太平广记 · 吕文仲 · Chapter 75 of 501

卷七十四·道术四

PinyinModern Translation
Size

shù sōu chén jì qīng chén shēng zhāng dìng shí mín táng wǔ zōng cháo shù shì

俞叟陈季卿陈生张定石旻唐武宗朝术士

shù sōu

俞叟

shàng shū wáng gōng qián jié dù jīng nán shí yǒu lǚ shì zi yī bì jǔ cè yǒu jī hán zhī sè tóu cì lái yè

尚书王公潜节度荆南时,有吕氏子,衣敝举策,有饥寒之色,投刺来谒。

gōng bù wéi lǐ

公不为礼。

shén yàng yàng yīn yù yú nì lǚ

甚怏怏,因寓于逆旅。

yuè yú qióng fá yì shén suì zhōu suǒ chéng lǘ yú jīng zhōu shì

月余,穷乏益甚,遂鬻所乘驴于荆州市。

yǒu shì mén jiān shù sōu zhě

有市门监俞叟者。

zhào lǚ shēng ér yǔ qiě wèn qí suǒ yóu

召吕生而语,且问其所由。

lǚ shēng yuē wú jiā yú wèi běi jiā pín qīn lǎo wú yǐ gěi zhǐ gān zhī yǎng

吕生曰:“吾家于渭北,家贫亲老,无以给旨甘之养。

fǔ shuài gōng wú zhī zhòng biǎo zhàng yě wú bù yuǎn ér lái jì āi wú pín ér zhōu zhī

府帅公吾之重表丈也,吾不远而来,冀哀吾贫而周之。

rù yè ér gōng bù yī gù qǐ fēi mìng yě

入谒而公不一顾,岂非命也?

sōu yuē mǒu suī pín wú zī shí yǐ zhōu wú zǐ zhī jí

”叟曰:“某虽贫,无资食以周吾子之急。

rán xiàng zhě jiàn wú zǐ yǒu jī hán sè shén bù píng

然向者见吾子有饥寒色,甚不平。

jīn xī wèi wú zǐ jù shí xìng sù wǒ yǔ xià

今夕为吾子具食,幸宿我宇下。

shēng wú yǐ cí yān

’生无以辞焉。

lǚ shēng xǔ nuò

”吕生许诺。

yú shì yán rù yī shì jiǎo ài bēi lòu cuī yán huài yuán wú chuáng tà yīn rù

于是延入一室,湫隘卑陋,摧檐坏垣,无床榻茵褥。

zhì bì xí yú de yǔ lǚ shēng zuò yǔ jiǔ mìng shí yǐ táo qì jìn tuō sù fàn ér yǐ

致敝席于地,与吕生坐,语久命食,以陶器进脱粟饭而已。

shí qì yè jì shēn wèi lǚ shēng yuē wú zǎo nián hǎo dào cháng yǐn jū sì míng shān cóng dào shì xué què lǎo zhī shù yǒu zhì wèi jiù zì huì jī yú cǐ jǐn shí nián ér jīng rén wèi yǒu zhī zhě

食讫,夜既深,谓吕生曰:“吾早年好道,常隐居四明山,从道士学却老之术,有志未就,自晦迹于此,仅十年,而荆人未有知者。

yǐ wú zǐ kùn yú jī lǚ dé wú dòng yú xīn yé

以吾子困于羁旅,得无动于心耶?

jīn xī wèi wú zǐ shè yī xiǎo shù yǐ zhì guī lù guǒ liáng zhī fèi bù yì kě hu

今夕为吾子设一小术,以致归路裹粮之费,不亦可乎?

lǚ shēng suī yí dàn wàng rán shén jué qí yì

”吕生虽疑诞妄,然甚觉其异。

sōu yīn qǔ yī fǒu hé yú de jǐn shí qǐng jǔ ér shì zhī jiàn yī rén zhǎng wǔ cùn xǔ zǐ shòu jīn yāo dài fǔ ér gǒng yān

叟因取一缶合于地,仅食顷,举而视之,见一人长五寸许,紫绶金腰带,俯而拱焉。

shù sōu zhǐ yuē cǐ nǎi shàng shū wáng gōng zhī hún yě

俞叟指曰:“此乃尚书王公之魂也。

lǚ shēng shú shì qí zhuàng mào guǒ lèi wáng gōng xīn mò ér yì zhī

”吕生熟视其状貌,果类王公,心默而异之。

yīn jiè yuē lǚ nǎi rǔ zhī biǎo zhí yě jiā kǔ pín wú yǐ gěi dàn xī zhī shàn gù zì wèi běi bù yuǎn ér lái

因戒曰:吕乃汝之表侄也,家苦贫,无以给旦夕之赡,故自渭北不远而来。

rǔ yi hòu gěi guǎn gǔ jǐn qīn qīn zhī dào

汝宜厚给馆谷,尽亲亲之道。

rǔ hé zì qín céng bù yī gù qǐ rén xīn zāi

汝何自矜,曾不一顾,岂人心哉!

jīn bù zuì rǔ yi hòu zī zhī wú shǐ wèi liú zhì zhī kè

今不罪汝,宜厚赀之,无使为留滞之客。

zǐ yī lóu ér yī ruò shòu jiào zhī zhuàng

”紫衣偻而揖,若受教之状。

sōu yòu yuē lǚ shēng wú pú mǎ kě zhì yī pǐ yī pū jiān èr bǎi pǐ yǐ yí zhī

叟又曰:“吕生无仆马,可致一匹一仆,缣二百匹,以遗之。

zǐ yī yòu lóu ér yī

”紫衣又偻而揖。

yú shì què yǐ fǒu hé yú shàng yǒu qǐng zài qǐ zhī yǐ wú jiàn yǐ

于是却以缶合于上,有顷再启之,已无见矣。

míng dàn tiān jiàng xiǎo sōu wèi lǚ shēng yuē zi kě jí qù wáng gōng dàn xī zhào zi yǐ

明旦,天将晓,叟谓吕生曰:“子可疾去,王公旦夕召子矣。

jí guī nì lǚ wáng gōng guǒ shǐ zhào zhī fāng jiàn qiě xiè yuē wú zǐ bù yuǎn jiàn fǎng shǔ jūn fǔ wu yīn wèi guǒ yī rì jiē yán shēn yòng wèi kuì xìng wú zǐ chá zhī

”及归逆旅,王公果使召之,方见且谢曰:“吾子不远见访,属军府务殷,未果一日接言,深用为愧,幸吾子察之。

shì rì shǐ guǎn lǚ shēng yì tíng yǔ yàn yóu lěi rì

”是日始馆吕生驿亭,与宴游累日。

lǚ shēng gào qù wáng gōng zèng pú mǎ jí jiān èr bǎi

吕生告去,王公赠仆马及缣二百。

lǚ shēng yì qí zhī rán bù gǎn yán

吕生益奇之,然不敢言。

jí guī wèi běi hòu shù nián

及归渭北,后数年。

yīn yǔ yǒu rén shù bèi huì sù yǔ jí líng guài shǐ yǐ qí shì shuō yú rén yě

因与友人数辈会宿,语及灵怪,始以其事说于人也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

chén jì qīng

陈季卿

chén jì qīng zhě jiā yú jiāng nán

陈季卿者,家于江南。

cí jiā shí nián jǔ jìn shì zhì bù néng wú chéng guī jī qī niǎn xià zhōu shū pàn gěi yī shí

辞家十年,举进士,志不能无成归,羁栖辇下,鬻书判给衣食。

cháng fǎng sēng yú qīng lóng sì yù sēng tā shì yīn xi yú nuǎn gé zhōng yǐ dài sēng hái

常访僧于青龙寺,遇僧他适,因息于暖阁中,以待僧还。

yǒu zhōng nán shān wēng yì cì sēng guī fāng yōng lú ér zuò yī jì qīng jiù lú

有终南山翁,亦伺僧归,方拥炉而坐,揖季卿就炉。

zuò jiǔ wèi jì qīng yuē rì yǐ bū yǐ dé wú něi hu

坐久,谓季卿曰:“日已晡矣,得无馁乎?

jì qīng yuē shí jī yǐ sēng qiě bù zài wèi zhī nài hé

”季卿曰:“实饥矣,僧且不在,为之奈何?

wēng nǎi yú zhǒu hòu jiě yī xiǎo náng chū yào fāng cùn zhǐ jiān yī bēi yǔ jì qīng yuē cū kě liáo jī yǐ

”翁乃于肘后解一小囊,出药方寸,止煎一杯,与季卿曰:“粗可疗饥矣。

jì qīng chuò qì chōng rán chàng shì jī hán zhī kǔ xǐ rán ér yù

”季卿啜讫,充然畅适,饥寒之苦,洗然而愈。

dōng bì yǒu huán yíng tú jì qīng nǎi xún jiāng nán lù yīn cháng tàn yuē de zì wèi fàn yú hé yóu yú luò yǒng yú huái jì yú jiāng dá yú jiā yì bù huǐ wú chéng ér guī

东壁有《寰瀛图》,季卿乃寻江南路,因长叹曰:“得自谓泛于河,游于洛,泳于淮,济于江,达于家,亦不悔无成而归。

wēng xiào yuē cǐ bù nán zhì

”翁笑曰:“此不难致。

nǎi mìng sēng tóng zhé jiē qián yī zhú yè zuò yè zhōu zhì tú zhōng wèi shuǐ zhī shàng yuē gōng dàn zhù mù yú cǐ zhōu zé rú gōng xiàng lái suǒ yuàn ěr

”乃命僧童折阶前一竹叶,作叶舟,置图中渭水之上,曰:“公但注目于此舟,则如公向来所愿耳。

rán zhì jiā shèn wù jiǔ liú

然至家,慎勿久留。

jì qīng shú shì jiǔ zhī shāo jué wèi shuǐ bō làng yī yè jiàn dà xí fān jì zhāng huǎng rán ruò dēng zhōu

”季卿熟视久之,稍觉渭水波浪,一叶渐大,席帆既张,恍然若登舟。

shǐ zì wèi jí hé wéi zhōu yú chán kū lán rě tí shī yú nán yíng yún shuāng zhōng míng shí xī fēng jí luàn yā yòu wàng hán lín jí

始自渭及河,维舟于禅窟兰若,题诗于南楹云:“霜钟鸣时夕风急,乱鸦又望寒林集。

cǐ shí chuò diào bēi qiě yín dú xiàng lián huā yī fēng lì

此时辍掉悲且吟,独向莲花一峰立。

míng rì cì tóng guān dēng àn tí jù yú guān mén dōng pǔ tōng yuàn mén yún dù guān bēi shī zhì wàn xù luàn xīn jī

”明日,次潼关,登岸,题句于关门东普通院门云:“度关悲失志,万绪乱心机。

xià bǎn mǎ wú lì sǎo mén chén mǎn yī

下坂马无力,扫门尘满衣。

jì móu duō bù jiù xīn kǒu zì xiāng wéi

计谋多不就,心口自相违。

yǐ zuò xiū guī jì hái shèng xiū bù guī

已作羞归计,还胜羞不归。

zì shǎn dōng fán suǒ jīng lì yī rú qián yuàn

”自陕东,凡所经历,一如前愿。

xún yú zhì jiā qī zǐ xiōng dì bài yíng yú mén

旬余至家,妻子兄弟,拜迎于门。

xī xī yuán zuò cè jù míng chāo běn gǎi yǒu jiāng tíng wǎn wàng shī tí yú shū zhāi yún lì xiàng jiāng tíng mǎn mù chóu shí nián qián shì xìn yōu yōu

夕(夕原作侧,据明抄本改)有《江亭晚望》诗,题于书斋云:“立向江亭满目愁,十年前事信悠悠。

tián yuán yǐ zhú fú yún sàn xiāng lǐ bàn suí shì shuǐ liú

田园已逐浮云散,乡里半随逝水流。

chuān shàng mò féng zhū diào sǒu pǔ biān nán de jiù shā ōu

川上莫逢诸钓叟,浦边难得旧沙鸥。

bù yuán chǐ fà wèi chí mù jīn duì yuǎn shān kān bái tóu

不缘齿发未迟暮,今对远山堪白头。

cǐ xī wèi qí qī yuē wú shì qī jìn bù kě jiǔ liú jí dāng jìn diào

”此夕谓其妻曰:“吾试期近,不可久留,即当进掉。

nǎi yín yī zhāng bié qí qī yún yuè xié hán lù bái cǐ xī qù liú xīn

”乃吟一章别其妻云:“月斜寒露白,此夕去留心。

jiǔ zhì tiān chóu yǐn shī chéng hé lèi yín

酒至添愁饮,诗成和泪吟。

lí gē qī fèng guǎn bié hè yuàn yáo qín

离歌栖凤管,别鹤怨瑶琴。

míng yè xiāng sī chù qiū fēng chuī bàn qīn

明夜相思处,秋风吹半衾。

jiāng dēng zhōu yòu liú yī zhāng bié zhū xiōng dì yún móu shēn fēi bù zǎo qí nài mìng lái chí

”将登舟,又留一章别诸兄弟云:“谋身非不早,其奈命来迟。

jiù yǒu jiē xiāo hàn cǐ shēn yóu lù qí

旧友皆霄汉,此身犹路歧。

běi fēng wēi xuě hòu wǎn jǐng yǒu yún shí

北风微雪后,晚景有云时。

chóu chàng qīng jiāng shàng qū qū chèn shì qī

惆怅清江上,区区趁试期。

yī gēng hòu

”一更后。

fù dēng yè zhōu fàn jiāng ér shì

复登叶舟,泛江而逝。

xiōng dì qī shǔ tòng kū yú bīn wèi qí guǐ wù yǐ

兄弟妻属,恸哭于滨,谓其鬼物矣。

yī yè yàng yàng zūn jiù tú zhì yú wèi bīn nǎi lìn chéng fù yóu qīng lóng sì wǎn rán jiàn shān wēng yōng hè ér zuò

一叶漾漾,遵旧途至于渭滨,乃赁乘,复游青龙寺,宛然见山翁拥褐而坐。

jì qīng xiè yuē guī zé guī yǐ de fēi mèng hu

季卿谢曰:“归则归矣,得非梦乎?

wēng xiào yuē hòu liù shí rì fāng zì zhī

”翁笑曰:“后六十日方自知。

ér rì jiāng wǎn sēng shàng bù zhì

”而日将晚,僧尚不至。

wēng qù jì qīng hái zhǔ rén

翁去,季卿还主人。

hòu èr yuè jì qīng zhī qī zǐ jī jīn bó zì jiāng nán lái wèi jì qīng yàn shì yǐ gù lái fǎng zhī

后二月,季卿之妻子,赍金帛,自江南来,谓季卿厌世矣,故来访之。

qī yuē mǒu yuè mǒu rì guī shì xī zuò shī yú xī zhāi bìng liú bié èr zhāng

妻曰:“某月某日归,是夕作诗于西斋,并留别二章。

shǐ zhī fēi mèng

”始知非梦。

míng nián chūn jì qīng xià dì dōng guī zhì chán kū jí guān mén lán rě jiàn suǒ tí liǎng piān hàn mò shàng xīn

第二年春天,陈季卿落榜向东回家去,到禅窟和潼关东门寺庙,看到自己所题写的两首诗笔墨还是新的。

hòu nián jì qīng chéng míng suì jué lì rù zhōng nán shān qù

后年季卿成名,遂绝粒,入终南山去。

chū mù yì jì

(出《慕异记》)

chén shēng

陈生

máo shān chén shēng zhě xiū liáng fú qì suǒ jū cǎo táng shù jiān ǒu zhì yán líng dào yōng zuò fang qiú rén fù dān yào wù què guī shān jū

茅山陈生者,休粮服气,所居草堂数间,偶至延陵,到佣作坊,求人负担药物,却归山居。

yǐ jià jiàn jiàn yuán zuò qián jù míng chāo běn gǎi duō bù kěn

以价贱(贱原作钱,据明抄本改),多不肯。

yǒu yī fū zhuàng lì rán shén shǎo pō ruò chī zhě jiè chuāng mǎn shēn qián bài yuē qù de

有一夫壮力,然神少,颇若痴者,疥疮满身,前拜曰:“去得。

suì lìng qiè náng ér cóng xíng qí zhí duō shǎo yì bù wèn yě

”遂令挈囊而从行,其直多少,亦不问也。

jì zhì yīn yuàn liú cǎi xīn dōu bù jì qí jià

既至,因愿留采薪,都不计其价。

yǔ chén shēng yuē rì wǔ shù

与陈生约:日五束。

chén yuē wú bì gǔ wú fàn yǔ cān

陈曰:“吾辟谷,无饭与餐。

dá yuē mǒu shì pín qióng rén hé chǔ de shí

”答曰:“某是贫穷人,何处得食?

dàn zhú cǎo gēn cān yì kě yǐ suì měi rì zhuó chái shí shù wǔ shù liú yú fáng nèi zì shāo wǔ shù gōng chén shēng

但𣃁草根餐,亦可矣”遂每日斫柴十束,五束留于房内自烧,五束供陈生。

huì shān yǒu yì guān jiā qī huàn chǐ yì chén shēng mì yào qí jiā rì qiú zhī yòu lìng xiǎo bì sòng lí bǐng zi zhī lèi

会山有衣冠家妻患齿,诣陈生觅药,其家日求之,又令小婢送梨饼子之类。

chén shēng xiū liáng guǒ shí yì bù shí yě měi zhì zé bèi yòng zhě jiē ér shí zhī

陈生休粮,果食亦不食也,每至,则被佣者接而食之。

réng xiào wèi yuē míng rì gèng sòng lái wǒ dāng yǒu yào

仍笑谓曰:“明日更送来,我当有药。

rú cǐ zhě shù sì

”如此者数四。

yī rì yòng zhě bìng sòng chái shí shù nà chén shēng chù wèi liǎng rì yòng

一日,佣者并送柴十束,纳陈生处,为两日用。

yè hòu suì jiōng mén chì huǒ xié yī xiǎo guō rù

夜后遂扃门炽火,携一小锅入。

chén shēng mì kuī zhī jiàn yú hú lú zhōng xiè shuǐ yín shù hé jiān zhī

陈生密窥之,见于葫芦中泻水银数合,煎之。

jiǎo rú xī táng tóu yī wán yào nǎi wèi jīn yǐ

搅如稀饧,投一丸药,乃为金矣。

yòng zhě niān liǎng wán yǐ zhǐ guǒ zhì huái zhōng yú zuò yī jīn bǐng mì jī chū mén qù

佣者拈两丸,以纸裹置怀中,余作一金饼,密赍出门去。

míng rì rì gāo qǐ qiú yào zhě yǐ zhì nǎi chí wán zhě fù zhī

明日日高起,求药者已至,乃持丸者付之。

lìng huàn chǐ zhě hán zhī

令患齿者含之。

yī wán wèi bàn nǎi píng fù yǐ tòng zhǐ dì chū chóng shù shí

一丸未半,乃平复矣,痛止,第出虫数十。

chén shēng cì yòng zhě chū yú fáng nèi sōu ér guān zhī de shū èr juǎn bù yù qí zhǐ suì cáng zhī

陈生伺佣者出,于房内搜而观之,得书二卷,不喻其旨,遂藏之。

yòng zhě zhì dà nù mà chén shēng

佣者至,大怒,骂陈生。

shēng bù gǎn yǐn què hái zhī

生不敢隐,却还之。

yuē mǒu jīn qù yǐ

曰:“某今去矣。

suì chū mén rù shuǐ mù yù nǎi biàn wéi měi shào nián wú fù chuāng jiè yě

”遂出门,入水沐浴,乃变为美少年,无复疮疥也。

bài qì tiào rù shēn jiàn zhōng suì bù zhī suǒ zhī

拜讫,跳入深涧中,遂不知所之。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

zhāng dìng

张定

zhāng dìng zhě guǎng líng rén yě tóng yòu rù xué

张定者,广陵人也,童幼入学。

tiān hán yuè xiǎo qǐ zǎo jiē zhōng wú rén

天寒月晓,起早,街中无人。

dú xíng bǎi yú bù yǒu yī dào shì xíng shén jí gù jiàn zhī lì ér yán yuē cǐ kě jiào yě

独行百余步,有一道士行甚急,顾见之,立而言曰:“此可教也。

yīn wèn rǔ hé suǒ hǎo

”因问:“汝何所好?

dá yuē hǎo cháng mìng ěr

”答曰:“好长命耳。

dào liú yuē bù nán zhì

”道流曰:“不难致。

rǔ yǒu xiān gǔ qiú dào bì chéng

汝有仙骨,求道必成。

qiě jiào rǔ biàn huà zhī shù wù xiè yú rén

且教汝变化之术,勿泄于人。

shí nián wài wú zì yíng rǔ

十年外,吾自迎汝。

yīn yǐ kǒu jué jiào zhī

”因以口诀教之。

dìng jǐn nè xiǎo xīn yú jiā shén xiào

定谨讷小心,于家甚孝。

yì céng sī wéi cǐ mù zhào guǐ shén huà rén wù wú bù néng zhě

亦曾私为此木,召鬼神、化人物,无不能者。

yǔ fù mǔ wǎng lián shuǐ xǐng qīn zhì xiàn yǒu yīn yuè xì jù zhòng jiē guān zhī dìng dú bù wǎng

与父母往连水省亲,至县,有音乐戏剧,众皆观之,定独不往。

fù mǔ yuē cǐ xì shén shèng qīn biǎo jiē qù rǔ hé dú bù kàn yá

父母曰:“此戏甚盛,亲表皆去,汝何独不看邪?

duì yuē kǒng zūn zhǎng yào kàn r bù dé qù

”对曰:“恐尊长要看,儿不得去。

fù mǔ yù wǎng dìng yuē cǐ yǒu yǒu yuán zuò yòu jù míng chāo běn gǎi qīng zhōu dà shè kě yì kàn yě

”父母欲往,定曰:“此有(有原作又,据明抄本改)青州大设,可亦看也。

jí tí yī shuǐ píng kě shòu èr dòu yǐ lái kōng zhōng wú wù

”即提一水瓶,可受二斗以来,空中无物。

zhì yú tíng zhōng yǔ bù rào sān èr zā nǎi qīng yú tíng yuàn nèi jiàn rén wú shù jiē zhǎng liù qī cùn

置于庭中,禹步绕三二匝,乃倾于庭院内,见人无数,皆长六七寸。

guān liáo jiāng lì shì nǚ kàn rén xuān tián mǎn tíng

官僚将吏、士女、看人,喧阗满庭。

jí jiàn wú bǐ shè tīng xì chǎng jú yán duì zhàng yīn yuè bǎi xì lóu gé chē péng wú bù jīng shěn

即见无比设厅戏场,局筵队仗,音乐百戏,楼阁车棚,无不精审。

rú cǐ yàn shè yī rì fù mǔ yǔ kàn zhī

如此宴设一日,父母与看之。

zhì xī fù cè píng yú tíng rén wù chē mǎ qiān qún wàn duì lǐ yǐ jù rù píng nèi

至夕,复侧瓶于庭,人物车马,千群万队,逦迤俱入瓶内。

fù mǔ qǔ píng shì zhī

父母取瓶视之。

yì fù wú yī wù

亦复无一物。

yòu néng zì yǐ dāo jiàn jiǎn gē shǒu zú kū tī wǔ zàng fēn guà sì bì

又能自以刀剑剪割手足,刳剔五脏,分挂四壁。

liáng jiǔ zì fù qí shēn yàn rán wú kǔ

良久,自复其身,晏然无苦。

měi jiàn tú zhàng píng fēng yǒu rén wù yīn lè zhě yǐ shǒu zhǐ zhī jiē néng fēi zǒu gē wǔ yán xiào qū dòng yǔ zhēn wú yì

每见图障屏风,有人物音乐者,以手指之,皆能飞走歌舞,言笑趋动,与真无异。

fù mǔ wèn qí cóng hé xué zhī yuē wǒ shī xìng yào hǎi líng shān shén xian yě

父母问其从何学之,曰:“我师姓药,海陵山神仙也。

yǐ xī shēng tiān zhī dào yuē zài shí nián jīn qī nián yǐ

已锡升天之道,约在十年,今七年矣。

cí jiā rù tiān zhù qián shān lín qù bái fù mǔ yuē ruò yǒu yì niàn r zì guī lái wú shēn lǜ yě

”辞家入天柱潜山,临去白父母曰:“若有意念,儿自归来,无深虑也。

rú shì fù mǔ niàn zhī jí biàn huán jiā xún fù fēi qù

”如是父母念之,即便还家,寻复飞去。

yī rì wèi fù mǔ yuē shí liù nián hòu guǎng líng wèi wǎ lì yǐ

一日谓父母曰:“十六年后,广陵为瓦砾矣。

kě yí jiā hǎi zhōu yǐ jiù fú dì

可移家海州,以就福地。

liú dān èr lì yǔ fù mǔ yuē fú zhī bǎi yú nián wú jí

”留丹二粒与父母,曰:“服之百余年无疾。

zì cǐ bù fù guī

”自此不复归。

fù mǔ fú dān shén qì qīng shuǎng yǐn shí shì hào bèi yú shào zhuàng zhě

父母服丹,神气轻爽,饮食嗜好,倍于少壮者。

suì yí jū hǎi zhōu

遂移居海州。

qián fú zhōng fù mǔ yóu zài

干符中,父母犹在。

chū xiān chuán shí yí

(出《仙传拾遗》)

shí mín

石旻

yǒu shí mín zhě bù zhī hé xǔ rén yě

有石旻者,不知何许人也。

làng jì jiāng hú zhī jiān yǒu nián shù yǐ

浪迹江湖之间,有年数矣。

dào shù xuán miào dài bù kě cè

道术玄妙,殆不可测。

cháng qìng zhōng kè yú wǎn líng jùn

长庆中,客于宛陵郡。

yǒu léi shì zi cháng wèi xuān chéng bù jiàng

有雷氏子,常为宣城部将。

yī rì yǔ yǒu rén shù bèi huì yǐn yú jùn nán bié shù mín yì zài zuò

一日,与友人数辈会饮于郡南别墅,旻亦在座。

qí jiā tóng wǎng dé yī yú zhǎng shù chǐ zhì yú shě

其家僮网得一鱼,长数尺,致于舍。

shì rì léi shēng yǔ kè jù shēn zuì

是日,雷生与客俱深醉。

zhū kè jǐn qù dú mín sù léi shì bié shù

诸客尽去,独旻宿雷氏别墅。

shí xià shǔ fāng shén jí míng rì shì qí yú yǐ bài làn bù kě shí yǐ

时夏暑方甚,及明日视其鱼,已败烂不可食矣。

jiā tóng jiāng qì zhī mín wèi zhī yuē cǐ yú suī bài wú yǒu liáng yào shàng kě huó zhī ān kě qì yé

家僮将弃之,旻谓之曰:“此鱼虽败,吾有良药,尚可活之,安可弃耶?

léi shēng xiào yuē xiān shēng wàng yǐ

”雷生笑曰:“先生妄矣!

chéng yǒu liáng jì ān néng huó cǐ yú yé

诚有良剂,安能活此鱼耶?

yuē wú zǐ xìng guān zhī

”曰:“吾子幸观之。

yú shì yī zhōng chū yī xiǎo náng náng yǒu yào shù lì tóu yú bài yú zhī shàng

”于是衣中出一小囊,囊有药数粒,投于败鱼之上。

jǐn shí qǐng qí yú xiān rùn rú chū é yáo liè zhèn lín ruò zài hóng liú zhōng

仅食顷,其鱼鲜润如初,俄摇鬣振鳞,若在洪流中。

léi shēng jīng yì zài bài xiè yuē xiān shēng zhī shù kě wèi shén yǐ

雷生惊异,再拜谢曰:“先生之术,可谓神矣!

mǒu bèi chén sú lóng gǔ wàng xiān shēng gāo zōng ruò jǐng fù yǔ yún qín yān de ér wéi wǔ hu

某辈尘俗聋瞽,望先生高踪,若井鲋与云禽,焉得而为伍乎?

xiān shì léi shēng yǒu zhèng jí jī nián jì ér qiú mín yī zhōng zhī dān ěr yù jì chōu qí jiǔ kǔ

”先是雷生有症疾积年,既而求旻衣中之丹饵,欲冀瘳其久苦。

mín bù kě qiě yuē wú zhī dān zhì qīng zhì lián ěr cáo sú rén shì hào wú jié

旻不可,且曰:“吾之丹至清至廉,尔曹俗人,嗜好无节。

zàng fǔ zhī nèi xīng shān wěi jí

脏腑之内,腥膻委集。

shè shǐ yǐ wú dān ěr qiú zhì qí zhōng zé zàng fǔ zhī qì yǔ yào xiāng gōng ruò shuǐ huǒ zhī jiāo zhàn níng yǒu quán rén hu

设使以吾丹饵求置其中,则脏腑之气与药相攻,若水火之交战,宁有全人乎?

shèn bù kě shí

慎不可食。

mín yòu yán shén xiān bù nán de dàn chén sú duō lèi ruò kǎn yuán lóng niǎo tú yǒu qiān xiáng chāo téng zhī xīn ān kě zhì hu

”旻又言:“神仙不难得,但尘俗多累,若槛猿笼鸟,徒有骞翔超腾之心,安可致乎?

huì chāng zhōng zú yú wú jùn yě

”会昌中,卒于吴郡也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

táng wǔ zōng cháo shù shì

唐武宗朝术士

táng wǔ zōng huáng dì hǎo shén xiān yì shù

唐武宗皇帝,好神仙异术。

hǎi nèi dào liú fāng shì duō zhì niǎn xià

海内道流方士,多至辇下。

zhào guī zhēn tàn zé xuán jī yǐ zhì qiān gǒng jiàn zhī zhě wú bù sǒng jìng

赵归真探赜玄机,以制铅汞,见之者无不竦敬。

qǐng yú jìn zhōng zhù wàng xiān tái gāo bǎi chǐ yǐ wéi cān luán yù hè kě kè qī ér wǎng

请于禁中筑望仙台,高百尺,以为骖鸾驭鹤,可刻期而往。

cháng yún fēi liàn xū de shēng yín

常云飞炼须得生银。

zhào shǐ yú lè píng shān shōu cǎi jì ér dà yì gōng tú suǒ chū zhě jiē wán shí kuàng wú cóng ér de

诏使于乐平山收采,既而大役工徒,所出者皆顽石矿,无从而得。

guī zhēn nǎi zhāi jiào shù cháo yǐ yù zhá zhì yú yán xué

归真乃斋醮数朝,以御札致于岩穴。

é yǒu lǎo rén zhàng cè xiàng zhì yuē shān chuān bǎo wù gài wèi yǒu dào ér chū

俄有老人杖策向至曰:“山川宝物,盖为有道而出;

kuàng míng zhǔ yǐ xiū zhēn wèi niàn shì hé gǎn yìng bù zhēn

况明主以修真为念,是何感应不臻?

zūn shī wú fù huái yōu míng dāng cóng qǐng

尊师无复怀忧,明当从请。

yǔ ba ér chū mò zhī suǒ zhī

”语罢而出,莫知所之。

shì xī yǒu shēng rú léi shān kuàng huō kāi shù shí zhàng yín yè bèn rán ér yǒng yǔ rù yòng zhī shù xiāng fú

是夕有声如雷,山矿豁开数十丈,银液坌然而涌,与入用之数相符。

jìn zhōng xiū liàn zhì duō wài rén shǎo zhī qí shù

禁中修炼至多,外人少知其术。

fù jīn líng rén xǔ yuán cháng wáng qióng zhě xiǎn shū fú huàn biàn jìn yú yì shǐ guǐ shén

还有金陵人许元长、王琼,善于画符变化,近于役使鬼神。

huì chāng zhōng zhào zhì jīng guó chū rù gōng wéi

会昌中,召至京国,出入宫闱。

wǔ huáng wèi zhī yuē wú wén xiān cháo yǒu míng chóng yǎn shàn yú fú lù cháng qǔ luó fú gān zǐ yǐ zī yù guǒ wàn lǐ wǎng lái zhǐ yú xún rì

武皇谓之曰:“吾闻先朝有明崇俨,善于符箓,常取罗浮柑子,以资御果,万里往来,止于旬日。

wǒ shī dé bù jiàn xiān cháo zhī shù bǐ měi chóng yǎn hu

我师得不建先朝之术,比美崇俨乎!

jiàn zì yí shì dǎi zì zhī é àn jù tán lù xià cǐ jù zuò wǒ suī shèng dé bù dǎi xiān cháo qīng zhī shù qǐ biàn liè yú chóng yǎn yuán cháng qǐ xiè yuē chén zhī shòu fǎ wèi zhēn xuán miào

”(建字疑是逮字之讹,按《剧谈录》下此句作“我虽圣德不逮先朝,卿之术岂便劣于崇俨”)元长起谢曰:“臣之受法,未臻玄妙。

ruò shè yuè shān hǎi kǒng wū shèng dé

若涉越山海,恐诬圣德;

dàn qiān lǐ zhī jiān kě bù rì ér zhì

但千里之间,可不日而至。

wǔ zōng yuē dōng dōu cháng jìn shí liú shí yǐ shú yǐ

”武宗曰:“东都常进石榴,时已熟矣。

qīng shì jīn xī dāng zhì shí kē

卿是今夕当致十颗。

yuán cháng fèng zhào ér chū

”元长奉诏而出。

jí dàn qǐn diàn shǐ kāi yǐ jīn pán zhù shí liú zhì yú yù tà

及旦,寝殿始开,以金盘贮石榴,置于御榻。

é yǒu zhōng shǐ jìn zòu yì yǐ suǒ shī zhī shù shàng wén

俄有中使进奏,亦以所失之数上闻。

líng yàn biàn tōng jiē cǐ lèi yě

灵验变通,皆此类也。

wáng qióng miào yú zhù wù wú suǒ bù néng

王琼妙于祝物,无所不能。

fāng dōng yǐ yào fēng táo xìng shù zhū yī xī fán yīng jǐn fā fāng fēn nóng yàn yuè yú fāng xiè

方冬,以药封桃杏数株,一夕繁英尽发,芳芬秾艳,月余方谢。

jí wǔ huáng yàn dài guī zhēn yǔ qióng jù cuàn zhú lǐng biǎo wéi yuán cháng yì qù mò zhī suǒ zài

及武皇厌代,归真与琼俱窜逐岭表,唯元长逸去,莫知所在。

chū liè xiān tán lù

(出《列仙谭录》。

míng chāo běn zuò chū liè xiān chuán

明抄本作出《列仙传》。

àn jiàn jù tán lù juǎn xià

按见《剧谈录》卷下)

✦ You read 卷七十四·道术四

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.