太平广记 · 吕文仲 · Chapter 70 of 501

卷六十九·女仙十四

PinyinModern Translation
Size

yù ruǐ yuàn nǚ xian mǎ shì liáng zhāng yún róng wéi méng qī cí ēn tǎ yuàn nǚ xian

玉蕊院女仙马士良张云容韦蒙妻慈恩塔院女仙

yù ruǐ yuàn nǚ xian

玉蕊院女仙

cháng ān ān yè táng chāng guān jiù yǒu yù ruǐ huā

长安安业唐昌观,旧有玉蕊花。

qí huā měi fā ruò qióng lín yáo shù

其花每发,若琼林瑶树。

táng yuán hé zhōng chūn wù fāng shèng chē mǎ xún wán zhě xiāng jì

唐元和中,春物方盛,车马寻玩者相继。

hū yī rì yǒu nǚ zǐ nián kě shí qī bā yī lǜ xiù yī chuí shuāng jì wú zān ěr zhī shì róng sè wǎn wǎn jiǒng chū yú zhòng

忽一日,有女子年可十七八,衣绿绣衣,垂双髻,无簪珥之饰,容色婉娩,迥出于众。

cóng yǐ èr nǚ guān sān xiǎo pū jiē cǎo jì huáng shān duān lì wú bǐ

从以二女冠、三小仆,皆草髻黄衫,端丽无比。

jì ér xià mǎ yǐ bái jiǎo shàn zhàng miàn zhí zào huā suǒ yì xiāng fēn fù wén yú shù shí bù wài

既而下马,以白角扇障面,直造花所,异香芬馥,闻于数十步外。

guān zhě yí chū zì gōng yè mò gǎn bī ér shì zhī

观者疑出自宫掖,莫敢逼而视之。

zhù lì liáng jiǔ lìng nǚ pú qǔ huā shù zhī ér chū

伫立良久,令女仆取花数枝而出。

jiāng chéng mǎ gù wèi huáng shān zhě yuē nǎng yǒu yù fēng zhī qī zì cǐ xíng yǐ

将乘马,顾谓黄衫者曰:“曩有玉峰之期,自此行矣。

shí guān zhě rú dǔ xián jué yān fēi hè lì jǐng wù huī huàn

”时观者如堵,咸觉烟飞鹤唳,景物辉焕。

jǔ pèi bǎi yú bù yǒu qīng fēng yōng chén suí zhī ér qù

举辔百余步,有轻风拥尘,随之而去。

xū yú chén miè wàng zhī yǐ zài bàn kōng fāng wù shén xiān zhī yóu

须臾尘灭,望之已在半空,方悟神仙之游。

yú xiāng bù sàn zhě jīng yuè yú

余香不散者经月余。

shí yán xiū fù yuán zhěn liú yǔ xī bái jū yì jù zuò yù ruǐ yuàn zhēn rén jiàng shī

时严休复、元稹、刘禹锡、白居易俱作玉蕊院真人降诗。

yán xiū fù shī yuē zhōng rì zhāi xīn dǎo yù chén hún xiāo yǎn lěng wèi féng zhēn

严休复诗曰:“终日斋心祷玉宸,魂销眼冷未逢真。

bù rú yī shù qióng yáo ruǐ xiào duì cáng huā dòng lǐ rén

不如一树琼瑶蕊,笑对藏花洞里人。

yòu yuē xiāng chē qián xià yù guī shān chén shì hé yóu dǔ shùn yán

”又曰:“香车潜下玉龟山,尘世何由睹蕣颜。

wéi yǒu wú qíng zhī shàng xuě hǎo fēng chuī zhui lǜ yù huán

惟有无情枝上雪,好风吹缀绿玉鬟。

yuán zhěn shī yún nòng yù qián guò yù shù shí bù jiào qīng niǎo chū huā zhī

”元稹诗云:“弄玉潜过玉树时,不教青鸟出花枝。

de yìng wèi yǒu zhū rén jué zhǐ shì yán láng zì dé zhī

的应未有诸人觉,只是严郎自得知。

liú yǔ xī shī yún yù nǚ lái kàn yù shù huā yì xiāng xiān yǐn qī xiāng chē

”刘禹锡诗云:“玉女来看玉树花,异香先引七香车。

pān zhī nòng xuě shí huí shǒu jīng guài rén jiān rì yì xié

攀枝弄雪时回首,惊怪人间日易斜。

yòu yuē xuě ruǐ qióng pā mǎn yuàn chūn yǔ lín qīng bù bù shēng chén

”又曰:“雪蕊琼葩满院春,羽林轻步不生尘。

jūn wáng lián xià tú xiāng wèn zhǎng bàn chuī xiāo bié yǒu rén

君王帘下徒相问,长伴吹箫别有人。

bái jū yì shī yún yíng nǚ tōu chéng fèng xià shí dòng zhōng zàn xiē nòng qióng zhī

”白居易诗云:“瀛女偷乘凤下时,洞中暂歇弄琼枝。

bù yuán tí niǎo chūn ráo shé qīng suǒ xiān láng kě dé zhī

不缘啼鸟春饶舌,青琐仙郎可得知。

chū jù tán lù

”(出《剧谈录》)

mǎ shì liáng

马士良

táng yuán hé chū wàn nián xiàn yǒu yǒu zì míng chāo běn zuò suǒ yóu èr zì mǎ shì liáng zhě fàn shì

唐元和初,万年县有(有字明抄本作所由二字)马士良者,犯事。

shí jìn shì wáng shuǎng wèi jīng yǐn zhí fǎ yán kù yù shā zhī

时进士王爽为京尹,执法严酷,欲杀之。

shì liáng nǎi wáng mìng rù nán shān zhì tàn gǔ jiǎo àn qián yú dà liǔ shù xià

士良乃亡命入南山,至炭谷湫岸,潜于大柳树下。

cái xiǎo jiàn wǔ sè yún xià yī xiān nǚ yú shuǐ bīn yǒu jīn chuí yù bǎn lián kòu shù xià qīng lián yǒng chū měi ruǐ xuán ruǐ xuán yuán zuò yè shī jù míng chāo běn gǎi kāi

才晓,见五色云下一仙女于水滨,有金槌玉板,连扣数下,青莲涌出,每蕊旋(蕊旋原作叶施,据明抄本改)开。

xiān nǚ qǔ bò sān sì méi shí zhī nǎi chéng yún qù

仙女取擘三四枚食之,乃乘云去。

shì liáng jiàn jīn zhuì yù bǎn shàng zài yuè xià kòu zhī

士良见金槌玉板尚在,跃下扣之。

shǎo qǐng fù chū shì liáng jǐn shí zhī shí shù méi dùn jué shēn qīng jí néng fēi jǔ

少顷复出,士良尽食之十数枚,顿觉身轻,即能飞举。

suì mén luó xún xiàng zhě wǔ sè yún suǒ

遂扪萝寻向者五色云所。

é jiàn dà diàn chóng gōng shí lián nǚ zi yǔ qún xian chǔ yú zhōng

俄见大殿崇宫,食莲女子与群仙处于中。

dǔ zhī dà jīng qū xià yǐ qí zhú zhàng lián jī zhuì yú hóng yá jiàn biān

覩之大惊,趋下,以其竹杖连击,坠于洪崖涧边。

jiàn shuǐ qīng jié yīn bèi shú shuì

涧水清洁,因惫熟睡。

jí jué jiàn shuāng huán xiǎo nǚ mó dāo wèi yuē jūn dào líng yào fèng mìng lái qǔ jūn mìng

及觉,见双鬟小女磨刀,谓曰:“君盗灵药,奉命来取君命。

shì liáng dà jù fǔ fú qiú jiù jiě zhī

”士良大惧,俯伏求救解之。

dá yuē cǐ yìng nán miǎn wéi yǒu shén yè kě yǐ jiù jūn

答曰:“此应难免,唯有神液,可以救君。

jūn dāng yǐ wǒ wèi qī

君当以我为妻。

suì qù

”说完就离开了。

qūn xún chí yī xiǎo bì ōu nèi yǒu fàn bái sè shì liáng jǐn shí fù qǐn

逡巡持一小碧瓯,内有饭白色,士良尽食,复寝。

xū yú qǐ shuāng huán yuē yào yǐ chéng yǐ

须臾起,双鬟曰:“药已成矣。

yǐ shì zhī qī kē guāng yíng rú kōng qīng sè

”以示之,七颗光莹,如空青色。

shì liáng xǐ tàn

士良喜叹。

kàn qí fù yǒu sì hóng xiàn chù nǎi dāo hén yě

看其腹有似红线处,乃刀痕也。

nǚ yǐ yào mó zhī suí shǒu bú jiàn

女以药摩之,随手不见。

jiè yuē dàn zì xiū xué shèn wù yǔ rén

戒曰:“但自修学,慎勿语人。

tǎng lòu xiè fù chuāng bì liè

倘漏泄,腹疮必裂。

suì tóng zhù yú jiǎo cè

”遂同住于湫侧。

yòu yuē wǒ gǔ shén zhī nǚ yě shǒu hù shàng xiān líng yào gù dé jiù jūn ěr

又曰:“我谷神之女也,守护上仙灵药,故得救君耳。

zhì huì chāng chū wǎng wǎng rén jiàn

”至会昌初,往往人见。

yú zhě yú zhě èr zì yuán quē

渔者(渔者二字原阙。

jù míng chāo běn bǔ yú tàn gǔ jiǎo bǔ yú bù huò tóu yī tiē zi bì suí jīn liǎng shù ér de

据明抄本补)于炭谷湫捕鱼不获,投一帖子,必随斤两数而得。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

zhāng yún róng

张云容

xuē zhāo zhě táng yuán hé mò wèi píng lù wèi

薛昭者,唐元和末为平陆尉。

yǐ qì yì zì fù cháng mù guō dài gōng li běi hǎi zhī wéi rén

以气义自负,常慕郭代公、李北海之为人。

yīn yè zhí sù qiú yǒu wéi mǔ fù chóu shā rén zhě yǔ jīn ér yì zhī

因夜值宿,囚有为母复仇杀人者,与金而逸之。

gù xiàn wén yú lián shǐ lián shǐ zòu zhī zuò zhé wèi mín yú hǎi dōng

故县闻于廉使,廉使奏之,坐谪为民于海东。

chì xià zhī rì bù wèn jiā chǎn dàn hé yín dang ér qù

敕下之日,不问家产,但荷银铛而去。

yǒu kè tián shān sǒu zhě huò yún shù bǎi suì yǐ

有客田山叟者,或云数百岁矣。

sù yǔ zhāo qià nǎi jī jiǔ lán dào ér yǐn jiàn zhī

素与昭洽,乃赍酒拦道而饮饯之。

wèi zhāo yuē jūn yì shì yě tuō rén zhī huò ér zì dāng zhī zhēn jīng niè zhī chóu yě

谓昭曰:“君义士也,脱人之祸而自当之,真荆、聂之俦也!

wú qǐng cóng zǐ

吾请从子。

zhāo bù xǔ gù qǐng nǎi xǔ zhī

”昭不许,固请乃许之。

zhì sān xiāng yè shān sǒu tuō yī shì jiǔ dà zuì píng zuǒ yòu wèi zhāo yuē kě dùn yǐ

至三乡夜,山叟脱衣贳酒,大醉,屏左右谓昭曰:“可遁矣。

yǔ zhī xié shǒu chū dōng jiāo zèng yào yī lì yuē fēi wéi qù jí jiān néng jué gǔ

”与之携手出东郊,赠药一粒曰:“非唯去疾,兼能绝谷。

yòu yuē yuē cǐ qù dàn yù dào běi yǒu lín sǒu fán yì chù kě qiě zàn nì bù dú táo nàn dāng huò měi shū

”又约曰:“此去但遇道北有林薮繁翳处,可且暂匿,不独逃难,当获美姝。

zhāo cí xíng guò lán chāng gōng gǔ mù xiū zhú sì shě qí suǒ

”昭辞行,过兰昌宫,古木修竹,四舍其所。

zhāo yú yuán ér rù zhuī zhě dàn dōng xī bēn zǒu mò néng zhī zōng yǐ

昭逾垣而入,追者但东西奔走,莫能知踪矣。

zhāo qián yú gǔ diàn zhī xi jiān jí yè fēng qīng yuè jiāo jiàn jiē qián yǒu sān měi nǚ xiào yǔ ér zhì yī ràng shēng yú huā yīn yǐ xī bēi zhuó jiǔ ér jìn zhī

昭潜于古殿之西间,及夜,风清月皎,见阶前有三美女,笑语而至,揖让升于花茵,以犀杯酌酒而进之。

jū shǒu nǚ zǐ lèi zhī yuē jí lì jí lì hǎo rén xiāng féng è rén xiāng bì

居首女子酹之曰:“吉利吉利,好人相逢,恶人相避。

qí cì yuē liáng xiāo yàn huì suī yǒu hǎo rén qǐ yì féng yé

”其次曰:“良宵宴会,虽有好人,岂易逢耶?

zhāo jū chuāng xì jiān wén zhī yòu zhì tián shēng zhī yán suì tiào chū yuē shì wén fū rén yún hǎo rén qǐ yì féng yé

昭居窗隙间闻之,又志田生之言,遂跳出曰:“适闻夫人云,好人岂易逢耶?

zhāo suī bù cái yuàn bèi hǎo rén zhī shù

”昭虽不才,愿备好人之数。

sān nǚ è rán liáng jiǔ yuē jūn shì hé rén ér nì yú cǐ

”三女愕然良久,曰:“君是何人,而匿于此?

zhāo jù yǐ shí duì nǎi shè zuò yú yīn zhī nán

”昭具以实对,乃设座于茵之南。

zhāo xún qí xìng zì zhǎng yuē yún róng zhāng shì

昭询其姓字,长曰云容,张氏;

cì yuē fèng tái xiāo shì

次曰凤台,萧氏;

cì yuē lán qiào liú shì

次曰兰翘,刘氏。

yǐn jiāng hān lán qiào mìng tóu zǐ wèi èr nǚ yuē jīn xī jiā bīn xiāng huì xū yǒu pǐ ǒu qǐng zhì tóu zǐ yù cǎi qiáng zhě de jiàn zhěn xí

饮将酣,兰翘命骰子,谓二女曰:“今夕佳宾相会,须有匹偶,请掷骰子,遇采强者,得荐枕席。

nǎi biàn zhì yún róng cǎi shèng

”乃遍掷,云容采胜。

qiào suì mìng xuē láng jìn yún róng zǐ zuò yòu chí shuāng bēi ér xiàn yuē zhēn suǒ wèi hé jǐn yǐ

翘遂命薛郎近云容姊坐,又持双杯而献曰:“真所谓合卺矣!

zhāo bài xiè zhī

”昭拜谢之。

suì wèn fū rén hé xǔ rén

遂问:“夫人何许人?

hé yǐ zhì cǐ

何以至此?

róng yuē mǒu nǎi kāi yuán zhōng yáng guì fēi zhī shì ér yě

”容曰:“某乃开元中杨贵妃之侍儿也。

fēi shén ài xī cháng lìng dú wǔ ní cháng yú xiù lǐng gōng

妃甚爱惜,常令独舞《霓裳》于绣岭宫。

fēi zèng wǒ shī yuē luō xiù dòng xiāng xiāng bù yǐ hóng qú niǎo niǎo qiū yān lǐ

妃赠我诗曰:“‘罗袖动香香不已,红蕖袅袅秋烟里。

qīng yún lǐng shàng zhà yáo fēng nèn liǔ chí biān chū fú shuǐ

轻云岭上乍摇风,嫩柳池边初拂水。

shī chéng míng huáng yín yǒng jiǔ zhī yì yǒu jì hé dàn bù jì ěr

’诗成,明皇吟咏久之,亦有继和,但不记耳。

suì zèng shuāng jīn è bì yīn cǐ chǒng xìng yù yú qún bèi

遂赠双金扼臂,因此宠幸愈于群辈。

cǐ shí duō yù dì yǔ shēn tiān shī tán dào yǔ dú yǔ guì fēi de qiè tīng yì shù shì tiān shī chá yào pō huò tiān shī mǐn zhī

此时多遇帝与申天师谈道,予独与贵妃得窃听,亦数侍天师茶药,颇获天师悯之。

yīn xián chǔ kòu tóu qǐ yào

因闲处,叩头乞药。

shī yún wú bù xī dàn rǔ wú fēn bù jiǔ chǔ shì

师云:‘吾不惜,但汝无分,不久处世。

rú hé

如何?

wǒ yuē zhāo wén dào xī sǐ kě yǐ

’我曰:‘朝闻道,夕死可矣。

tiān shī nǎi yǔ jiàng xuě dān yī lì yuē rǔ dàn fú zhī suī sǐ bù huài

”天师乃与绛雪丹一粒曰:‘汝但服之,虽死不坏。

dàn néng dà qí guān guǎng qí xué hán yǐ zhēn yù shū ér yǒu fēng shǐ hún bù dàng kōng pò bù chén jì

但能大其棺、广其穴、含以真玉、疏而有风,使魂不荡空,魄不沉寂。

yǒu wù jū zhì táo chū yīn yáng hòu bǎi nián de yù shēng rén jiāo jīng zhī qì huò zài shēng biàn wéi dì xian ěr

有物拘制,陶出阴阳,后百年,得遇生人交精之气,或再生,便为地仙耳。

wǒ méi lán chāng zhī shí jù yǐ bái guì fēi

’我没兰昌之时,具以白贵妃。

guì fēi xù zhī mìng zhòng guì rén chén xuán zào shòu qí shì

贵妃恤之,命中贵人陈玄造受其事。

sòng zhōng zhī qì jiē de rú yuē

送终之器,皆得如约。

jīn yǐ bǎi nián yǐ

今已百年矣。

xiān shī zhī zhào mò fēi jīn xiāo liáng huì hu

仙师之兆,莫非今宵良会乎!

cǐ nǎi sù fèn fēi ǒu rán ěr

此乃宿分,非偶然耳。

zhāo yīn jí shēn tiān shī zhī mào nǎi tián shān sǒu zhī kuí wú yě

昭因诘申天师之貌,乃田山叟之魁梧也。

zhāo dà jīng yuē shān sǒu jí tiān shī míng yǐ

昭大惊曰:“山叟即天师明矣!

bù rán hé yǐ wěi qū shǐ yǔ fú nǎng rì zhī shì zāi

不然,何以委曲使予符曩日之事哉?

yòu wèn lán fèng èr zi

”又问兰、凤二子。

róng yuē yì dāng shí gōng rén yǒu róng zhě wèi jiǔ xiān yuàn suǒ jì dú ér sǐ zhī

容曰:“亦当时宫人有容者,为九仙媛所忌,毒而死之。

cáng wú xué cè yǔ zhī jiāo yóu fēi yī zhāo yī xī ěr

藏吾穴侧,与之交游,非一朝一夕耳。

fèng tái qǐng jī xí ér gē sòng zhāo róng jiǔ gē yuē liǎn huā bù zhàn jǐ hán yōu jīn xī yáng chūn dú huàn qiū

”凤台请击席而歌,送昭、容酒歌曰:“脸花不绽几含幽,今夕阳春独换秋。

wǒ shǒu gū dēng wú bái rì hán yún lǒng shàng gèng tiān chóu

我守孤灯无白日,寒云陇上更添愁。

lán qiào hé kǒu yōu gǔ tí yīng zhěng yǔ hàn xī chén yù lěng zì cháng tàn

”兰翘和口:“幽谷啼莺整羽翰,犀沉玉冷自长叹。

yuè huá bù rěn jiōng quán hù lù dī sōng zhī yī yè hán

月华不忍扃泉户,露滴松枝一夜寒。

yún róng hé yuē sháo guāng bú jiàn fēn chéng chén céng ěr jīn dān hū yǒu shén

”云容和曰:“韶光不见分成尘,曾饵金丹忽有神。

bù yì xuē shēng xié jiù lǜ dú kāi yōu gǔ yī zhī chūn

不意薛生携旧律,独开幽谷一枝春。

zhāo yì hé yuē wù rù gōng yuán lòu wǎng rén yuè huá jìng xǐ yù jiē chén

”昭亦和曰:“误入宫垣漏网人,月华静洗玉阶尘。

zì yí fēi dào péng lái dǐng qióng yàn sān zhī bàn yè chūn

自疑飞到蓬莱顶,琼艳三枝半夜春。

shī bì xuán wén jī míng

”诗毕,旋闻鸡鸣。

sān rén yuē kě guī shì yǐ

三人曰:“可归室矣。

zhāo chí qí yī chāo rán ér qù

”昭持其衣,超然而去。

chū jué mén hù zhì wēi jí jīng yù yì wú suǒ fáng

初觉门户至微,及经阈,亦无所妨。

lán fèng yì gào cí ér tā wǎng yǐ

兰、凤亦告辞而他往矣。

dàn dēng zhú yíng yíng shì bì níng lì zhàng wéi cǎi xiù rú guì qī jiā yān

但灯烛荧荧,侍婢凝立,帐帷彩绣,如贵戚家焉。

suì tóng qǐn chù zhāo shén wèi xǐ

遂同寝处,昭甚慰喜。

rú cǐ shù xī dàn bù zhī hūn dàn

如此数夕,但不知昏旦。

róng yuē wú tǐ yǐ sū yǐ dàn yī fú pò gù gèng de xīn yī zé kě qǐ yǐ

容曰:“吾体已苏矣,但衣服破故,更得新衣,则可起矣。

jīn yǒu jīn è bì jūn kě chí wǎng jìn xiàn yì yī fú

今有金扼臂,君可持往近县易衣服。

zhāo jù bù gǎn qù yuē kǒng wèi zhōu yì suǒ zhí

”昭惧不敢去,曰:“恐为州邑所执。

róng yuē wú dàn dàn jiāng wǒ bái xiāo qù yǒu jí jí méng shǒu rén wú néng jiàn yǐ

”容曰:“无惮,但将我白绡去,有急即蒙首,人无能见矣。

zhāo rán zhī suì chū sān xiāng huò zhī

”昭然之,遂出三乡货之。

shì qí yī fú yè zhì xué zé róng yǐ yíng mén ér xiào

市其衣服,夜至穴,则容已迎门而笑。

yǐn rù yuē dàn qǐ chèn dāng zì qǐ yǐ

引入曰:“但启榇,当自起矣。

zhāo rú qí yán guǒ jiàn róng tǐ yǐ shēng

”昭如其言,果见容体已生。

jí huí gù wéi zhàng dàn yī dà xué duō míng qì fú wán jīn yù

及回顾帷帐,但一大穴,多冥器服玩金玉。

wéi qǔ bǎo qì ér chū suì yǔ róng tóng guī jīn líng yōu qī

唯取宝器而出,遂与容同归金陵幽栖。

zhì jīn jiàn zài róng bìn bù shuāi qǐ fēi jù ěr tiān shī zhī líng yào ěr

至今见在,容鬓不衰,岂非俱饵天师之灵药耳?

shēn shī míng yuán yě

申师名元也。

chū chuán qí

(出《传奇》)

wéi méng qī

韦蒙妻

wéi méng qī xǔ shì jū dōng jīng yì shàn lǐ

韦蒙妻许氏,居东京翊善里。

zì yún xǔ shì shì yǒu shén xian jiē shàng wèi gāo zhēn shòu tiān dì zhòng rèn

自云:“许氏世有神仙,皆上为高真,受天帝重任。

xìng jié jìng shú shī lǐ èr jīng shì jiù gū yǐ xiào wén

”性洁净,熟《诗》、《礼》二经,事舅姑以孝闻。

méng wèi shàng shū láng zǎo yāo

蒙为尚书郎,早夭。

xǔ jiù gū yì wáng wéi yī nǚ nián shí èr suì shén cōng huì yǐ néng jì yì jí shī

许舅姑亦亡,唯一女,年十二岁,甚聪慧,已能记《易》及《诗》。

hū wú jí ér zú

忽无疾而卒。

xǔ shén lián zhī bù rěn yuǎn zàng bìn yú táng cè

许甚怜之,不忍远葬,殡于堂侧。

jū shù yuè wén nǚ yú bìn gōng zhōng yǔ

居数月,闻女于殡宫中语。

xǔ yǔ shì bì zǒng jī fā guān shì zhī yǐ shēng yǐ

许与侍婢总笄,发棺视之,已生矣。

yán chū zú zhī zhuàng yún hū jiàn èr qīng yī tóng zǐ kě nián shí èr sān chí yī hóng fān lái tíng zhōng hū mǒu míng yuē wéi xiǎo zhēn tiān shàng zhào rǔ

言初卒之状云:“忽见二青衣童子,可年十二三,持一红幡来庭中,呼某名曰:‘韦小真,天上召汝。

yú shì yǐn zhī shēng tiān

”于是引之升天。

kě bàn rì dào tiān shàng jiàn gōng què chóng lì tiān rén jiē jǐn xiù máo yǔ wǔ sè zhī yī jīn guān yù hù

可半日到天上,见宫阙崇丽,天人皆锦绣毛羽五色之衣,金冠玉笏。

yì duō yù tóng yù nǚ jiē zhū yù wǔ sè zhī yī

亦多玉童玉女,皆珠玉五色之衣。

huā mù rú liú lí bǎo yù zhī xíng fēng dòng yǒu shēng rú yuè qǔ kēng qiāng hé yǎ

花木如琉璃宝玉之形,风动,有声如乐曲,铿锵和雅。

jì dào gōng zhōng jiàn hán jūn sī mìng yuē rǔ jiǔ shì zǔ yǒu gōng yú guó yǒu huì jí rén

既到宫中,见韩君司命曰:‘汝九世祖有功于国,有惠及人。

jìn yǐ zhuó wéi dì xià zhǔ zhě jí qiān dì xian zhī pǐn

近已擢为地下主者,即迁地仙之品。

rǔ mǔ xīn yú zhì dào hé zhì xiān jiē jí lìng yán rǔ yú dān líng zhī quē

汝母心于至道,合陟仙阶,即令延汝于丹陵之阙。

rǔ zǔ kǎo sān shì jiē yǐ shēng tiān yǐ

汝祖考三世,皆已生天矣。

suì shǐ èr tóng sòng guī

’遂使二童送归。

mǔ biàn kě zhāi mù tài yǐ shǐ zhě jí dāng zhì yǐ

母便可斋沐,太乙使者即当至矣。

xǔ chí miào zhēn jīng wǎng wǎng gǎn zhì yì xiāng

”许持《妙真经》,往往感致异香。

jí shū cháng guāng sè

及殊常光色。

zhòng gòng yì zhī

众共异之。

yǐ shí yú nián yǐ jí xiǎo zhēn guī hòu sān rì guǒ yǒu xiān lè zhī shēng xià qí tíng zhōng

已十余年矣,及小真归后三日,果有仙乐之声下其庭中。

xǔ yǔ xiǎo zhēn zǒng jī yī shí shēng tiān yǒu lóng hǔ bīng qí sān shí yú rén dǎo cóng ér qù

许与小真、总笄一时升天,有龙虎兵骑三十余人导从而去。

nǎi cháng qìng zhī nián xīn chǒu suì yě

乃长庆之年辛丑岁也。

chū xiān chuán shí yí

(出《仙传拾遗》)

cí ēn tǎ yuàn nǚ xian

慈恩塔院女仙

táng tài hé èr nián cháng ān chéng nán wéi qǔ cí ēn sì tǎ yuàn yuè xī hū jiàn yī měi fù rén cóng sān sì qīng yī lái rào fó tǎ yán xiào shén yǒu fēng wèi

唐太和二年,长安城南韦曲慈恩寺塔院,月夕,忽见一美妇人,从三四青衣来,绕佛塔言笑,甚有风味。

huí gù shì bì yuē bái yuàn zhǔ jiè bǐ yàn lái

回顾侍婢曰:“白院主,借笔砚来。

nǎi yú běi láng zhù shàng tí shī yuē huáng zǐ bēi tóu hǎo yuè míng wàng què huá yán dào xiǎo xíng

”乃于北廊柱上题诗曰:“黄子陂头好月明,忘却华筵到晓行。

yān shōu shān dī cuì dài héng zhé de hé huā zèng yuǎn shēng

烟收山低翠黛横,折得荷花赠远生。

tí qì yuàn zhǔ zhí zhú jiāng shì zhī xī biàn wéi bái hè chōng tiān ér qù

”题讫,院主执烛将视之,悉变为白鹤,冲天而去。

shū jì zhì jīn shàng cún

书迹至今尚存。

chū hé dōng jì

(出《河东记》)

✦ You read 卷六十九·女仙十四

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.