nán yǒu wǔ tòng yóu běi zhī yǒu hú yě
南有五通,犹北之有狐也。
rán běi fāng hú suì shàng kě qū qiǎn
然北方狐祟、尚可驱遣;
ér jiāng zhè wǔ tòng zé mín jiā měi fù zhé bèi yín zhàn fù mǔ xiōng dì jiē mò gǎn xi wéi hài yóu liè
而江浙五通,则民家美妇辄被淫占,父母兄弟皆莫敢息,为害尤烈。
yǒu zhào hóng zhě wú zhī diǎn shāng yě qī yán shì pō fēng gé
有赵弘者吴之典商也,妻阎氏颇风格。
yī yè yǒu zhàng fū àn rán zì wài rù àn jiàn sì gù bì ǎo jǐn bēn
一夜有丈夫岸然自外入,按剑四顾,婢媪尽奔。
yán yù chū zhàng fū héng zǔ zhī yuē wù xiāng wèi wǒ wǔ tòng shén sì láng yě
阎欲出,丈夫横阻之,曰:“勿相畏,我五通神四郎也。
wǒ ài rǔ bù wéi rǔ huò
我爱汝,不为汝祸。
wèi bào yāo jǔ zhī rú jǔ yīng ér zhì chuáng shàng qún dài zì kāi suì xiá zhī
”为抱腰举之,如举婴儿,置床上,裙带自开,遂狎之。
ér wěi àn shén bù kě kān mí wǎng zhōng shēn chǔ yù jué
而伟岸甚不可堪,迷惘中呻楚欲绝。
sì láng yì lián xī bù jìn qí qì
四郎亦怜惜,不尽其器。
jì ér xià chuáng yuē wǒ wǔ rì dāng fù lái
既而下床,曰:“我五日当复来。
nǎi qù
”于是离开。
hóng yú mén wài shè diǎn sì shì yè bì bēn gào zhī
弘于门外设典肆,是夜婢奔告之。
hóng zhī qí wǔ tòng bù gǎn wèn
弘知其五通,不敢问。
zhì míng shì zhī qī bèi bù qǐ xīn shén xiū hèn jiè jiā rén wù bō
质明视之,妻惫不起,心甚羞恨,戒家人勿播。
fù sān sì rì shǐ jiù píng fù jù qí fù zhì
妇三四日始就平复,惧其复至。
bì ǎo bù gǎn sù nèi shì xī bì wài shè
婢媪不敢宿内室,悉避外舍;
wéi fù duì zhú hán chóu yǐ cì zhī
惟妇对烛含愁以伺之。
wú hé sì láng xié liǎng rén rù jiē shào nián yùn jiè
无何四郎偕两人入,皆少年蕴藉。
yǒu tóng liè yáo jiǔ yǔ fù gòng yǐn
有僮列肴酒,与妇共饮。
fù xiū suō dī tóu qiáng zhī yǐn yì bù yǐn
妇羞缩低头,强之饮亦不饮;
xīn tì tì rán kǒng gēng fān wèi yín zé mìng hé jǐn yǐ
心惕惕然,恐更番为淫,则命合尽矣。
sān rén hù xiāng quàn chóu huò hū dà xiōng huò hū sān dì
三人互相劝酬,或呼大兄,或呼三弟。
yǐn zhì zhōng yè shàng zuò èr kè bìng qǐ yuē jīn rì sì láng yǐ měi rén jiàn zhāo huì dāng yāo èr láng wǔ láng jù jiǔ wèi hè
饮至中夜,上坐二客并起,曰:“今日四郎以美人见招,会当邀二郎、五郎醵酒为贺。
suì cí ér qù
”遂辞而去。
sì láng wǎn fù rù wéi fù āi miǎn
四郎挽妇入帏,妇哀免;
sì láng qiáng hé zhī xiān xuè liú lí hūn bù zhī rén sì láng shǐ qù
四郎强合之,鲜血流离,昏不知人,四郎始去。
fù yǎn wò chuáng tà bù shèng xiū fèn sī yù zì jìn ér tóu huán zé dài zì jué lǚ shì jiē rán kǔ bù dé sǐ
妇奄卧床榻,不胜羞愤,思欲自尽,而投缳则带自绝,屡试皆然,苦不得死。
xìng sì láng bù cháng zhì yuē fù quán kě shǐ yī lái
幸四郎不常至,约妇痊可始一来。
jī liǎng sān yuè yī jiā jù bù liáo shēng
积两三月,一家俱不聊生。
yǒu kuài jī wàn shēng zhě zhào zhī biǎo dì gāng měng shàn shè
有会稽万生者,赵之表弟,刚猛善射。
yī rì guò zhào shí yǐ mù zhào yǐ kè shè wèi jiā rén suǒ jí suì sù zhào nèi yuàn
一日过赵,时已暮,赵以客舍为家人所集,遂宿赵内院。
wàn jiǔ bú mèi wén tíng zhōng yǒu rén xíng shēng fú chuāng kuī zhī jiàn yī nán zǐ rù fù shì
万久不寐,闻庭中有人行声,伏窗窥之,见一男子入妇室。
yí zhī zhuō dāo ér qián shì zhī jiàn nán zǐ yǔ yán shì bìng jiān zuò yáo chén jǐ shàng yǐ
疑之,捉刀而潜视之,见男子与阎氏并肩坐,肴陈几上矣。
fèn huǒ zhōng téng bēn ér rù
忿火中腾,奔而入。
nán zǐ jīng qǐ jí mì jiàn
男子惊起,急觅剑;
dāo yǐ zhōng lú lú liè ér bó
刀已中颅,颅裂而踣。
shì zhī zé yī xiǎo mǎ dà rú lǘ
视之则一小马,大如驴。
è wèn fù
愕问妇;
fù jù dào zhī qiě yuē zhū shén jiāng zhì wèi zhī nài hé
妇具道之,且曰:“诸神将至,为之奈何!
wàn yáo shǒu jìn wù shēng
”万摇手,禁勿声。
miè zhú qǔ gōng shǐ fú àn zhōng
灭烛取弓矢,伏暗中。
wèi jǐ yǒu sì wǔ rén zì kōng fēi duò wàn jí fā yī shǐ shǒu zhě yì
未几有四五人自空飞堕,万急发一矢,首者殪。
sān rén hǒu nù bá jiàn sōu shè zhě
三人吼怒,拔剑搜射者。
wàn wò dāo yī fēi hòu jì bù dòng
万握刀依扉后,寂不动。
rén rù duò jǐng yì yì
人入,剁颈亦殪。
réng yǐ fēi hòu jiǔ zhī wú shēng nǎi chū kòu guān gào zhào
仍倚扉后,久之无声,乃出,叩关告赵。
zhào dà jīng gòng zhú zhī yī mǎ liǎng shǐ sǐ shì zhōng
赵大惊,共烛之,一马两豕死室中。
jǔ jiā xiāng qìng
举家相庆。
yóu kǒng èr wù fù chóu liú wàn yú jiā páo shǐ pēng mǎ ér gōng zhī wèi měi yì yú cháng xiū
犹恐二物复仇,留万于家,炰豕烹马而供之,味美异于常馐。
wàn shēng zhī míng yóu shì dà zào
万生之名,由是大噪。
jū yuè yú qí guài jìng jué nǎi cí yù qù
居月余,其怪竟绝,乃辞欲去。
yǒu mù shāng mǒu kǔ yào zhī
有木商某苦要之。
xiān shì mù yǒu nǚ wèi jià hū wǔ tòng zhòu jiàng shì èr shí yú měi zhàng fū yán jiāng pìn zuò fù wěi jīn bǎi liǎng yuē jí qī ér qù
先是,木有女未嫁,忽五通昼降,是二十余美丈夫,言将聘作妇,委金百两,约吉期而去。
jì qī yǐ pò hé jiā huáng jù
计期已迫,合家惶惧。
wén wàn shēng míng jiān qǐng guò zhū qí jiā
闻万生名,坚请过诸其家。
kǒng wàn yǒu nán cí yǐn bù yǐ gào
恐万有难词,隐不以告。
shèng yán jì ba zhuāng nǚ chū bài kè nián shí liù qī shì hǎo nǚ zǐ
盛筵既罢,妆女出拜客,年十六七,是好女子。
wàn cuò è bù jiě qí gù lí xí yǔ lǚ mǒu nà zuò ér shí gào zhī
万错愕不解其故,离席伛偻,某捺坐而实告之。
wàn shēng píng yì qì zì háo suì yì bù cí
万生平意气自豪,遂亦不辞。
zhì rì mǒu nǎi xuán cǎi yú mén shǐ wàn zuò shì zhōng
至日某乃悬彩于门,使万坐室中。
rì zè bù zhì yí xīn láng yǐ zài zhū shù
日昃不至,疑新郎已在诛数。
wèi jǐ jiàn yán jiān hū rú niǎo zhuì zé yī shào nián shèng fú rù jiàn wàn fǎn shēn ér bēn
未几见檐间忽如鸟坠,则一少年盛服入,见万,返身而奔。
wàn zhuī chū dàn jiàn hēi qì yù fēi yǐ dāo yuè huī zhī duàn qí yī zú dà háo ér qù
万追出,但见黑气欲飞,以刀跃挥之,断其一足,大嗥而去。
fǔ shì zé jù zhǎo dà rú shǒu bù zhī hé wù
俯视,则巨爪大如手,不知何物;
xún qí xuè jì rù yú jiāng zhōng
寻其血迹,入于江中。
mǒu dà xǐ wén wàn wú ǒu shì xī jí yǐ suǒ bèi chuáng qǐn shǐ yǔ nǚ hé jǐn yān
某大喜,闻万无偶,是夕即以所备床寝,使与女合卺焉。
yú shì sù huàn wǔ tòng zhě jiē bài qǐng yī xiǔ qí jiā
于是素患五通者,皆拜请一宿其家。
jū nián yú shǐ xié qī ér qù
居年余始携妻而去。
cóng cǐ wú zhōng zhǐ yǒu yī tòng bù gǎn gōng rán wéi hài yǐ
从此吴中止有一通,不敢公然为害矣。
yì shǐ shì yuē wǔ tòng qīng wā huò sú yǐ jiǔ suì zhì rèn qí yín luàn wú rén gǎn sī yì yī yǔ
异史氏曰:“五通、青蛙,惑俗已久,遂至任其淫乱,无人敢私议一语。
wàn shēng zhēn tiān xià zhī kuài rén yě
万生真天下之快人也!
jīn shēng zì wáng sūn sū zhōu rén
金生字王孙,苏州人。
shè zhàng yú huái guǎn jìn shēn yuán
设帐于淮,馆缙绅园。
yuán zhōng wū yǔ wú duō huā mù cóng zá
园中屋宇无多,花木丛杂。
yè jì shēn tóng pú jǐn sàn zhé diào gū yǐng
夜既深,僮仆尽散,辄吊孤影。
yī yè sān lòu jiāng cán hū yǒu rén yǐ zhǐ dàn fēi
一夜三漏将残,忽有人以指弹扉。
jí wèn zhī duì yǐ qǐ huǒ shēng lèi guǎn tóng
急问之,对以“乞火”,声类馆僮。
qǐ hù zé èr bā jiā lì yī bì cóng zhī
启户则二八佳丽,一婢从之。
shēng yì yāo mèi qióng jié shén xī
生意妖魅,穷诘甚悉。
nǚ yuē qiè yǐ jūn fēng yǎ zhī shì kū jì kě lián bù wèi duō lù xiāng yǔ qiǎn cǐ liáng xiāo
女曰:“妾以君风雅之士,枯寂可怜,不畏多露,相与遣此良宵。
kǒng yán qí gù qiè bù gǎn lái jūn yì bù gǎn nà yě
恐言其故,妾不敢来,君亦不敢纳也。
shēng yòu yǐ wéi lín zhī bēn nǚ jù sàng xíng jiǎn jìng xiè zhī
”生又以为邻之奔女,惧丧行检,敬谢之。
nǚ héng bō yī gù shēng jué shén hún dōu mí hū diān dǎo bù néng zì zhǔ
女横波一顾,生觉神魂都迷,忽颠倒不能自主。
bì yǐ zhī zhī biàn yún xiá gū wǒ qiě qù
婢已知之,便云:“霞姑,我且去。
nǚ hàn zhī
”女颔之。
jì ér ā zhī yuē qù zé qù ěr shén de yún yé xiá yé
既而呵之曰:“去则去耳,甚得云耶、霞耶!
bì jì qù nǚ xiào yuē shì shì zhōng wú rén suì xié bì cóng lái
”婢既去,女笑曰:“适室中无人,遂偕婢从来。
wú zhī rú cǐ suì yǐ xiǎo zì lìng jūn wén yǐ
无知如此,遂以小字令君闻矣。
shēng yuē qīng shēn xì rú cǐ gù pū jù yǒu huò jī
”生曰:“卿深细如此,故仆惧有祸机。
nǚ yuē jiǔ dāng zì zhī dàn bù bài jūn xíng zhǐ wù yōu yě
”女曰:“久当自知,但不败君行止,勿忧也。
shàng tà huǎn qí zhuāng shù
”上榻缓其装束。
jiàn bì shàng wàn chuàn yǐ tiáo jīn guàn huǒ jì xián míng zhū èr lì
见臂上腕钏,以条金贯火齐,衔明珠二粒;
zhú jì miè guāng zhào yī shì
烛既灭,光照一室。
shēng yì hài zhōng mò cè qí suǒ zì zhì
生益骇,终莫测其所自至。
shēng yú nǚ qù shí yáo wěi zhī nǚ shì yǐ jué jù bì qí guāng shù nóng mào hūn bú jiàn zhǎng ér fǎn
生于女去时遥尾之,女似已觉,遽蔽其光,树浓茂,昏不见掌而返。
yī rì shēng yì hé běi lì dài duàn jué fēng chuī yù luò zhé yú mǎ shàng yǐ shǒu zì àn
一日生诣河北,笠带断绝,风吹欲落,辄于马上以手自按。
zhì hé zuò piān zhōu shàng piāo fēng duò lì suí bō jìng qù
至河,坐扁舟上,飘风堕笠,随波竟去。
yì pō zì shī
意颇自失。
jì dù jiàn dà fēng piāo lì tuán zhuàn kōng jì
既渡,见大风飘笠,团转空际;
jiàn luò yǐ shǒu chéng zhī zé dài yǐ xù yǐ
渐落,以手承之,则带已续矣。
yì zhī
异之。
guī zhāi xiàng nǚ miǎn shù
归斋向女缅述;
nǚ bù yán dàn wēi xiào zhī
女不言,但微笑之。
shēng yí nǚ suǒ wéi yuē qīng guǒ shén rén dāng xiāng míng gào yǐ qū fán huò
生疑女所为,曰:“卿果神人,当相明告,以祛烦惑。
nǚ yuē cén jì zhī zhōng de cǐ chī qíng rén wéi jūn pò mèn qiè zì wèi bù è
”女曰:“岑寂之中,得此痴情人为君破闷,妾自谓不恶。
zòng lìng qiè néng wéi cǐ yì xiāng ài ěr
纵令妾能为此,亦相爱耳。
kǔ zhì jié nán yù xiāng jué yé
苦致诘难,欲相绝耶?
shēng bù gǎn fù yán
”生不敢复言。
xiān shì shēng yǒu shēng nǚ jì jià wèi wǔ tòng suǒ huò xīn yōu zhī ér wèi yǐ gào rén
先是生有甥女既嫁,为五通所惑,心忧之而未以告人。
yuán yǔ nǚ xiá nì jì jiǔ fèi gé wú bù qīng tǔ
缘与女狎昵既久,肺膈无不倾吐。
nǚ yuē cǐ děng wù shì jiā jūn néng qū chú zhī
女曰:“此等物事,家君能驱除之。
gù hé gǎn yǐ qíng rén zhī sī gào zhū yán jūn
顾何敢以情人之私告诸严君?
shēng kǔ āi qiú jì
”生苦哀求计。
nǚ chén sī yuē cǐ yì yì chú dàn xū qīn wǎng
女沉思曰:“此亦易除,但须亲往。
ruò bèi jiē wǒ nú lì ruò lìng yī zhǐ de zháo jī fū zé cǐ chǐ xī jiāng bù néng zhuó yě
若辈皆我奴隶,若令一指得着肌肤,则此耻西江不能濯也。
shēng āi qiú bù yǐ nǚ yuē dāng jí tú zhī
”生哀求不已,女曰:“当即图之。
cì xī zhì gào yuē qiè wèi jūn qiǎn bì nán xià yǐ
”次夕至,告曰:“妾为君遣婢南下矣。
bì zǐ ruò kǒng bù néng biàn zhū què ěr
婢子弱,恐不能便诛却耳。
cì yè fāng qǐn bì lái kòu hù shēng jí nèi rù nǚ wèn hé rú
”次夜方寝,婢来叩户,生急内入,女问:“何如?
dá yuē lì bù néng qín yǐ gōng zhī yǐ
”答曰:“力不能擒,已宫之矣。
xiào wèn qí zhuàng yuē chū yǐ wéi láng jiā yě
”笑问其状,曰:“初以为郎家也;
jì dào shǐ zhī qí fēi
既到始知其非。
bǐ zhì xù jiā dēng huǒ yǐ zhāng rù jiàn niáng zǐ zuò dēng xià yìn jī ruò mèi wǒ liǎn hún fù bù zhōng
比至婿家,灯火已张,入见娘子坐灯下,隐几若寐,我敛魂复瓿中。
shǎo shí wù zhì rù shì jí tuì yuē hé de yù shēng rén
少时物至,入室急退,曰:‘何得寓生人!
shěn shì wú tā nǎi fù rù
’审视无他,乃复入。
wǒ yáng ruò mí
我阳若迷。
bǐ qǐ qīn rù yòu jīng yuē hé de yǒu bīng qì
彼启衾入,又惊曰:“何得有兵气!
běn bù yù yǐ huì wù wū zhǐ nài kǒng huǎn ér shēng biàn suì jí zhuō ér jiū zhī
’本不欲以秽物污指,奈恐缓而生变,遂急捉而阄之。
wù jīng háo dùn qù
物惊嗥遁去。
nǎi qǐ qǐ bù niáng zǐ ruò xǐng ér bì zǐ xíng yǐ
乃起启瓿,娘子若醒,而婢子行矣。
shēng xǐ xiè zhī nǚ yǔ jù qù
”生喜谢之,女与俱去。
hòu bàn yuè yú nǚ bù fù zhì yì yǐ jué wàng
后半月余,女不复至,亦已绝望。
suì mù jiě guǎn yù guī nǚ fù zhì
岁暮解馆欲归,女复至。
shēng xǐ nì zhī yuē qīng jiǔ jiàn qì niàn bì yǒu huò zuì chù
生喜逆之,曰:“卿久见弃,念必有获罪处;
xìng bù zhōng jué yé
幸不终绝耶?
nǚ yuē zhōng suì zhī hǎo fēn shǒu wèi yǒu yī yán zhōng shǔ quē shì
”女曰:“终岁之好,分手未有一言,终属缺事。
wén jūn juǎn zhàng gù qiè lái yī gào bié ěr
闻君卷帐,故窃来一告别耳。
shēng qǐng xié guī nǚ tàn yuē nán yán zhī yǐ
”生请偕归,女叹曰:“难言之矣!
jīn jiāng bié qíng bù rěn mèi
今将别,情不忍昧。
qiè shí jīn lóng dài wáng zhī nǚ yuán yǔ jūn yǒu sù fēn gù lái xiāng jiù
妾实金龙大王之女,缘与君有夙分,故来相就。
bù hé qiǎn bì jiāng nán zhì jiāng hú liú chuán yán qiè wèi jūn jiū gē wǔ tòng
不合遣婢江南,致江湖流传,言妾为君阄割五通。
jiā jūn wén zhī yǐ wéi dà rǔ fèn yù cì sǐ
家君闻之,以为大辱,忿欲赐死。
xìng bì yǐ shēn zì rèn nù nǎi shāo jiě
幸婢以身自任,怒乃稍解;
zhàng bì yǐ bǎi shù
杖婢以百数。
qiè yī kuǐ bù bì shǐ bǎo mǔ cóng zhī tóu xì yī zhì bù néng jǐn cǐ zhōng qǔ nài hé
妾一跬步,必使保母从之,投隙一至,不能尽此衷曲,奈何!
yán yǐ yù bié shēng wǎn zhī ér qì
”言已欲别,生挽之而泣。
nǚ yuē jūn wù ěr hòu sān shí nián kě fù xiāng jù
女曰:“君勿尔,后三十年可复相聚。
shēng yuē pū nián sān shí yǐ
”生曰:“仆年三十矣;
yòu sān shí nián pó rán yī lǎo hé yán fù jiàn
又三十年,皤然一老,何颜复见?
nǚ yuē bù rán lóng gōng wú bái yú yě
”女曰:“不然,龙宫无白臾也。
qiě rén shēng shòu yāo bù zài róng mào rú tú qiú zhù yán gù yì dà yì
且人生寿夭,不在容貌,如徒求驻颜,固亦大易。
nǎi shū yī fāng yú juǎn tóu ér qù
”乃书一方于卷头而去。
shēng xuán lǐ shēng nǚ shǐ yán qí yì yún dàng wǎn ruò mèng jué yī rén zhuō sāi àng zhōng
生旋里,甥女始言其异,云:“当晚若梦,觉一人捉塞盎中;
jì xǐng zé xuè yīn chuáng rù ér guài jué yǐ
既醒,则血殷床褥而怪绝矣。
shēng yuē wǒ nǎng dǎo hé bó ěr
”生曰:“我曩祷河伯耳。
qún yí shǐ jiě
”群疑始解。
hòu shēng liù shí yú mào yóu lèi sān shí xǔ rén
后生六十余,貌犹类三十许人。
yī rì dù hé yáo jiàn shàng liú fú lián yè dà rú xí yī lì rén zuò qí shàng jìn shì zé shén nǚ yě
一日渡河,遥见上流浮莲叶大如席,一丽人坐其上,近视则神女也。
shēng yuè cóng zhī rén suí hé yè jù xiǎo jiàn jiàn rú qián ér miè
生跃从之,人随荷叶俱小,渐渐如钱而灭。
cǐ shì yǔ zhào hóng yī zé jù míng jì shì bù zhī shú qián shú hòu
此事与赵弘一则,俱明季事,不知孰前孰后。
ruò zài wàn shēng yòng wǔ zhī hòu zé wú xià jǐn yí bàn tōng yi qí bù wéi hài yě
若在万生用武之后,则吴下仅遗半通,宜其不为害也。