páng cōng yǔ tài zǐ zhì yú hán dān wèi wèi wáng yuē jīn yī rén yán shì yǒu hǔ wáng xìn zhī hu wáng yuē fǒu
庞葱与太子质于邯郸,谓魏王曰:“今一人言市有虎,王信之乎?”王曰:“否。
èr rén yán shì yǒu hǔ wáng xìn zhī hu wáng yuē guǎ rén yí zhī yǐ
”“二人言市有虎,王信之乎?”王曰:“寡人疑之矣。
sān rén yán shì yǒu hǔ wáng xìn zhī hu wáng yuē guǎ rén xìn zhī yǐ
”“三人言市有虎,王信之乎?”王曰:“寡人信之矣。
páng cōng yuē fu shì zhī wú hǔ míng yǐ rán ér sān rén yán ér chéng hǔ
”庞葱曰:“夫市之无虎明矣,然而三人言而成虎。
jīn hán dān qù dà liáng yě yuǎn yú shì ér yì chén zhě guò yú sān rén yǐ
今邯郸去大梁也远于市,而议臣者过于三人矣。
yuàn wáng chá zhī yǐ
愿王察之矣。
wáng yuē guǎ rén zì wèi zhī
”王曰:“寡人自为知。
yú shì cí xíng ér chán yán xiān zhì
”于是辞行,而谗言先至。
hòu tài zǐ ba zhì guǒ bù dé jiàn
后太子罢质,果不得见。