hái yě
’因敕四真送至其家,故得还也。
hán wèn xī hé xiū xí yuē cūn fù hé yǐ zhī
”邯问昔何修习,曰:“村妇何以知?
dàn xìng běn xū jìng xián jí níng shén ér zuò bù fù sú lǜ de rù xiōng zhōng ěr
但性本虚静,闲即凝神而坐,不复俗虑得入胸中耳。
cǐ xìng yě fēi fēi zì yuán quē jù míng chāo běn xǔ běn huáng běn bǔ xué yě
此性也,非(非字原阙,据明抄本、许本、黄本补)学也。
yòu wèn yào qù kě fǒu yuē běn wú dào shù hé yǐ néng qù
”又问要去可否,曰:“本无道术,何以能去?
yún hè chéng yíng jí qù bù lái yì wú shù kě zhào
云鹤乘迎即去,不来亦无术可召。
yú shì suì xiè jué qí fu fú huáng guān
”于是遂谢绝其夫,服黄冠。
hán yǐ zhuàng wén zhōu zhōu wén lián shǐ
邯以状闻州,州闻廉使。
shí cuī cóng àn chá shǎn fǔ yán zhī shě yú shǎn zhōu zǐ jí gōng qǐng wáng fù yú bié shì rén bù dé shēng qí jiē wéi lián shǐ cóng shì jí fū rén de zhī zhān bài zhě cái jí jiē ér yǐ yì bù dé shēng
时崔从按察陕辅,延之,舍于陕州紫极宫,请王父于别室,人不得升其阶,惟廉使从事及夫人得之,瞻拜者才及阶而已,亦不得升。
lián shǐ yǐ wén táng xiàn zōng zhào jiàn shě yú nèi diàn
廉使以闻,唐宪宗召见,舍于内殿。
huò dào ér wú yǐ duì ba zhī
或道而无以对,罢之。
jīn zài shǎn zhōu zhōng suì bù shí shí shí dàn guǒ shí shì yǐn jiǔ èr sān bēi jué wú suǒ shí dàn róng sè zhuǎn fāng nèn ěr
今在陕州,终岁不食,食时啗果实,试饮酒二三杯,绝无所食,但容色转芳嫩耳。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)
fēng zhì
封陟
bǎo lì zhōng yǒu fēng zhì xiào lián zhě jū yú shǎo shì
宝历中,有封陟孝廉者,居于少室。
mào tài jié lǎng xìng pō zhēn duān
貌态洁朗,性颇贞端。
zhì zài diǎn fén pì yú lín sǒu tàn yì ér xīng guī fǔ cǎo yuè jīng ér yuè zhuì yōu chuāng wū wū zī zī bǐ yè zuò zhòu wú fēi sōu suǒ yǐn ào wèi cháng zàn zòng jiē shí rì yě
志在典坟,僻于林薮,探义而星归腐草,阅经而月坠幽窗,兀兀孜孜,俾夜作昼,无非搜索隐奥,未尝暂纵揭时日也。
shū táng zhī pàn jǐng xiàng kě kuī quán shí qīng hán guì lán yǎ dàn xì náo měi qiè qí tíng guǒ lì hè pín qī yú jiàn sōng
书堂之畔,景象可窥,泉石清寒,桂兰雅淡,戏猱每窃其庭果,唳鹤频栖于涧松。
xū lài shí yín xiān āi zhòu qù
虚籁时吟,纤埃昼閴。
yān suǒ dāng huáng zhī cuì jié lù zī zhí zhú zhī hóng pā
烟锁筜篁之翠节,露滋踯躅之红葩。
bì màn yī yuán tái róng tǎn qì
薜蔓衣垣,苔茸毯砌。
shí yè jiāng wǔ hū piāo yì xiāng kù liè jiàn bù yú tíng jì
时夜将午,忽飘异香酷烈,渐布于庭际。
é yǒu zī píng zì kōng ér jiàng huà lún yà yà zhí còu yán yíng
俄有辎𫐌自空而降,画轮轧轧,直凑檐楹。
jiàn yī xiān shū shì cóng huá lì yù pèi qiāo qìng luó qún yè yún tǐ qī hào xuě zhī róng guāng liǎn duó fú qú zhī yàn yě zhèng róng liǎn rèn ér yī zhì yuē mǒu jí běn shàng xiān zhé jū xià jiè huò yóu rén jiān wǔ yuè huò zhǐ hǎi miàn sān fēng
见一仙姝,侍从华丽,玉珮敲磬,罗裙曳云,体欺皓雪之容光,脸夺芙蕖之艳冶,正容敛衽而揖陟曰:“某籍本上仙,谪居下界,或游人间五岳,或止海面三峰。
yuè dào yáo jiē chóu mò tīng qí fèng guǎn
月到瑶阶,愁莫听其凤管;
chóng yín fěn bì hèn bú mèi yú yāng qīn
虫吟粉壁,恨不寐于鸯衾。
yàn làng yǔ ér pái huái luán xū gē ér piāo miǎo
燕浪语而徘徊,鸾虚歌而缥缈。
bǎo sè xiū fàn qiú gōng lǎn zhēn
宝瑟休泛,虬觥懒斟。
hóng xìng yàn zhī jī hán pín yú qǐ diàn
红杏在枝头艳丽地开放,激起我绮殿含颦;
bì táo fāng è yǐn níng dì yú qióng lóu
碧桃芳萼,引凝睇于琼楼。
jì yàn xiǎo zhuāng jiàn róng chūn sī
既厌晓妆,渐融春思。
fú jiàn láng jūn kūn yí jùn jié jīn liàng duān míng xué jù liú yíng wén hán yǐn bào
伏见郎君坤仪浚洁,襟量端明,学聚流萤,文含隐豹。
suǒ yǐ mù qí zhēn piáo ài yǐ gū biāo tè yè guāng róng yuàn chí jī zhǒu
所以慕其真朴,爱以孤标,特谒光容,愿持箕帚。
yòu bù zhī láng jūn yǎ zhǐ rú hé
又不知郎君雅旨如何?
zhì shè yī lǎng zhú zhèng sè ér zuò yán yuē mǒu jiā běn zhēn lián xìng wéi gū jiè
”陟摄衣朗烛,正色而坐,言曰:“某家本贞廉,性唯孤介。
tān gǔ rén zhī zāo pò jiū qián shèng zhī zhǐ guī biān liǔ kǔ xīn rán pò yōu àn bù bèi lì shí shāo hāo rú lí
贪古人之糟粕,究前圣之指归,编柳苦辛,燃粕幽暗,布被粝食,烧蒿茹藜。
dàn zì gù qióng zhōng bù sī làn bì bù gǎn dāng shén xiān jiàng gù
但自固穷,终不斯滥,必不敢当神仙降顾。
duàn yì rú cǐ xìng zǎo huí chē
断意如此,幸早回车。
shū yuē mǒu zhà zào mén qiáng wèi shēn kěn pò zhé yǒu yī shī fèng liú hòu qī rì gèng lái
”姝曰:“某乍造门墙,未申恳迫,辄有一诗奉留,后七日更来。
shī yuē zhé jū péng dǎo bié yáo chí chūn mèi yān huā yǒu suǒ sī
”诗曰:“谪居蓬岛别瑶池,春媚烟花有所思。
wèi ài jūn xīn néng jié bái yuàn cāo jī zhǒu fèng píng wéi
为爱君心能洁白,愿操箕帚奉屏帏。
zhì lǎn zhī ruò bù wén
”陟览之若不闻。
yún pēng jì qù chuāng hù yí fāng rán zhì xīn zhōng bù kě zhuǎn yě
云𫐌既去,窗户遗芳,然陟心中不可转也。
hòu qī rì yè shū yòu zhì qí cóng rú qián shí lì róng jié fú yàn mèi qiǎo yán
后七日夜,姝又至,骑从如前时,丽容洁服,艳媚巧言。
rù bái zhì yuē mǒu yǐ yè yuán jù yíng mó zhàng yǎn qǐ
入白陟曰:“某以业缘遽萦,魔障剡起。
péng shān yíng dǎo xiù zhàng jǐn gōng hèn qǐ hóng yīn chóu shēng cuì bèi
蓬山瀛岛,绣帐锦宫,恨起红茵,愁生翠被。
nán kuī wǔ dié yú fāng cǎo měi dù liú yīng yú qǐ cóng mǐ bù shuāng fēi jù néng duì zhì zì jīn gū qǐn zhuǎn měng kōng guī
难窥舞蝶于芳草,每妒流莺于绮丛,靡不双飞,俱能对跱,自矜孤寝,转懵空闺。
qiū què yín gāng dàn níng móu yú piàn yuè
秋却银缸,但凝眸于片月;
chūn xún qióng pǔ
春寻琼圃;
kōng shū sī yú cán huā
空抒思于残花。
suǒ yǐ jī qiè qián shí bù lù dān kěn xìng chuí cǎi nà wú zǔ jīng chéng yòu bù zhī láng jūn yì jìng rú hé
所以激切前时,布露丹恳,幸垂采纳,无阻精诚,又不知郎君意竟如何?
zhì yòu zhèng sè ér yán yuē mǒu shēn jū shān sǒu zhì yǐ zhuān méng bù shí qiān huá qǐ zhī nǚ sè
”陟又正色而言曰:“某身居山薮,志已颛蒙,不识铅华,岂知女色?
xìng chuí sù qù wú xiāng jiàn yóu
幸垂速去,无相见尤。
shū yuē yuàn bù zhù qí shēn yí xìng wàng róng qí lòu zhì zhé gèng yǒu shī yī zhāng hòu qī rì fù lái
”姝曰:“愿不贮其深疑,幸望容其陋质,辄更有诗一章,后七日复来。
shī yuē nòng yù yǒu fu jiē dé dào liú gāng jiān shì jǐn dēng xiān
”诗曰:“弄玉有夫皆得道,刘刚兼室尽登仙。
jūn néng zǐ xì kuī cháo lù xū zhú yún chē bài dòng tiān
君能仔细窥朝露,须逐云车拜洞天。
zhì lǎn yòu bù huí yì
”陟览又不回意。
hòu qī rì yè shū yòu zhì tài róu róng yě jìng yī míng móu
后七日夜,姝又至,态柔容冶,靓衣明眸。
yòu yán yuē shì bō nán zhù xi rì yì tuí huā mù bù tíng xiè lù fēi jiǔ qīng ōu fàn shuǐ zhǐ de qūn xún wēi zhú dāng fēng mò guò shùn xī xū zhēng yì qì néng de jǐ shí
又言曰:“逝波难驻,西日易颓,花木不停,薤露非久,轻沤泛水,只得逡巡,微烛当风,莫过瞬息,虚争意气,能得几时?
shì wán sháo yán xū yú gǎo mù
恃顽韶颜,须臾槁木。
suǒ yǐ jūn kuā róng bìn shàng wèi diāo líng gù zhǐ qǐ luó tān qióng diǎn jí
所以君夸容鬓,尚未凋零,固止绮罗,贪穷典籍。
jí qí shuāi lǎo hé yǐ rèn chí
及其衰老,何以任持?
wǒ yǒu huán dān pō néng zhù mìng xǔ qí yī tuō bì xiě jīn huái
我有还丹,颇能驻命,许其依托,必写襟怀。
néng qiǎn jūn shòu lì sān sōng tóng fāng liǎng mù xiān shān líng fǔ rèn yì zhuī yóu
能遣君寿例三松,瞳方两目,仙山灵府,任意追游。
mò zhǒng jǐn huā shǐ cháo chén ér chěng yàn
莫种槿花,使朝晨而骋艳;
xiū qiāo shí huǒ shàng hūn hēi ér liú guāng
休敲石火,尚昏黑而流光。
zhì nǎi nù mù ér yán yuē wǒ jū shū zhāi bù qī àn shì
”陟乃怒目而言曰:“我居书斋,不欺暗室。
xià huì xué zhèng shū zǐ wèi shī
下惠学证,叔子为师。
shì hé yāo jīng kǔ xiāng lìng biàn
是何妖精,苦相凌遍?
xīn rú tiě shí wú gèng duō yán
心如铁石,无更多言。
tǎng ruò chí huí bì dāng jiǒng rǔ
倘若迟回,必当窘辱。
shì wèi jiàn yuē xiǎo niáng zǐ huí chē
”侍卫谏曰:“小娘子回车。
cǐ mù ǒu rén bù zú yǔ yǔ
此木偶人,不足与语;
kuàng qióng báo dāng wéi xià guǐ qǐ shén xiān pèi ǒu yé
况穷薄当为下鬼,岂神仙配偶耶?
shū cháng xū yuē wǒ suǒ yǐ kěn kěn zhě wéi shì qīng niú dào shì de miáo yì
”姝长吁曰:“我所以恳恳者,为是青牛道士的苗裔;
kuàng cǐ shí yī shī yòu xū kuàng jū liù bǎi nián bú shì xì shì
况此时一失,又须旷居六百年,不是细事。
wū hū cǐ zi dà shì rěn rén
于戏此子,大是忍人。
yòu liú shī yuē xiāo láng bù gù fèng lóu rén yún sè huí chē lèi liǎn xīn
”又留诗曰:“萧郎不顾凤楼人,云涩回车泪脸新。
chóu xiǎng péng yíng guī qù lù nán kuī jiù yuàn bì táo chūn
愁想蓬瀛归去路,难窥旧苑碧桃春。
zī píng chū hù zhū cuì xiǎng kōng líng líng xiāo shēng yǎo yǎo yún lù
”辎𫐌出户,珠翠响空,泠泠箫笙,杳杳云露。
rán zhì yì bù yì
然陟意不易。
hòu sān nián zhì rǎn jí ér zhōng wèi tài shān suǒ zhuī shù yǐ dà suǒ shǐ zhě qū zhī yù zhì yōu fǔ
后三年,陟染疾而终,为太山所追,束以大锁,使者驱之,欲至幽府。
hū yù shén xiān qí cóng qīng dào shén yán
忽遇神仙骑从,清道甚严。
shǐ zhě gōng shēn yú lù zuǒ yuē shàng yuán fū rén yóu tài shān ěr
使者躬身于路左曰:“上元夫人游太山耳。
é yǒu xian qí zhào shǐ zhě yǔ qiú jù lái
”俄有仙骑,召使者与囚俱来。
zhì zhì bǐ yǎng kuī nǎi xī rì qiú ǒu xiān shū yě dàn zuǒ yòu tán zhǐ bēi jiē
陟至彼仰窥,乃昔日求偶仙姝也,但左右弹指悲嗟。
xiān shū suì suǒ zhuī zhuàng yuē bù néng yú cǐ rén wú qíng
仙姝遂索追状曰:“不能于此人无情。
suì suǒ dà bǐ pàn yuē fēng zhì wǎng suī zhí mí cāo wéi jiān jié shí yóu piáo gàng nán zé fēng qíng
”遂索大笔判曰:“封陟往虽执迷,操惟坚洁,实由朴戆,难责风情。
yi gèng yán yī jì
宜更延一纪。
zuǒ yòu lìng zhì guì xiè shǐ zhě suì jiě qù tiě suǒ yě
”左右令陟跪谢,使者遂解去铁锁也。
xiān guān yǐ shì zé yōu fǔ wú gǎn zhuī shè
仙官已释,则幽府无敢追摄。
shǐ zhě què yǐn guī liáng jiǔ sū xī
使者却引归,良久苏息。
hòu zhuī huǐ xī rì zhī shì tòng kū zì jiù ér yǐ
后追悔昔日之事,恸哭自咎而已。
chū chuán qí
(出《传奇》)