zhōu xián zhě wáng cháng yè xū zhōng zhèng jūn chéng yì rén li chǔ shì luò xuán sù zhào cāo cuī xuán liàng
周贤者王常叶虚中郑君程逸人李处士骆玄素赵操崔玄亮
zhōu xián zhě
周贤者
táng zé tiān cháo xiàng guó péi yán dì sì dì wèi guó zhōu sī hù
唐则天朝,相国裴炎第四弟为虢州司户。
guó zhōu yǒu zhōu xián zhě jū shēn shān bù xiáng qí suǒ zì
虢州有周贤者,居深山,不详其所自。
yǔ sī hù shàn wèi yuē gōng xiōng wèi xiāng shén shàn rán bù chū sān nián dāng shēn lù jiā pò zōng zú jiē zhū kě bù jù hu
与司户善,谓曰:“公兄为相甚善,然不出三年,当身戮家破,宗族皆诛,可不惧乎!
sī hù jù xī qí xíng shì zhī fēi cháng rén yě nǎi tì qì ér qǐng jiù
”司户具悉其行事,知非常人也,乃涕泣而请救。
zhōu shēng yuē shì yóu wèi méng yǒu de tuō lǐ
周生曰:“事犹未萌,有得脱理。
jí zhì dōu yǐ wú yán gào xiōng qiú qǔ huáng jīn wǔ shí yì jiāng lái wú yú hóng nóng shān zhōng wéi zuò zhāng jiào kě yǐ yí huò yāng yǐ
急至都,以吾言告兄,求取黄金五十镒将来,吾于弘农山中,为作章醮,可以移祸殃矣。
sī hù yú shì qǔ jí hái dōu yè xiōng hé dōng hóu yán
”司户于是取急还都,谒兄河东侯炎。
yán wéi rén mù qīn yú yǒu tì shèn zhì měi xiōng dì zì yuǎn lái zé tóng wò tán xiào suī mí lì xún rì bù guī nèi qǐn yān
炎为人睦亲,于友悌甚至,每兄弟自远来,则同卧谈笑,虽弥历旬日,不归内寝焉。
sī hù yè zhōng yǐ zhōu xián yǔ gào zhī qiě qiú qí jīn
司户夜中,以周贤语告之,且求其金。
yán bù xìn shén guǐ zhì yú xié sú zhèn yàn cháng hē nù zhī
炎不信神鬼,至于邪俗镇厌,常呵怒之。
wén dì yán dà nù yuē rǔ hé bù zhī dà fāng ér suí sú huàn huò
闻弟言,大怒曰:“汝何不知大方,而随俗幻惑!
cǐ yú bèi hé jiě ér yù yǐ jīn yǔ zhī
此愚辈何解,而欲以金与之?
qiě shì jiān wū xí hǎo tuō guǐ shén qǔ rén cái wù wú jiàn zhī cháng qiè chǐ
且世间巫觋,好托鬼神,取人财物,吾见之常切齿。
jīn rǔ hé gù hū yǒu cǐ yán
今汝何故忽有此言?
jìng ér sī zhī shēn lìng rén hèn
静而思之,深令人恨。
sī hù qì yuē zhōu xián zhě shi fēi sú huàn měi jiàn fā yán wèi cháng bù zhōng
”司户泣曰:“周贤者,识非俗幻,每见发言,未尝不中。
xiōng wèi zǎi xiàng jiā jì wēn zú hé xī shǎo jīn
兄为宰相,家计温足,何惜少金?
bú huì zhuǎn zāi wèi xiáng yě
不会转灾为祥也。
yán zī nù bù yīng
”炎滋怒不应。
sī hù zhī xiōng zhì bù kě duó chóu chàng cí guī hóng nóng
司户知兄志不可夺,惆怅辞归弘农。
shí hé dōng hóu chū lì zé tiān wèi huáng hòu zhuān cháo shàn quán zì wèi yǒu tài shān zhī ān gù bù xìn zhōu yán ér què nù hèn
时河东侯初立则天为皇后,专朝擅权,自谓有泰山之安,故不信周言,而却怒恨。
jí suì yú tiān huáng bēng tiān hòu jiàn qīn cháo zhèng jì hài dà chén xián xì lǚ gòu
及岁余,天皇崩,天后渐亲朝政,忌害大臣,嫌隙屡构。
nǎi sī zhōu xián zhě yǔ jí lìng rén zhì hóng nóng zhào sī hù zhì dōu
乃思周贤者语,即令人至弘农,召司户至都。
yán kuì jù huáng jīn lìng qiú xián zhě yú hóng nóng zhū shān zhōng jǐn bù dé
炎馈具黄金,令求贤者于弘农诸山中,尽不得。
xún zhì nán yáng xiāng yáng jiāng líng shān zhōng nǎi de zhī gào yǐ xiōng yán
寻至南阳、襄阳、江陵山中,乃得之,告以兄言。
xián zhě yīn yǔ hái hóng nóng wèi sī hù yuē wǎng nián huò hài wèi chéng gù kě tán chǎng zhì qǐng
贤者因与还弘农,谓司户曰:“往年祸害未成,故可坛场致请。
jīn zāi xiáng yǐ gòu bù jiǔ miè mén hé qiú zhī yǒu
今灾祥已构,不久灭门,何求之有?
qiě wú qián yuè zhōng zhì luò jiàn péi lìng bèi lù xì qí shǒu yú yòu zú xià
且吾前月中至洛,见裴令被戮,系其首于右足下。
shì yǐ rú cǐ qiě wú miǎn shì jūn wù gèng yán
事已如此,且无免势,君勿更言。
qiě wú yǔ sī hù xiāng zhī rì jiǔ bù kě lìng jūn yǔ xiōng tóng huò kě qiú bǎi liǎng jīn yǔ jūn yī fáng zhāng jiào qǐng dì kě yǐ de miǎn
且吾与司户相知日久,不可令君与兄同祸,可求百两金,与君一房章醮请帝,可以得免。
ruò yán péi lìng zhōng wú yì yě
若言裴令,终无益也。
sī hù jí shì jīn yǔ xián zhě rù hóng nóng shān zhōng shè tán chǎng zòu zhāng qǐng mìng
”司户即市金与贤者,入弘农山中设坛场,奏章请命。
fǎ shì bì réng cáng jīn yú shān zhōng wèi sī hù yuē jūn yī fáng miǎn huò yǐ
法事毕,仍藏金于山中,谓司户曰:“君一房免祸矣。
rán jí qù guān yí jiā xiāng yáng
然急去官,移家襄阳。
sī hù jí qiān jiā xiāng yáng
”司户即迁家襄阳。
yuè yú ér rǎn fēng jí shí yuè ér péi lìng xià yù jí xíng xiōng dì zǐ zhí jiē cóng
月余而染风疾,十月而裴令下狱极刑,兄弟子侄皆从。
ér sī hù fēng jí zài xiāng zhōu yǒu sī zòu qǐng zhū zhī
而司户风疾,在襄州,有司奏请诛之。
tiān hòu yuē jì rǎn fēng jí sǐ zài dàn xī bù xū wèn cǐ yī fáng tè yi miǎn sǐ
天后曰:“既染风疾,死在旦夕,不须问,此一房特宜免死。
yóu shì de miǎn
”由是得免。
chū hé dōng hóu yù hài zhī xī ér quǎn yǎo qí shǒu yè yān
初河东侯遇害之夕,而犬咬其首曳焉。
jí míng shǒu zhě qiú dé zhī yīn yǐ fā xì qí shǒu yú zuǒ zú xià jìng rú chū yán
及明,守者求得之,因以发系其首于左足下,竟如初言。
chū jì wén
(出《纪闻》)
wáng cháng
王常
wáng cháng zhě luò yáng rén fù qì shàng yì jiàn rén bù píng bì shǒu rèn zhī
王常者,洛阳人,负气尚义,见人不平,必手刃之;
jiàn rén jī hán zhì yú jiě yī tuī shí lüè wú nán sè
见人饥寒,至于解衣推食,略无难色。
zhì dé èr nián cháng yú zhōng nán shān yóu yù fēng yǔ sù yú zhōng shān
至德二年,常于终南山游,遇风雨,宿于中山。
yè jiāng bàn yǔ qíng yún fēi yuè lǎng fēng tián
夜将半,雨晴云飞,月朗风恬。
cháng kǎi rán sì wàng ér tàn yuē wǒ yù píng tiān xià luàn wú yī rén zhī bǐng yǐ zuǒ wǒ wú chǐ tǔ zhī fēng yǐ zī wǒ
常慨然四望而叹曰:“我欲平天下乱,无一人之柄以佐我,无尺土之封以资我。
wǒ yù jiù tiān xià zhī jī hán ér yòu yī shí yì bù zì chōng
我欲救天下之饥寒,而又衣食亦不自充。
tiān dì shén zhī fú shàn gù bù zú xìn
天地神祗福善,故不足信。
yán qì yǒu yī shén rén zì kōng ér xià wèi cháng yuē ěr hé cǐ yán
”言讫,有一神人自空而下,谓常曰:“尔何此言?
cháng àn jiàn chén yín liáng jiǔ nǎi duì yuē wǒ yán zhě píng shēng zhī zhì yě
”常按剑沉吟良久,乃对曰:“我言者,平生之志也。
shì hé shén shèng jiàng lín cǐ jiān
是何神圣,降临此间?
shén rén yuē wǒ yǒu shù huáng jīn kě chéng shuǐ yín kě sǐ
”神人曰:“我有术,黄金可成,水银可死。
suī bù zú píng huò luàn yì kě shǎo jì rén zhī jī jī
虽不足平祸乱,亦可少济人之饥饥。
ěr néng shòu shù yú wǒ yǐ jiù shì rén hán hū
尔能授术于我,以救世人寒乎?
cháng yuē wǒ wén cǐ shù shì shén xiān zhī shù kōng yǒu qí míng wèi zhī jiàn yě
”常曰:“我闻此术是神仙之术,空有其名,未之见也。
kuàng zǎi jí zhī nèi bèi xù qín huáng hàn wǔ hǎo cǐ dào zhōng wú chéng dàn wèi qiān zǎi zhī jī qiào
况载籍之内,备叙秦皇汉武好此道,终无成,但为千载之讥诮。
shén rén yuē qín huáng hàn wǔ dì wáng yě
”神人曰:“秦皇、汉武,帝王也。
dì wáng chù jiù rén zhī wèi zì yǒu jiù rén zhī shù ér bù xíng fǎn qiú shén xian zhī shù zé fēi
帝王处救人之位,自有救人之术而不行,反求神仙之术则非。
ěr wú jiù rén zhī wèi yù jiù tiān xià zhī rén gù kě xíng cǐ shù
尔无救人之位,欲救天下之人,固可行此术。
cháng yuē huáng jīn chéng shuǐ yín sǐ zhēn yǒu zhī hu
”常曰:“黄金成,水银死,真有之乎?
shén rén yuē wù yí yǒu zhī zāi
”神人曰:“勿疑,有之哉。
fu huáng jīn shēng yú shān shí qí shǐ yě shì shān shí zhī jīng ér qiān nián wèi shuǐ yín
夫黄金生于山石,其始也是山石之精,而千年为水银;
shuǐ yín shòu tài yīn zhī qì gù liú dàng ér bù níng dìng
水银受太阴之气,固流荡而不凝定。
wēi yù chún yáng zhī qì hé zé huà huáng jīn yú shū hū yě
微遇纯阳之气合,则化黄金于倏忽也。
jīn ruò yǐ shuǐ yín yù huà chéng huáng jīn bì xū zài shān jí huà bù zài shān jí bù huà
今若以水银欲化成黄金,必须在山即化,不在山即不化。
dàn yù chún yīn zhī shí qì hé jí huà yě
但遇纯阴之石,气合即化也。
wǒ yǒu shū jūn shòu zhī wù yí
我有书,君受之勿疑。
cháng nǎi zài bài shén rén
”常乃再拜神人。
shén rén yú xiù zhōng qǔ yī juàn shū shòu cháng cháng guì shòu qì
神人于袖中取一卷书授常,常跪受讫。
shén rén jiè zhī yuē dú cǐ shū jǐn le huáng bái zhī dào yì rì dāng què fù yī rén
神人戒之曰:“读此书,尽了黄白之道,异日当却付一人。
wù qīng shòu wù zhōng mì wù shòu zhī yǐ guì rén
勿轻授,勿终秘,勿授之以贵人;
wù shòu zhī yǐ dào liú sēng tú bǐ jiē shǎo yǒu jiù rén zhī shù
勿授之以道流僧徒,彼皆少有救人之术;
wù shòu zhī yǐ bù yì zhī bèi bǐ bì bù yǐ jī hán wèi niàn
勿授之以不义之辈,彼必不以饥寒为念。
huáng jīn chéng jì rén zhī wài wù shē yì
黄金成,济人之外,勿奢逸。
zhēn zhòng wǒ shù zhēn zhòng wǒ yán
珍重我术,珍重我言;
rú bù rán tiān duó ěr suàn
如不然,天夺尔算。
cháng yòu zài bài yuē shén rén jīn shòu wǒ shèng shù gù zhōng shēn wú wàng yě
”常又再拜曰:“神人今授我圣术,固终身无忘也。
dàn qǐ shì wǒ shì hé shén shèng shǐ wǒ zhī dà huì zhī chù
但乞示我是何神圣,使我知大惠之处。
shén xiān yuē wǒ shān shén yě
”神仙曰:“我山神也。
xī yǒu dào rén cáng cǐ shū yú wǒ shān jīn yù ěr yì liè zhī rén shì yǐ fù ěr
昔有道人藏此书于我山,今遇尔义烈之人,是以付尔。
yán qì ér miè
”言讫而灭。
cháng de cǐ shū dú zhī suì chéng qí shù
常得此书读之,遂成其术。
ěr hòu duō yóu lì tiān xià yǐ huáng jīn zhèn jì zhī jué
尔后多游历天下,以黄金赈济之绝。
chū qí shì jì
(出《奇事记》)
yè xū zhōng
叶虚中
táng zhēn yuán chū dān yáng lìng wáng qióng sān nián diào jí jiē chù luò shén wǎn fèn
唐贞元初,丹阳令王琼,三年调集,皆黜落,甚惋愤。
nǎi zhāi sù yú máo shān dào shì yè xū zhōng qiú zòu zhāng yǐ wèn jí xiōng
乃斋宿于茅山道士叶虚中,求奏章以问吉凶。
xū zhōng nián jiǔ shí yú qiáng wèi zòu zhī
虚中年九十余,强为奏之。
qí zhāng suí xiāng yān fēi shàng piāo miǎo bú jiàn
其章随香烟飞上,缥缈不见。
shí qǐng fù duò dì yǒu zhū shū pī qí mò yún shòu jīn bǎi liǎng zhé lù sān nián
食顷复堕地,有朱书批其末云:“受金百两,折禄三年;
wǎng shā èr rén sǐ hòu chǔ fèn
枉杀二人,死后处分。
hòu yī nián qióng guǒ de bào jí zhōng
”后一年,琼果得暴疾终。
chū dú yì zhì
(出《独异志》)
zhèng jūn
郑君
táng zhēn yuán mò zhèng jūn zhī yán tiě xìn zhōu yuàn cháng yǒu wán fū bù chá suǒ cóng lái měi yú rén lì chù kǒng xié chá jiǔ
唐贞元末,郑君知盐铁信州院,常有顽夫,不察所从来,每于人吏处恐胁茶酒。
zhèng jūn qín zhì chī jí fāng tíng liàn kuàng cì jì yín shù wàn liǎng
郑君擒至笞脊,方庭炼矿次,计银数万两。
zhàng qì yè qù sè fǎn yáng yáng hū yuē qiě kàn cǐ wù de chéng fǒu
杖讫曳去,色返扬扬,呼曰:“且看此物得成否!
guǒ jìng bù biàn
”果竟不变。
zhèng jūn nù jiā sòng yán tiě shǐ jiāng xī li gōng gōng jí bàng shā zhī
郑君怒,枷送盐铁使江西李公,公即棒杀之。
xún rì yòu zhì fù yú lú chù yán yuē kàn gèng de chéng jiù fǒu
旬日又至,复于炉处言曰:“看更得成就否!
yì rú qián
”亦如前。
zhèng gōng lìng zhuō dào xiān shé jiǎo chī sǐ wò yǐ shǐ xuè mái yù zhōng
郑公令捉倒,先折脚笞死,沃以豕血,埋狱中。
míng dàn bǎi bō fù zì mén lái zhì
明旦,摆拨复自门来至。
shǐ děng jīng yì jiē yíng jiē
使等惊异,皆迎接。
yuē wǒ běn yǔ rǔ zuò xì kuàng dàn zhòng liàn wú lǜ yě
曰:“我本与汝作戏,矿但重炼,无虑也。
nǎi qù
”于是离开。
zhèng jūn shì yú yì suǒ xī yǐ wú yǐ yín bìng chéng jiù cóng bù fù jiàn yǐ
郑君视于瘗所,悉已无矣,银并成就,从不复见矣。
chū yì shǐ
(出《逸史》)
chéng yì rén
程逸人
shàng dǎng yǒu chéng yì rén zhě yǒu fú shù
上党有程逸人者,有符术。
liú wù wèi zé lù jié dù lín zhǎo xiàn mín xiāo jì píng jiā shén fù hū yī rì wú jí bào zú
刘悟为泽潞节度,临沼县民萧季平,家甚富,忽一日无疾暴卒。
yì rén cháng shòu píng hòu huì wén qí sǐ jí chí wǎng shì zhī yǔ qí zi yún ěr fù wèi dāng sǐ gài wéi shān shén suǒ zhào zhì zhī shàng kě huó
逸人尝受平厚惠,闻其死,即驰往视之,语其子云:“尔父未当死,盖为山神所召,治之尚可活。
yú shì zhū shū yī fú xiàng kōng zhì zhī
”于是朱书一符,向空掷之。
jǐn shí qǐng jì píng guǒ sū
仅食顷,季平果苏。
qí zi wèn fù xiàng ān shì hu jì píng yuē wǒ jīn rì fāng qǐ hū jiàn yī lǜ yī rén yún huò shān shén zhào wǒ yóu shì yǔ shǐ zhě jù xíng
其子问父向安适乎,季平曰:“我今日方起,忽见一绿衣人云,霍山神召我,由是与使者俱行。
yuē wǔ shí yú lǐ shì yù zhàng fū zhū yī zhàng jiàn nù mù cóng kōng ér zhì
约五十余里,适遇丈夫朱衣,仗剑怒目,从空而至。
wèi wǒ yuē chéng zhǎn yá zhào rǔ rǔ kě jí qù
谓我曰:‘程斩邪召汝,汝可即去。
yú shì lǜ yī zhě chí zǒu ruò yǒu jù
’于是绿衣者驰走,若有惧。
zhū yī rén qiān wǒ fù xié lái yǒu qǐng hū jué xǐng rán
朱衣人牵我复偕来,有顷,忽觉醒然。
qí jiā jīng yì yīn zhì wèn yì rén yuē suǒ wèi chéng zhǎn yá zhě shuí yá
”其家惊异,因质问逸人曰:“所谓程斩邪者谁邪?
yì rén yuē wú xué yú shī shì guī shì lóng hǔ zhǎn yá fú lù
”逸人曰:“吾学于师氏归氏龙虎斩邪符箓。
yīn jiě suǒ pèi lù náng yǐ shì zhī rén fāng xìn qí bù wū
”因解所佩箓囊以示之,人方信其不诬。
yì rén hòu yóu mǐn yuè jìng bù zhī suǒ zài
逸人后游闽越,竟不知所在。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
li chǔ shì
李处士
li wén gōng áo zì wén chāng gōng chū cì hé féi jùn
李文公翱,自文昌宫出刺合肥郡。
gōng xìng biǎn zhí fāng zhèng wèi cháng xìn wū xí zhī shì
公性褊直方正,未尝信巫觋之事。
jùn kè li chǔ shì zhě zì yún néng tōng shén rén zhī yán yán shì pō zhōng hé jùn sù jìng rú shì shén míng
郡客李处士者,自云能通神人之言,言事颇中,合郡肃敬,如事神明。
gōng xià chē xún yuè nǎi tóu cì hòu yè lǐ róng shén jù
公下车旬月,乃投刺候谒,礼容甚倨。
gōng wèi yuē zhòng ní dà shèng yě ér yún wèi zhī shēng yān zhī sǐ
公谓曰:“仲尼大圣也,而云未知生焉知死。
zi néng xián yú xuān wén xié
子能贤于宣文邪?
shēng yuē bù rán dú bú jiàn yuán shēng zhe wú guǐ lùn jīng biàn hóng shàn rén bù néng qū guǒ zhì jiàn guǐ hu
”生曰:“不然,独不见阮生著《无鬼论》,精辨宏赡,人不能屈,果至见鬼乎?
qiě gōng gǔ ròu jiān dàn xī dāng yǒu gòu jí chén kùn zhě gǒu yàn ān zhèn dú zé yǐ huò huò yuán zuò chéng jù táng quē shǐ gǎi wǔ cháng cū bèi zì zì yuán zuò qǐng jù táng quē shǐ gǎi yǐ qī qíng shú rěn shì ruò ér bù yuán zāi
且公骨肉间,旦夕当有遘疾沉困者,苟晏安鸩毒则已,或(或原作成,据《唐阙史》改)五常粗备,渍(渍原作请,据《唐阙史》改)以七情,孰忍视溺而不援哉?
gōng yù nù lì mìng xiè xì zhī
”公愈怒,立命械系之。
fū rén bèi jū míng rì nèi kuì guǒ bù shí hūn míng bǎi kè bù shēn
夫人背疽,明日内溃,果不食昏暝,百刻不糁。
biàn zhào yī yào céng wú shǎo chōu
遍召医药,曾无少瘳。
ài nǚ shí rén jì jī wèi jià huán chuáng gū gū ér qì zì guī jiù yú wén gōng zhī zhì gù li shēng yě
爱女十人,既笄未嫁,环床呱呱而泣,自归咎于文公之桎梏李生也。
gōng yǐ yuān yāng yì zhòng xi yì qíng qiān bù dé yǐ jiě léi xiè ér qí kòu zhī
公以鸳鸯义重,息裔情牵,不得已,解缧绁而祈叩之。
zé yuē ruò shǒu hàn yī wén sì yè dāng qí zhī yi liú mò zhuàn tóng fén dāng kě tuō miǎn
则曰:“若手翰一文,俟夜当祈之,宜留墨篆同焚,当可脱免。
réng jiè yuē shèn wù jiān yì qiān qiàn tā wú suǒ xū yǐ
”仍诫曰:慎勿笺易铅椠,他无所须矣。
gōng jìng shòu jiào
”公竟受教。
jí zì cǎo zhù yǔ jié shǒu shū zhī
即自草祝语,洁手书之。
gōng xìng biǎn qiě yí shù zhǐ jiē wù bù néng shuǎng yuē zé yòu zài shū
公性褊且疑,数纸皆误,不能爽约,则又再书。
jù xiè gēng shēn pí yú háo yàn
炬灺更深,疲于毫砚。
kè yì yī fú shàn zhá shāo yán ér guān wèi zhī zhōng jìng jiān yī zì
克意一幅,缮札稍严,而官位之中,竟笺一字。
jì yú shí kè suì bìng fú yǐ fén
既逾时刻,遂并符以焚。
fén bì shēn yín dùn jiǎn hé shì xiāng qìng
焚毕,呻吟顿减,合室相庆。
lí míng li shēng hòu yè
黎明,李生候谒。
gōng shēn dé zhī
公深德之。
shēng yuē huò zé jiàn miǎn yóu wèi chí chí
生曰:“祸则见免,犹谓迟迟。
jiè gōng wú de lòu lüè hé wéi fù zhù yī zì
我告诫您不能漏字,为什么又补注一个字?
gōng yuē wú zhī
”公曰:“无之。
shēng yuē zhù cí zài sī
”生曰:“祝词在斯。
yīn tàn huái yǐ chū shì zé zuó xī suǒ jìn zhī wén yě
”因探怀以出示,则昨夕所烬之文也。
gōng jīng è cán nǎn bì xí ér bài chou zhī hòu bì
公惊愕惭赧,避席而拜,酬之厚币。
jìng wú suǒ qǔ xún rì gào bié bù zhī suǒ wǎng
竟无所取,旬日告别,不知所往。
jí yì jiàn jiān
疾亦渐间。
chū táng quē shǐ
(出《唐阙史》)
luò xuán sù
骆玄素
zhào zhōu zhāo qìng mín luò xuán sù zhě wèi xiǎo lì dé zuì yú xiàn lìng suì dùn jì ér qù
赵州昭庆民骆玄素者,为小吏,得罪于县令,遂遁迹而去。
lìng nù fēn bǔ shén jí suì nì shēn shān gǔ zhōng
县令发怒,派人分头捕获很紧急,骆玄素就藏身于山谷之中。
hū yù lǎo wēng yì hè yī zhì zhuàng fán lòu cè zhàng lì yú cháng sōng zhī xià
忽遇老翁,衣褐衣,质状凡陋,策杖立于长松之下。
zhào xuán sù xùn zhī yuē ěr ān dé zhì cǐ yé
召玄素讯之曰:“尔安得至此耶?
xuán sù duì dé zuì yú xiàn lìng dùn táo zhì cǐ xìng wēng jiàn róng
”玄素对:“得罪于县令,遁逃至此,幸翁见容。
wēng yǐn xuán sù rù shēn shān jǐn xíng shí yú lǐ zhì yī yán xué jiàn èr máo zhāi dōng xī xiāng xiàng qián lín jī shuǐ zhēn mù qí huā luó liè zuǒ yòu
”翁引玄素入深山,仅行十余里,至一岩穴,见二茅斋东西相向,前临积水,珍木奇花,罗列左右。
yǒu shì tóng yī rén nián shén shǎo zǒng jiǎo yī duǎn hè bái yī wěi dài gé què jū yú xī zhāi
有侍童一人,年甚少,总角衣短褐,白衣纬带革舄,居于西斋。
qí dōng zhāi yǒu yào zào mìng xuán sù hòu huǒ
其东斋有药灶,命玄素候火。
lǎo wēng zì chēng dōng zhēn jūn mìng xuán sù yǐ dōng zhēn hū zhī
老翁自称东真君,命玄素以东真呼之。
dōng zhēn yǐ yào shí yú lì lìng xuán sù ěr zhī qiě yuē kě yǐ zhì jī yǐ
东真以药十余粒,令玄素饵之,且曰:“可以治饥矣。
zì shì xuán sù jué lì
”自是玄素绝粒。
jǐn suì yú shòu fú shù jí xī qì zhī fǎ jǐn de qí miào
仅岁余,授符术及吸气之法,尽得其妙。
yī rì yòu wèi xuán sù yuē zi kě guī yǐ
一日,又谓玄素曰:“子可归矣。
jì ér sòng xuán sù zhì xiàn nán shù shí lǐ zhí shǒu ér bié
”既而送玄素至县南数十里,执手而别。
zì cǐ yǐ fú shù xíng lǐ zhōng
自此以符术行里中。
cháng yǒu yùn fù guò qī bù chǎn
常有孕妇,过期不产。
xuán sù yǐ fú yī dào lìng ěr zhī qí xī jí chǎn yú ér shǒu zhōng de suǒ tūn zhī fú
玄素以符一道,令饵之,其夕即产,于儿手中得所吞之符。
qí tā shén xiào bù kě jù shù
其他神效,不可具述。
qí hòu xuán sù fàn fǎ cì shǐ zhàng shā zhī
其后玄素犯法,刺史杖杀之。
fán yuè yú qí shī rú shēng céng wú wěi huài zhī sè gài ěr líng yào suǒ zhì
凡月余,其尸如生,曾无委坏之色,盖饵灵药所致。
yú shì lǐ rén shōu yì zhī
于是里人收瘗之。
shí bǎo lì yuán nián xià yuè yě
时宝历元年夏月也。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhào cāo
赵操
zhào cāo zhě táng xiàng guó jǐng zhī niè zǐ yě xìng shū kuáng bù shèn
赵操者,唐相国憬之孽子也,性疏狂不慎。
xiàng guó lǚ jiā jiào jiè zhōng mò gǎi huǐ
相国屡加教戒,终莫改悔。
yǒu guò jù zuì yīn dào xiǎo lì zhī lǘ xié sī qián èr mín cuàn yú qí tíng xià
有过惧罪,因盗小吏之驴,携私钱二𦈏,窜于旗亭下。
bù rì qián jǐn suì nán chū qǐ xià mén zì yì zòng lǘ cóng qí suǒ wǎng
不日钱尽,遂南出启夏门,恣意纵驴,从其所往。
é jiè nán shān jiàn rù shēn yuǎn yuán niǎo yī jìng fēi chù chéng suǒ lì
俄届南山,渐入深远,猿鸟一径,非畜乘所历。
cāo jí xì lǘ shān mù jī pān dú wǎng
操即系驴山木,跻攀独往。
xíng kě èr shí lǐ hū yù rén jū yīn jí kuǎn mén
行可二十里,忽遇人居,因即款门。
jì rù yǒu èr bái fà sōu wèi cāo yuē rǔ jì zhì kě yǐ shǎo liú
既入,有二白发叟谓操曰:“汝既至,可以少留。
cāo gù qí shì nèi qī qiè gū yòu bù yì sú shì
”操顾其室内,妻妾孤幼,不异俗世。
cāo duān wú suǒ zhí dàn zì yóu shān shuǐ ér shén ān yān
操端无所执,但恣游山水,而甚安焉。
yuè yú èr sōu wèi cāo yuē láo rǔ rù dōu wèi wú shì shān zhōng suǒ yào
月余,二叟谓操曰:“劳汝入都,为吾市山中所要。
cāo zé yìng mìng
”操则应命。
èr sōu yuē rǔ suǒ chéng lǘ huò zhī kě de wǔ qiān rǔ yòng cǐ yī wú suǒ yuē mǎi zhī ér hái
二叟曰:“汝所乘驴,货之可得五千,汝用此,依吾所约买之而还。
cāo yīn yuē cāo dà rén fāng wèi guó xiāng jīn zhě rù jīng jù qí shōu wéi
”操因曰:“操大人方为国相,今者入京,惧其收维。
qiě lǘ fēi jǐ chù hé róng biàn huò
且驴非己畜,何容便货?
kuàng zhí zhī shān mén jīn yǐ yī yuè qí cún wáng bù kě zhī yě
况絷之山门,今已一月,其存亡不可知也。
èr sōu yuē dì yī wú jiào wù guò yōu kǔ
”二叟曰:“第依吾教,勿过忧苦。
cāo jí chū shān wǎn jiàn qí lǘ shàng zài
”操即出山,宛见其驴尚在。
hái chéng zhī ér chí zú lì shén zhuàng
还乘之而驰,足力甚壮。
huò zhī guǒ de wǔ qiān
货之,果得五千。
yīn tàn huái zhōng èr sōu suǒ shì zhī shū wéi mǎi shuǐ yín ěr
因探怀中二叟所示之书,惟买水银耳。
cāo jí wéi jiāo yì báo wǎn ér guī zhōng míng suì jí èr sōu zhī shě
操即为交易,薄晚而归,终暝遂及二叟之舍。
èr sōu jí yǐ zá yào shāo liàn é ér huà wèi huáng jīn
二叟即以杂药烧炼,俄而化为黄金。
yīn yǐ cǐ shù shì zhī yú cāo
因以此术示之于操。
zì ěr bàn nián èr sōu xú wèi cāo yuē rǔ kě guī níng sān nián zhī hòu dāng yǔ rǔ huì yú máo lú
自尔半年,二叟徐谓操曰:“汝可归宁,三年之后,当与汝会于茅庐。
cāo yuàn liú bù huò yú shì cí jué
”操愿留不获,于是辞诀。
jí jiā xiàng guó hōng zài sù yǐ
及家,相国薨再宿矣。
cāo guò xiǎo xiáng zé yòu rù shān qí lù mù shí fēng luán shù mù jiē fēi xiàng zhī suǒ jīng yě cāo jí fǎn fú què yīn gào bié kūn zhòng yóu yú jiāng hú zhì jīn wú jī yú shì
操过小祥,则又入山,歧路木石,峰峦树木,皆非向之所经也,操亟返,服阕,因告别昆仲,游于江湖,至今无羁于世。
cóng xué dào zhě shén zhòng cāo zhōng wú chuán yān
从学道者甚众,操终无传焉。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
cuī xuán liàng
崔玄亮
táng tài hé zhōng cuī xuán liàng wèi hú zhōu mù
唐太和中,崔玄亮为湖州牧。
cháng yǒu sēng dào xián shàn yào shù
尝有僧道闲,善药术。
cuī céng qiú zhī
崔曾求之。
sēng yuē cǐ shù bù nán qiú dàn lì yú cǐ zhě bì jí yīn qiǎn
僧曰:“此术不难求,但利于此者,必及阴谴。
kě lìng jūn hóu yī jiàn ěr
可令君侯一见耳。
nǎi qiǎn cuī shì gǒng yī jīn rù wǎ guō nà yī zǐ wán gài yǐ fāng wǎ dié huī mái guō bèi ér yàn qǐ
”乃遣崔市汞一斤,入瓦锅,纳一紫丸,盖以方瓦,叠灰埋锅,备而焰起。
wèi cuī yuē zhǐ chéng yín wú yǐ qǔ xìn
谓崔曰:“只成银,无以取信。
gōng yi qián xīn xiǎng yī wù zé zì chéng yǐ
公宜虔心想一物,则自成矣。
shí qǐng sēng jiā guō yú shuǐ pén zhōng xiào yuē gōng xiǎng hé wù
”食顷,僧夹锅于水盆中,笑曰:“公想何物?
cuī yuē xiǎng wǒ zhī xíng
”崔曰:“想我之形。
sēng qǔ yǐ shì zhī ruò fàn jīn yān méi mù zhōng hù xī jù zhī yǐ
”僧取以示之,若范金焉,眉目中笏,悉具之矣。
cǐ zé shén xiān zhī shù bù kě hòu wū dàn hǎn yù qí liú yǒu zì yán zhě jiē wàng yān ěr
此则神仙之术,不可厚诬,但罕遇其流,有自言者,皆妄焉耳。
chū táng nián bǔ lù
(出P唐年补录))